Chương 974: Đi Dạo Thanh Lâu
Nhưng Trình Đại Lôi đã không còn là tên sơn tặc của ngày hôm qua, hắn đã bắt đầu vươn tay tới trung tâm quyền lực của đế quốc, rất nhanh sẽ bước chân vào, trở thành Lương Châu vương cao cao tại thượng. Tối nay trên lâu thuyền, lúc Trình Đại Lôi nói chuyện, mọi người đều nhất thời ngậm miệng, nhưng Nhất Chi Đào, nàng chỉ là tôi tớ lau sàn nhà mà thôi.
Nói cách khác, nếu như Nhất Chi Đào vẫn là hoa khôi thanh lâu, còn Trình Đại Lôi chỉ là hành khất bên đường thì hắn cũng chỉ có thể nâng chén vỡ lên trước mặt Nhất Chi Đào.
Mọi người lúc nào cũng không muốn bày ra vẻ chất vật của mình trước mặt bằng hữu.
Bây giờ trăng sáng trên bầu trời, bóng trăng trong nước, lá cải bay trong gió, Trình Đại Lôi đứng giữa sân, còn bên trong nhà tranh, một thi thể vừa mới rời thế gian này đang nằm an tĩnh trên giường.
Tên Lang Da Ba bán thuốc lúc nãy không biết từ bao giờ đã tìm đến nơi này, ở phía xa nhìn quanh căn nha, Trình Đại Lôi vẫy tay, gọi gã tới.
“Gia, Đào bà tử không có nhà sao?”
“Có.” Trình Đại Lôi gật gật đầu, lại lắc đầu: “Nhưng cũng không có.”
Da Ba nhíu mày: “Lời này của Gia làm cho ta hồ đồ rồi, rốt cuộc nàng ta có ở nhà không?”
Trình Đại Lôi thở dài, vẫy tay để cho Lưu Phát Tài tới, lấy ra năm mươi lượng bạc nhét vào trong tay Da Ba, nói: “Hảo hán, nhờ ngươi một việc, tìm một quan tài bằng mộc liễu, an táng chu đào cho nàng.”
Da Ba cả kinh, lại chậm rãi thở dài: “Chuyện này giao cho ta, gia có thể yên tâm, ta nhất định sẽ sắp xếp chuyện này thật thỏa đáng. Gia, ngài còn phân phó gì khác không, ví dụ như nên an táng nàng ở nơi nào?”
Trình Đại Lôi đáp: “Khi còn sống nàng thích nhất là phơi nắng, ngươi tìm một mảnh đất hướng về phía mặt trời, thân thể lạnh lẽo không chịu được lạnh nên tránh xa nơi có nước. ”
Nói xong, Trình Đại Lôi bỗng nhiên ngồi dưới đất, cả người ngơ ngác. Trong đầu lại nghĩ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp được Nhất Chi Đào.
Khi đó hắn bị cừu nhân truy sát trốn ở dưới hương án trong miếu. Nhất Chi Đào đang thắp hương thì nhìn thấy Trình Đại Lôi nhô đầu ra, nàng vô cùng cả kinh, nén hương trong tay chút nữa đã rơi trúng đầu Trình Đại Lôi.
Người ấy đã qua đời, thanh phong nước chảy, nước mắt thổn thức.
Da Ba cảm thấy bối rối khi nhìn thấy một màn này, mặc dù bộ dáng của đối phương hung ác, một thân quần áo tràn đầy khí chất, nhất định không phải là nhân vật bình thường.
Nhưng hôm nay hắn ngồi bệt dưới đây, bộ dáng mất hết hồn vía, giống như cùng một loại người với mình.
......
Mãn Thính Phương từ trước đến nay là nơi náo nhiệt, chỉ cần qua giữa trưa, chính là xa hoa truỵ lạc, oanh ca yến hót. Tuy nhiên hoàn toàn tương phản chính là phía sau Mãn Thính Phương còn có một tòa viện thanh tịnh. Hai cánh cửa màu đên thường xuyên đóng chặt, lâu lâu mới mở ra.
Đây là nơi ở của hoa khôi Mãn Thính Phương.
Hôm nay trước tiểu viện xuất hiện hai người, Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài làm bạn mà đi.
“Đại đương gia, tại sao hôm nay chúng ta lại không mang theo Từ quân sư?”
“Ồ, hắn không ra gì, hôm nay chúng ta là tới làm chính sự .”
“Nghe ngóng xem ai là người hại cô nương kia.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Đi thôi, gõ cửa đi.”
Lưu Phát Tài đáp ứng một tiếng, nắm chặt nắm đấm gõ mạnh lên cửa. Cánh cửa cọt kẹt mở ra, một lão bộc toét miệng nói: “Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, giữa ban ngày báo tang sao?”
