Chương 982: Đào Góc Tường
Trình Đại Lôi cảm thấy, chuyện này tra cũng sẽ không tra ra đầu mối gì. Xung quanh Mãn Thính Phương còn có nhiều vương công quý tộc, nhà của bọn hắn là nơi muốn khám xét thì sẽ khám xét được sao. Nếu thật có đại nhân vật che lấp, thì nhóm người này muốn trốn cũng không tính là chuyện gì khó khăn.
Sợ chuyện này cuối cùng cũng sẽ không tra ra cái gì. Trình Đại Lôi thở dài, ánh mắt rơi vào trên thân Lư Tuấn Nghĩa, trong lòng bỗng nhiên khẽ động.
“Lư Tuấn Nghĩa, Hầu Gia đã chết, ngươi cũng phải tự mình lo cho con đường sau này. Lương Châu ta binh nhiều tướng mạnh, tới đó chắc chắn sẽ làm ra nghiệp lẫy lừng, Lư tướng quân có muốn suy tính một chút hay không?”
Lư Tuấn Nghĩa rõ ràng kinh hãi bởi lời nói của Trình Đại Lôi. Mặc dù ta tạm thời tin ngươi, nhưng Bách Lý Thắngvừa mới chết, ngươi liền bắt đầu đào góc tường, chuyện này thật sự không chân chính.
Gã hít sâu một hơi, đè nén xuống tức giận trong lòng, nghiêm túc nói: “Hầu Gia đối với ta ân trọng như núi, bây giờ hắn vừa chết, đầu bị người ta chém, ta nhất định tìm được hung phạm, báo thù cho Hầu Gia.”
Cuối cùng, gã liếc mắt nhìn Trình Đại Lôi : “Chuyện này tốt nhất đừng có quan hệ với Trình đương gia, bằng không, ta nhất định phải hướng Trình đương gia đòi cái công đạo.”
Cuối cùng, gã vẫn cảnh cáo Trình Đại Lôi .
Trình Đại Lôi cả kinh: “Đầu của hắn bị cắt đi?”
Lư Tuấn Nghĩa gật gật đầu.
Trình Đại Lôi chân mày cau lại. Nếu như nói, chỉ bởi vì Bách Lý Thắng ngăn cản đường của ai đó, thì để gã chết như vậy là đủ rồi. Giết gã nhưng không chịu để gã chết toàn thây…
Chuyện này sợ còn cất giấu bí mật khác.
Những bức tường đổ nát, vài bụi cỏ khô héo leo trên bức tường thấp, và những bông hoa dại to bằng hạt gạo nở một cách ngẫu nhiên, cũng không có người để ý.
Lý Hành Tai khập khễnh đi dưới bức tường thấp, đưa tay ra hái một đóa hoa dại, dùng ngón tay nghiền nát, tùy ý vứt trên mặt đất.
Hắn hít hà hương hoa còn sót lại trên đầu ngón tay, cười cười, đẩy ra cánh cửa gỗ phủ đầy bụi trước mặt.
Lập tức liền có tiếng động binh khí, người bên trong căn phòng như lâm vào đại địch. Bọn hắn dùng binh khí vây quanh Lý Hành Tai, nếu như tình huống có biến đổi, liền lập tức chuẩn bị động thủ.
Lý Hành Tai phất phất tay, ngồi xuống băng ghế: “Được rồi được rồi, đều thu hồi binh khí đi. Quan binh điều tra đã đi, Tiêu dao vương ta mặc dù không có nhiều mặt mũi, nhưng bọn hắn còn không đến mức hoàn toàn không xem ta ra gì.”
Mấy người nhìn nhau, lúc này mới thu hồi binh khí trên người, thoáng buông lỏng cảnh giác.
“Đa tạ.” Tên cầm đầu lên tiếng.
Lý Hành Tai tiếp tục nói: “Ta nói lòng can đảm của các ngươi cũng thật là lớn, bằng mấy người các người lại dám ám sát Bách Lý Thắng. Hơn nữa còn thành công. Đúng là ngoài sức tưởng tượng.”
“Mối thù giết cha diệt tộc, nhất định phải báo.”
Lúc nói chuyện, hắn tháo miếng vải đen trên mặt xuống. Không phải người bên ngoài, chính là Tống Du Cừ, con trai của Tống Bá Khang.
Lý Hành Tai nhìn bộ dáng của hắn, hít một tiếng: “Quả nhiên, Cáp Mô trại là nơi rèn người tốt nhất, chỉ bằng mấy người các ngươi lại làm nên chuyện kinh thiên động địa.”
