Chương 975: Chuyện Của Cố Nhâ
Ngọc Tước bất động thanh sắc mà quan sát Lý Uyển, lấy nhãn lực của nàng, tự nhiên một mắt liền có thể nhìn ra Lý Uyển là nữ giả nam trang, chỉ là mang theo cô nương tới nơi đây, dù sao cũng là chuyện hiếm thấy, trong lòng cũng đang âm thầm phỏng đoán thân phận của cô nương này.
Bên trong phòng trà không có ghế, 3 người quỳ gối ngồi xuống, trước mặt là bàn gỗ, phía trên bày biện một bình ngọc sắt, trong bình cắm một đóa tử hoa. Mùi thơm ngát thanh nhã, hoàn toàn không có nửa điểm hồng trần trọc khí.
Có nha hoàn bưng trà vào, Ngọc Tước tự mình rót trà cho Trình Đại Lôi. Thấy Lý Uyển tự mình ngồi xuống, hoàn toàn một bộ thái độ trong mắt không có người, đoán không được quan hệ của nàng cùng Trình Đại Lôi, nhưng Ngọc Tước vẫn rót đầy trà cho nàng.
“Chỉ sợ Trình đương gia không tin, ta vỗn đã ngưỡng mộ thanh danh của Trình đương gia rất lâu, lần này vốn định đến nhà chào hỏi nhưng tự cảm thấy thân phận hèn mọn, không dám đường đột mạo phạm. Nhưng may mắn chính là, Trình Đại Lôi vậy mà tới nơi đây, quả nhiên là bồng tất sinh huy.”
(Bồng tất sinh huy(蓬荜生辉): nhà tranh rực rỡ/phát sáng (lời khách sáo) | thường dùng khi khách quý tới nhà hoặc được tặng một vật trang hoàng nhà cửa | rồng đến nhà tôm; quý khách đến nhà; thật là vinh hạnh…)
“Mộ danh rất lâu, sợ cũng là tiếng xấu a?” Lý Uyển Nhi xen vào một câu.
Ngọc Tước thấy Trình Đại Lôi không hề có thái độ gì với câu ngắt lời của nàng ta, liền biết thân phận của nữ nhân này không đơn giản. Nàng cười cười, nói: “Chuyện này, bản lĩnh của Trình đương gia không ai không biết, luận võ chắc chắn giành chức quán quân, luận văn liền đè được bầu trời Giang Nam. Thiên hạ rộng lớn, nhưng phần đông đều là người tầm thường, bọn hắn nghe lời đồn bậy bạ lại có thể xem là thật.”
Nói xong, Ngọc Tước khẽ hé môi son, chậm rãi đọc một bài thơ được Trình Đại Lôi lưu lại. Sau đó, lặng lẽ quan sát phản ứng của Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi vẫn cười hì hì, nhìn qua thật cao hứng, nhưng lại không đặc biệt cao hứng.
Việc này làm cho Ngọc Tước có chút bối rối.
Trình Đại Lôi không biết hoa khôi là một dạng tồn tại như thế nào. Lúc nhỏ đã bị người hữu tâm chọn trúng, học thơ học đàn, học nói chuyện đi đường, mục đích cuối cùng chỉ có một, chính là lấy lòng nam nhân. Đi qua một vòng lại một vòng đào thải, chừa đến cuối cùng, mới thể tạo ra thứ gọi là hoa khôi đứng đầu bảng.
Ngọc Tước có thể không đánh giá cao Trình Đại Lôi, nhưng nàng muốn biểu hiện thưởng thức là một chuyện cực kỳ dễ dàng. Trước đó chỉ cần có hiểu biết sơ về Trình Đại Lôi, liền biết nên làm như thế nào cho hợp ý. Về phần thuận miệng đọc một bài thơ, là do trước khi gặp Trình Đại Lôi, nàng ta đã học thuộc trước.
Nếu như biến thành người khác chắc chắn rất được lợi, xem Ngọc Tước như bình sinh tri kỷ của mình, tương tự với thiên hạ, chỉ có ngươi hiểu ta…. Bất quá thơ mà nàng khen không dứt miệng, lại không phải Trình Đại Lôi viết, cho nên Trình Đại Lôi có cũng chỉ là lúng túng.
“Ta cũng không biết đêm qua Trình đương gia tại sao lại rời đi, nô gia vốn còn muốn kính Trình đương gia một chén rượu, đàm luận với ngài một chút chuyện.”
“Trách ta, trách ta.” Trình Đại Lôi cười ha ha: “Hôm nay liền lấy trà thay rượu, bù lại tiếc nuối đêm qua.”
