Chương 981: Ta Tin Trình Đương Gia

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 981: Ta Tin Trình Đương Gia

Trương Thiên Tứ không hề né tránh Trình Đại Lôi, y phong thần tuấn lãng, giống như trăng tròn trên núi, quang minh lỗi lạc. Y không kiêng kị nhắc đến chuyện của Nhất Chi Đào, đồng thời cũng không hề để tâm quá mức đến cái tên đó. Giống như cái tên đó đối với y chỉ là hạt bụi trên vai, tiện tay phủi một cái, chút bụi trần ấy sao có thể ảnh hưởng đến khí chất thần tiên của Trương Thiên Sư.

Trên mặt y vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười này bỗng nhiên sững lại. Như có như không, y cảm thấy có một loại không khí bất an, tựa hồ đang bị con quái thú nào đó nhìn chằm chằm vào mình. Nhưng cảm giác này cũng chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, ánh mắt của y lần nữa rơi xuống thân Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi nở một nụ cười lạnh lẽo, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Năm nay bao nhiêu tuổi?”

Trương Thiên Tứ không biết tại sao Trình Đại Lôi lại đột nhiên hỏi câu này, y vô thức hồi đáp: “Sống uổng thời gian hai mươi bảy năm.”

“Sách.” Trình Đại Lôi hít một tiếng, tựa hồ có chút tiếc nuối.

Trương Thiên Tứ không biết vẻ mặt tiếc nuối này của hắn đến từ đâu, vừa muốn mở miệng hỏi thăm thì đã thấy Trình Đại Lôi đứng dậy, đi về phía cổng chính của Ngọc Hoàng Quan. Nhìn theo bóng lưng hắn, có lẽ cũng không có dự định quay đầu lại.

Trương Thiên Tứ gãi gãi đầu, nhìn bóng lưng của Trình Đại Lôi, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Trình Đại Lôi rời khỏi Ngọc Hoàng Quan, đi xuống dưới núi.

“Đại đương gia, chúng ta bây giờ đi nơi nào?”

“Đi tới Mãn Thính Phương.”

Bách Lý Thắng chết ở Mãn Thính Phương, lấy thân phận của gã, quan phủ nhất định đã ra tay điều tra. Có khả năng rất lớn, chuyện này sẽ hoài nghi đến trên người mình. Trừ cái đó ra, Trình Đại Lôi cũng muốn kẻ đứng sau chuyện này.

Ba người một đường đuổi tới Mãn Thính Phương, quả nhiên đoán không sai, cả tòa viện lạc đã bị quan binh vây quanh. Mấy quan viên đi ra đi vào, giống như là cửa của nha môn.

Trình Đại Lôi bị chắn ngoài cửa, quan binh thủ vệ mặt mũi đen thui.

“Không cho phép ai đi vào, mau mau rời đi, cẩn thận bắt ngươi giải vào đại lao.”

Trình Đại Lôi còn chưa mở miệng, liền nghe Lưu Phát Tài quát to một tiếng: “Mù mắt chó của ngươi, không biết đây là ai sao. Trình đương gia tới, ngươi cũng dám ngăn?”

Thủ vệ giật mình, hắn hiểu thân phận của Trình Đại Lôi, cho nên vô thức lui về phía sau một bước.

Thành Trường An chỉ có một Đại đương gia, đó chính là Trình đương gia tội ác chồng chất. Nhân vật lớn nhỏ trong thành Trường An đều gọi Trình Đại Lôi như thế. Hiện tại thân phận của hắn có chút lúng túng, không phải quan không phải tặc. Ngoài ra, trên bề mặt nổi, mọi người đều không dám làm gì hắn, nhưng sâu trong tâm can thì không ngừng khinh bỉ xuất thân sơn tặc của đối phương.

Thủ vệ có chút khó khăn, phía trên đã lên tiếng không cho người nào đi vào, đây cũng không phải là chuyện mình có thể làm chủ. Huống hồ, Bách Lý Thắng mới vừa gặp Trình Đại Lôi xong thì chết, chủ yếu điểm đáng ngờ đều ở trên người hắn.

Hiện tại hắn đột nhiên tới, là tự chui đầu vào lưới, hay là ngang nhiên không sợ cái gì.

“Trình Đại Lôi ở nơi nào, Trình Đại Lôi ở nơi nào?”

