Chương 976: Trương Thiên Sư
Trình Đại Lôi đúng là đã sơ sót điểm này, nguyên nhân vì hắn căn bản chưa từng để ý tới. Nhưng Ngọc Tước nói không sai, tin tức do nàng ta tung ra, kỳ thực cũng không khó tra ra. Sau đó đối phương trả thù, nàng cũng chưa chắc có thể chịu được.
Hắn nhìn vào thẳng Ngọc Tước, vừa rồi một mực khinh thị, nhưng quả nhiên đối mặt với nữ nhân Thất Khiếu Linh Lung Tâm (Chỉ người rất thông minh, rất có lương tâm), hắn cần phải nghiêm túc.
“Không bằng Trình đương gia đi nơi khác hỏi thăm, tiểu nữ cũng sẽ không giữ khách.”
Trình Đại Lôi vốn định đứng dậy rời đi, nhưng nhìn ánh mắt của Ngọc Tước ánh mắt, rõ ràng là xem thường chính mình. Ở trước mặt nữ nhân, nam nhân lúc nào cũng phải có dũng khí, nhất là dạng mỹ nữ như Ngọc Tước.
“Ai, có câu nói rất hay, đi ba nhà không bằng ngồi một nhà, hôm nay nếu ta đã tới đây, thì cũng không đi nơi khác hỏi. Cô nương không cần sợ, không phải Trình mỗ nói ngoa, chuyện lớn chuyện nhỏ trong thành Trường An này, Trình mỗ vẫn có thể che chở được.”
Ngọc Tước cười không nói, chỉ là cầm lên ấm trà, rót đầy vào chén trà của ba người.
Trình Đại Lôi khẽ nhíu mày, sau đó lại giãn ra: “Ngọc Tước cô nương muốn cái gì, trực tiếp cứ nói, có thể làm được, Trình mỗ tự nhiên sẽ làm cho cô nương.”
Ngọc Tước lúc này mới lên tiếng, ngón tay chỉ phía đông, nói: “Ta muốn đi tới nơi đó.”
“Nơi đó?” Trình Đại Lôi bỗng nhiên ý thức được Ngọc Tước đang nói cái gì, ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng.
Ngọc Tước khẽ hé môi son, chậm rãi phun ra hai chữ: “Trong cung.”
Trình Đại Lôi cùng Lý Uyển đồng thời cả kinh.
Ngọc Tước chậm rãi nói: “Có mấy lời không dối gạt Trình đương gia, Ngọc Tước đến từ Giang Nam, từ nhỏ không biết phụ mẫu, không có huynh đệ chiếu cố, bất quá chỉ là hạt sen bị ném vào nơi phong trần này. Hôm nay mặc dù khách quý chật nhà, thân đeo vàng ngọc, nhưng thu sang, gió bắc se lạnh. Nữ tử cũng nên vì kế chung thân, nếu Trình đương gia có thể đem nô gia vào trong cung, nô tất báo đáp ân tình của Trình đương gia.”
Trình Đại Lôi ánh mắt nhìn về phía Lý Uyển Nhi, Lý Uyển Nhi trực tiếp đem đầu nhìn sang bên cạnh. Vừa rồi ngươi không phải cùng nữ tử này trò chuyện rất vui vẻ sao, bây giờ tiếp tục trò chuyện đi nha. Cuối cùng, nói một hồi lại lòi ra dã tâm bàng bạc, chẳng thể trách Thánh Nhân nói, chỉ có nữ tử cùng tiểu nhân là khó nuôi.
Trình Đại Lôi không được Lý Uyển Nhi trợ giúp, cho nên đành phải bất lực thở dài. Cô nương này dã tâm quá lớn, nếu đáp ứng nàng, chuyện này rõ ràng làm không được. Nhưng nếu không đáp ứng nàng......
Ngọc Tước cười cười, nói: “Trình đương gia là người làm đại sự, tiểu nữ tử cũng không dám giữ Trình đương gia ......”
“Thôi, Thôi.” Trình Đại Lôi khoát tay chặn lại, nói: “Ta đáp ứng ngươi , bất quá chuyện này cũng không phải một ngày hai ngày liền có thể làm được, ngươi phải cho ta một chút thời gian, hoặc có thể chờ rất lâu.”
Ngọc Tước cười cười, ánh mắt nhìn về phía phương đông: “Ta chờ được, ngược lại ta chỉ muốn ở trong cung, chứ cũng không quan tâm hoàng đế là ai.”
Lý Uyển Nhi sầm mặt lại, đem đầu quay sang một bên, che giấu phẫn nộ trong ánh mắt.