Thôi Tương bị vặn ngã, Tống Bá Khang sắp bị xử tử. Chuyện dính líu, không chỉ có hai nhà Thôi Tống, mà còn rất nhiều gia tộc liên quan đến Tướng phủ cũng đều gặp tai hoạ ngập đầu
Nhưng dù cho thiên la địa võng, cũng sẽ có cá lọt lưới. Mỗi một gia tộc đều có một hai người thoát ra ngoài, những người này tụ tập cùng một chỗ, chính là một cỗ thế lực không thể bỏ qua. Đương nhiên, thái độ của triều đình chính là đuổi tận giết tuyệt, nhưng dưới tản đá bao giờ cũng có cỏ dại sống tạm bợ.
“Đa tạ Tiêu dao vương ra tay, dựa theo những gì đã nói trước đó, hai nhà Thôi Tống nguyện theo Tiêu dao vương sai đâu đánh đó, thề chết cũng đi theo.”
Lý Hành Tai gật đầu một cái, tiếp đó lại nhíu mày: “Dẫn các ngươi ra khỏi thành Trường An, cũng không phải là chuyện dễ dàng a.”
Tống Du Cừ đã sớm đứng chung thuyền với Lý Hành Tai, bất quá nửa đường phát sinh rất nhiều chuyện, rối loạn, Lý Hành Tai luân lạc tới Đông Hải, liên hệ đôi bên sớm đã đoạn mất. Nhưng thông qua chuyện này, trời xui đất khiến, bọn họ lại một lần nữa đụng vào nhau.
Lý Hành Tai cũng không có tâm giết Bách Lý Thắng, sống chết của gã đối với Lý Hành Tai không có quan hệ lớn. Hắn chịu ra tay che lấp, cũng không phải bởi vì giao tình qua lại giữa Tống Du Cừ, hơn nữa giữa bọn hắn gần như không có giao tình. Hắn coi trọng chính là thế lực còn sót lại của hai nhà Thôi Tống.
Thôi gia may mắn còn sống sót một Thôi Bạch Ngọc, Tống gia thì có Tống Du Cừ, trừ cái đó ra còn có không ít cá lọt lưới. Những người này tập hợp lại một chỗ, có lẽ sẽ trở thành một cỗ sức mạnh quan trọng trong tay mình.
Không có cách nào, Lạc Phượng thành thiếu người, Lý Hành Tai phải nghĩ trăm phương ngàn kế giúp mình lôi kéo người mới.
......
Trong biệt viện của Mãn Thính Phương, nhìn hiện trường bừa bộn trước mắt, Trình Đại Lôi cũng thổn thức thở dài.
Loạn thế nhân mạng như lục bình. Câu nói này của Trương Thiên Tứ chưa hẳn không có đạo lý, ngay cả nhân vật như Bách Lý Thắng, nói chết thì chết, huống chi là những người bình thường kia.
“Thi thể Ngọc Tước đâu, đã an táng chưa.” Trình Đại Lôi hỏi.
Lư Tuấn Nghĩa đáp: “Nữ nhân kia...... Không có chết.”
“A?” Trình Đại Lôi ngẩn người, xung quanh biệt viện ngoài trừ Bách Lý Thắng bị chặt rơi đầu thì những nha hoàn nô bộc đều chết sạch sẽ, thế nhưng hết lần này tới lần khác Ngọc Tước lại có thể sống sót.
“Nữ nhân kia là đầu mối quan trọng, bây giờ bị giam lại, nhất định phải cạy mở miệng của nàng, để nàng nói rõ chuyện lúc đó.” Lư Tuấn Nghĩa hung ác nói.
Trình Đại Lôi lườm gã một cái: “Cô nương kia rõ ràng là người bình thường, khí lực giết gà cũng không có, lại càng không cần phải nói đến giết người? Huống chi, nếu như chuyện này quả thật cùng nàng có quan hệ, nàng đã sớm đi theo thích khách, sao có thể ở chỗ này chờ người đến thẩm tra.”
“Cái này......” Lư Tuấn Nghĩa không phản bác được.
“Bản lĩnh của nam nhi phải dùng để làm chuyện lớn, đừng làm khó dễ một nữ nhân, nếu không sẽ làm mất thanh danh đại trường phu đầu đội trời chân đạp đất.” Trình Đại Lôi nhìn Lư Tuấn Nghĩa nói: “Bị giam ở nơi nào, mang ta đi xem, cô nương đó ta vẫn còn cần.”