Trong viện, đột nhiên có mười mấy tráng hán lao ra, ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn. Đám người này chính là huynh đệ một đường từ Lương Châu thì theo Bách Lý Thắng tới đây, cho nên tình cảm giữa bọn họ dĩ nhiên rất sâu động.

Trước đây đều là tiểu binh tiểu tốt, bây giờ ít nhất đã lăn lộn đến chức quan giáo úy. Sau ngày mai, bọn hắn sẽ trở thành lực lượng trung kiên của đế quốc.

“Ác tặc, ngươi còn dám tới!”

“Các huynh đệ, động thủ.”

Mười mấy người đồng thời rút ra binh khí, âm thanh đao sắc vang lên chói tai, lập tức nhào về phía Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi không thể làm gì bĩu môi, chân phải hướng về phía trước bước nửa bước.

Quyền đấm cước đá, trong chớp mắt Trình Đại Lôi liền đánh ngã một mảnh. Mười mấy hãn tướng trong quân, không có người nào có thể chạm vào người Trình Đại Lôi.

Đám người này bị đánh mặt mũi bầm dập, có người cắn răng, từ khóe miệng chảy ra máu tươi. Nhìn về phía Trình Đại Lôi, ánh mắt khó tránh khỏi có chút e ngại: Người này thật khó đối phó.

Trình Đại Lôi lạnh lùng đảo qua bọn họ: “Bách Lý Thắng vừa chết liền không có người quản các người đúng không. Phải biết, lúc Bách Lý Thắng còn sống, cũng không dám làm càn trước mặt bản đương gia.”

Lúc này, có một người từ viện môn đi ra, phất phất tay ra lệnh đám người lui ra, tiếp đó ôm quyền thi lễ với Trình Đại Lôi.

“Tại hạ Lư Tuấn Nghĩa, đã gặp qua Trình đương gia. Trình đương gia, mời......”

Ánh mắt nhìn về phía Lư Tuấn Nghĩa, Trình Đại Lôi liền có chút bất đắc dĩ, thở dài, đi theo đối phương vào trong viện.

Trong nội viện còn có vết tích chiến đấu, lúc chuyện xảy ra, phòng trà càng thêm chật vật, trên mặt đất rơi đầy máu tươi.

“Tra ra cái gì không?” Trình Đại Lôi hỏi.

Lư Tuấn Nghĩa hồi đáp: “Bộ khoái nha môn đã tra xét cẩn thận, xác nhận động thủ có mười ba người. Bọn hắn trước tiên dùng cung tiễn ngăn chặn viện môn, sau đó lại cùng nhau ra tay. Trong tay Hầu Gia không có binh khí tiện tay, lại gặp phải độc thủ của bọn hắn.”

Trình Đại Lôi nhìn kỹ cảnh tượng bên trong phòng trà, kỳ thực cũng nhìn không ra cái gì. Hắn không có kinh nghiệm tra án, nếu như Tống Từ ở chỗ này, hẳn là sẽ lột tơ rút kén, tìm ra hung phạm sau lưng.

Nhưng Trình Đại Lôi không phải Tống Từ, hắn nói: “Đối phương đi như thế nào, có thể tra ra không?”

Lư Tuấn Nghĩa gật gật đầu.

Hơn mười thích khách có thể biến mất ngay trong thành Trường An, tất nhiên là có đại nhân vật ra tay che lấp, bằng không dù ai cũng không cách nào làm chuyện sạch sẽ đến như vậy.

Xem ra Bách Lý Thắng đột ngột từ mặt đất mọc lên, gã như mặt trời ban trưa đã ngăn cản không ít đường của người khác.

“Đã phái người đi tra, trong vòng phương viên năm dặm đều tìm kiếm tỉ mỉ.” Lư Tuấn Nghĩa nói: “Ta mạo muội muốn hỏi một câu, có phải là Trình đương gia ra tay hay không?”

Trình Đại Lôi bất đắc dĩ nhìn về phía gã, nói: “Giết hắn thì ta có lợi gì?”

“Ta tin tưởng Trình đương gia.”

Mặc dù nghề nghiệp sơn tặc lúc nào cũng bị người ta cho rằng bọn hắn yêu thích làm sát nhân. Mọi người đều nghi ngờ Trình Đại Lôi là chuyện bình thường, nhưng theo suy nghĩ của người bình thường, Trình Đại Lôi thực sự không có lý do gì để giết Bách Lý Thắng.