Nữ tử này dã tâm quá nặng. Nhìn xem thân thể mong manh, yếu đuối giống như bông dễ đẩy ngã. Nhưng trong bông cất giấu vô số cương châm, ai dám đè xuống, sợ sẽ sẽ bị đâm vỡ đầu máu chảy.
Trình Đại Lôi cười cười: “Ngươi đã tin ta như thế, không sợ ta lật lọng à, ngươi chớ quên xuất thân của ta, ta là một sơn tặc.”
“Trình đương gia chịu ra mặt vì một nữ tử phong trần, chút tình ý này liền không phải người bình thường có thể có. Về chuyện này, ta tin Trình đương gia, dù cho tin lầm người thì như thế nào, nhân sinh có thể được mấy lần đọ sức.”
Trình Đại Lôi cùng Lý Uyển đều không thể lý giải Ngọc Tước, ca cơ nhạc nữ cho dù có nổi tiếng thì vẫn là tiện tịch, giống như hoa mùa xuân, mặc kệ rực rỡ, nhưng gió thu vừa đến thì người trước tiên lụi bại cũng chính là các nàng. Mà nữ tử trong cung, chớ nói hoàng phi hoàng hậu, ngay cả cung nữ bình thường cũng có xuất thân từ gia đình thanh bạch.
Một cái chí cao, một cái chí ti, một cái chí quý, một cái chí tiện. Con cóc trong bùn vẫn sẽ chảy nước miếng khi nhìn thiên nga đang bay trên không, tại sao một con chim sẻ nhỏ lại không thể khao khát ngôi nhà của hoàng đế?
“Người mà Trình đương gia muốn hỏi, đến từ Ngọc Hoàng Quan.”
Trình Đại Lôi khẽ giật mình: “Đối phương là người xuất gia.”
Ngọc Tước gật gật đầu: “Trường An Ngọc Hoàng quan, là nơi thiên tử cũng thường đi triều bái. Ngọc Hoàng quan Trương Thiên Sư, tuổi không đến ba mươi, tu vi đã thâm bất khả trắc. Người đều nói hắn có dáng dấp tiên nhân, sau này là muốn vấn đạo trường sinh.”
Trình Đại Lôi không có lên tiếng, hắn vốn cho rằng đối phương là vương hầu tử đệ, nhưng không nghĩ tới, đối phương lại là một người xuất gia.
Trình Đại Lôi còn đang định hỏi lại, chợt nghe ngoài phòng truyền tới tiếng cười sang sãng.
“Ngọc Tước cô nương, mạo muội quấy rầy, nàng sẽ không trách tội a.”
Là giọng nói của Bách Lý Thắng, Lưu Phát Tài không có cản trở, khi gã đi vào phòng trà, mặc dù có chút giật mình, nhưng lại che giấu cực tốt.
Hơi hơi khom người, bất động thanh sắc thi lễ một cái.
Ngọc Tước có chút giật mình, Trình Đại Lôi danh tiếng lớn, cũng không đáng để Bách Lý Thắng hành lễ. Một lễ này của gã chính là dành cho nữ tử giả nam trang kia.
Nữ nhân này rốt cuộc có thân phân gì, lại đáng để Bách Lý Thắng hành lễ.
Trình Đại Lôi không thể làm gì nhìn nhìn Bách Lý Thắng, nói: “Hầu Gia, ngài rảnh rỗi như vậy, sẽ không phải là đuổi theo ta tới đây đúng không?”
“Thật sự bị Trình đương gia đoán đúng, ta nghe nói Trình đương gia tới đây nên mới cố ý chạy tới.” Bách Lý Thắng nói: “Nói chuyện chính sự, ngày mai chính là mười lăm tháng tám, bệ hạ muốn triệu tập quần thần trước tử kim đàn, ta cố ý tới thông báo cho Trình đương gia.”
Ngày mai, Tống Bá Khang sẽ bị trảm, lại phong Trình Đại Lôi, đoán chừng Bách Lý Thắng cũng sẽ được phong thưởng. Đây quả nhiên là sự kiện lớn của đế quốc, nhưng chuyện này chỉ cần sai người để thông báo là được, Bách Lý Thắng cần gì phải tự mình đến đây.
Trình Đại Lôi suy xét không rõ, nhưng cũng không hỏi thêm.
“Vậy ta ở chỗ này sớm chúc mừng Hầu Gia .”
“Ai, đều là làm việc vì bệ hạ, nơi nào dám nói đến chúc mừng, tới, ta lấy trà thay rượu, kính Trình đương gia một ly, cùng vui cùng vui."