Ngọc Tước lấy tay áo che mặt, ánh mắt lại một mực nhìn về phía Trình Đại Lôi. Giai nhân như ngọc, quả nhiên là cảnh đẹp ý vui, nếu như không phải có Lý Uyển ở một bên hung dữ nhìn mình chằm chằm, thì Trình Đại Lôi cảm thấy hắn chưa hẳn có thể tiếp tục thận trọng.
“Nói chuyện với Ngọc Tước cô nương quả nhiên là niềm vui nhân gian, hận không thể cứ thế mãi, cùng cô nương sớm chiều ở chung.” Trình Đại Lôi thở dài một tiếng: “Thôi, lời cũng đã nói, ta nguyện ý chuộc thân cho cô nương, cô nương có bằng lòng theo ta về Lương Châu hay không?”
Lý Uyển cùng Ngọc Tước đồng thời khẽ giật mình, Ngọc Tước kinh ngạc nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, thấy trong ánh mắt bình tĩnh của Trình Đại Lôi không hề che lập sự phóng khoáng.
Ngọc Tước đã quá hiểu ánh mắt của nam nhân dành cho mình, nhưng bên trong ánh mặt của Trình Đại Lôi cũng không che giấu thưởng thức, đồng thời cũng không có bao nhiêu lòng ham chiếm hữu.
Nàng hơi trầm ngâm chốc lát, nói: “Trình đương gia hôm nay đến nhà, chắc chắn không phải là vì Ngọc Tước đúng không?”
Trình Đại Lôi nhẹ nhàng nâng chén trà lên, cúi đầu che giấu sự giật mình trong ánh mắt: “Lời này của cô nương là như thế nào?”
Chuyện đêm qua, Bách Lý Thắng ngược lại không chú ý đến sự khác thường của Trình Đại Lôi, cũng không để ý đến một nữ nhân vô danh. Nhưng Ngọc Tước lại là mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương, nàng đã hơi nhìn ra thứ gì đó.
Lúc trở lại Mãn Thính Phương, nàng còn cố ý đi hỏi thăm
“Sau khi Trình đương gia tới, nô gia là thành tâm chiêu đãi, nếu Trình đương gia không chịu nói thẳng, vậy đây là xem thường Ngọc Tước sao?”
Lời này vừa ra, Trình Đại Lôi cũng không có ý che che lấp lấp nữa, bằng không khí phách sẽ không bằng một nữ nhân.
Hắn thả chén trà xuống, nói: “Thực không dám giấu giếm, ta từng có một vị cố nhân sống ở Mãn Thính Phòng. Chúng ta cũng là lâu rồi không gặp, nhưng nàng ta tựa hồ đã xảy ra một số việc, cho nên mới cố ý tới đây hỏi thăm cô nương.”
Ngọc Tước nhíu mày suy tư phút chốc, nói: “Trình đương gia là muốn biết chuyện liên quan tới Nhất Chi Đào?”
Trình Đại Lôi gật gật đầu.
Nàng hơi nghiêng đầu dò xét Trình Đại Lôi , nói: “Hôm nay, thân phận của Trình đương gia đã không hề tầm thường, mà nàng ta bất quá cũng chỉ là gái lầu xanh. Tiểu nữ tử mặc dù vô tri, nhưng cũng hiểu thành Trường An hôm này không khác gì đầm rồng hang hổ đối với Trình đương gia. Ta muốn hỏi một câu, tại sao Trình đương gia phải coi trọng chuyện của nữ tử phong trần?”
“Đã từng có giao tình với nhau, hiện tại nàng cũng không còn ở nhân thế, trong lòng ta có hỏa khí cho nên nhất định phải nghĩ biện pháp xuất ra ngoài.” Trình Đại Lôi chân thành nói.
Ngọc Tước đứng lên, cung cung kính kính thi lễ với Trình Đại Lôi: “Trình đương gia là đại trượng phu, một bái này không vì nô gia, mà là vì những người đồng mệnh trong thiên hạ.”
Trình Đại Lôi hơi hơi đưa tay: “Còn muốn thỉnh giáo cô nương?”
Ngọc Tước quỳ gối ngồi xổm trên mặt đất, một bên pha trà vừa nói: “Trình đương gia muốn hỏi cái gì, nô gia cũng biết. Mọi chuyện tuyệt không dám giấu diếm Trình đương gia, bất quá nô gia còn có một chuyện lo sợ.”
“Lo sợ chuyện gì?”
Ngọc Tước chậm rãi nói: “Hôm nay Trình đương gia đến nhà, cách một ngày dư luận Trường An liền sẽ huyên náo xôn xao. Nếu như cái tên đó từ trong miệng ta nói ra, sau đó người hữu tâm không khó nghĩ đến. Trình đương gia là đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, dĩ nhiên cái gì cũng không biết sợ. Nhưng nô gia chẳng qua là một nữ tử, sợ là ngăn không được bọn hắn trả thù.”