Nếu so sánh thì đúng là Lưu Phát Tài thông minh hơn Từ Thần Cơ. Gã bất động thanh sắc đưa qua một thỏi bạc, vỗ vỗ bả vai lão bộc, nói: “Làm phiền đi thông báo cho cô nương nhà người, nói có một người họ Trình cầu kiến, nàng nhất định sẽ mở cửa.”
Thái độ của Lưu Phát Tài không kiêu ngạo không tự ti lại thêm khí chất trên người của Trình Đại Lôi cũng không giống người thường, thế là thái độ của lão bộc tốt lên rất nhiều, cũng không dám bày ra sắc mặt.
Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài đứng ở cửa ra vào, buồn bực ngán ngẩm chờ đợi, cũng không biết Ngọc Tước có thể tới mở cửa hay không.
“Này.”
Sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát nhẹ, Trình Đại Lôi vô thức xoay người lại, biểu lộ bỗng nhiên sửng sốt.
Chỉ thấy một “Công tử thanh tú” mặc trường sam nho sinh đứng ở phía sau mình, đôi mặt cong cong như ánh trăng lưỡi liềm, cười khanh khách nhìn lấy Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi thở dài, nói: “Đã lâu không gặp, nhưng thủ đoạn nữ giả nam trang này của nàng vẫn rất vụng về.”
“Công tú thanh tú” giơ chân lên đá Trình Đại Lôi một cước, lấy thân thủ của Trình Đại Lôi vậy mà không có tránh đi, hoặc căn bản là hắn không có ý định tránh.
“Ngươi giỏi lắm Trình Đại Lôi , vừa tới Trường An liền nghĩ đi dạo thanh lâu a.”
Người dám gọi thẳng tên Trình Đại Lôi như thế, không ai khác mà chính là Lý Uyển Nhi, Trình Đại Lôi cười cười: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, tại sao ta lại không thể tới.”
Lý Uyển Nhi hừ một tiếng, hôm qua sau khi Lý Hành Tai trở về, đã thêm mắm thêm muối kể lại cho nàng chuyện này. Nàng nóng nảy không chịu nổi nên một hai đi tới chỗ ở của Trình Đại Lôi, nhưng lại nghe Từ Thần Cơ nói hắn đến nơi này.
Vốn cho rằng Trình Đại Lôi sẽ không nhận nợ, không nghĩ tới hắn lại thản nhiên thừa nhận. Cái này khiến cho Lý Uyển có chút không biết nên như thế nào cho phải.
“Hắc, muốn gặp con gái người ta, cẩn thận cô nương không muốn gặp ngươi.”
Lý Uyển Nhi tức giận nói một câu, âm thanh vừa xuống đất, chỉ nghe một chuỗi tiếng bước chân dồn dập.
“Trình đương gia ở nơi nào, Trình đương gia ở nơi nào, nô gia không biết Trình đương gia giá lâm, còn xin Trình đương gia thứ tội.”
Sắc mặt của Lý Uyển Nhi rõ ràng đã có chút không dễ nhìn, Trình Đại Lôi cười ha ha một tiếng, hai tay liền ôm quyền.
“Mạo muội đến nhà, nhưng chưa kịp nói với cô nương một tiếng, xin thứ tội.”
“Trình đương gia không cần khách khí, nếu là người ngoài, nô gia còn dám từ chối, nhưng Trình đương gia là khách quý muốn mời cũng không được, làm sao có thể nói hai chữ mạo muội. Trình đương gia, mời vào.”
Trình Đại Lôi cất bước đi vào đại môn, Lý Uyển cũng mặt đen đi theo ở phía sau. Trong tiểu viện, bày biện phá lệ lịch sự tao nhã, trong hai cái vạc lớn nuôi cá vàng, dưới mái hiên treo một chuỗi chuông gió. Trong nội viện trồng đại dong thụ, trên cây còn có xích đu.
Trình Đại Lôi nhìn chiếc xích đu, nói: “Ngoài tường kẻ qua đường, trong tường giai nhân cười, có phải vừa rồi lúc tại hạ còn ở bên ngoài, Ngọc Tước cô nương là đang ngồi trên chiếc xích đu này?”
Ngọc Tước che miệng mà cười, nói: “Trình đương gia nói đùa, nô có chút tham ngủ, buổi chiều mệt mỏi liền ngủ một lát, ngược lại là chậm trễ Trình đương gia.”
Lý Uyển bĩu môi, răng đều sắp bị ê đến đau nhức.
Ngọc Tước dẫn Trình Đại Lôi đến phòng trà, Lưu Phát Tài đợi ở bên ngoài, Lý Uyển cùng Trình Đại Lôi sóng vai đi vào.