Chương 983: Giá Trị Của Mỹ Mạo
“Cái này...... Tuyệt đối không thể. Vô luận như thế nào, nữ nhân kia đều có hiềm nghi, còn chưa thẩm vấn thì sao có thể giao cho Trình đương gia?”
“Ta là đang thương lượng với ngươi sao? Ta muốn ngươi lập tức thả người.” Trình Đại Lôi sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn: “Bách Lý Thắng chết, ngươi rất khó chịu. Ta có thể hiểu, nhưng không nên nghĩ dựa vào điểm khổ sở ấy mà tuỳ tiện làm việc, bản đương gia cũng không phải là hạng người để ý đến sắc mặt.”
Lư Tuấn Nghĩa nắm chặt hai tay, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, đối mặt với sự vênh váo của Trình Đại Lôi, gã rõ ràng rất phẫn nộ. Tuy nhiên gã là vũ phu, nhưng cũng không phải mãng phu, trong lòng hiểu rõ, Trình Đại Lôi là hạng người không dễ trêu.
Mình không phải là mãng phu, nhưng Trình Đại Lôi lại có thể là người đứng đầu trong giới mãng phu. Hiện tại nói quy củ với hắn thì cũnh chưa chắc hắn sẽ tuân theo quy củ của mình.
Trình Đại Lôi dĩ nhiên có lo lắng của hắn, nếu Ngọc Tước còn sống, trong lòng Trình Đại Lôi mới nhẹ nhõm được, chuyện đã đồng ý với nàng, hắn có thể không cần làm nữa. Thế nhưng thật không may, tuy nàng ta còn sống, lại rời vào trong tay của một đám binh lính lưu manh, tình huống như thế nào sợ hắn cũng không dám tưởng tượng.
Tất nhiên nàng còn sống, Trình Đại Lôi liền nhất thiết phải gánh vác trách nhiệm.
Ngọc Tước bị ném vào đại doanh của quân bảo vệ thành, có người chuyên trông coi. Cho tới bây giờ, nàng còn không có lấy lại tinh thần. Nàng mặc dù là người thông minh, nhưng sở trường cũng chỉ là phỏng đoán tâm tư của nam nhân. Trải qua trận đổ máu hôm nay, người cũng đã chết. Loại đẫm máu tàn khốc này, không phải là thứ mà một bông hoa mỏng manh được nuôi trong nhà kính có thể tưởng tượng được.
Bây giờ nàng bị giam trong một căn phòng đơn độc, gương mặt xinh đẹp tái nhợt, cơ thể không ngừng run rẩy. Mà vận mệnh đang chờ đợi nàng, hiện tại nàng không thể tưởng tượng, hoặc là không dám tưởng tượng. Nhưng ít nhiều, trong thâm tâm cũng nhận ra một điều: Trong trò chơi của nam nhân, nữ nhân tốt nhất đừng bị cuốn vào trong đó. Loại tàn khốc và máu tươi, chỉ cần đứng trên bờ vực quyền lực cũng sẽ rất dễ dàng bị cuốn vào, sau đó muốn chết cũng không yên lành.
Cánh cửa kẹt kẹt mở ra một khe nhỏ, một nam nhân mặt mũi tràn đầy hung tợn đi vào, sau đó cài lại then cửa.
Nam nhân họ Long, gọi là Long mập mạp, cùng từ Lương Châu một đường đến đây với Bách Lý Thắng, xem ra là thân tín đáng tin.
Gã không có sở thích gì khác, ngoại trừ háo sắc, bình thường nhìn thấy mấy đại cô nương liền chảy nước miếng. Lần này diệt trừ dư nghiệt của tướng phủ, đã không biết bao nhiêu cô nương bị gã hại chết.
Chuyện liên quan đến Ngọc Tước, gã đã nghe nói qua, chỉ là chưa từng gặp. Bây giờ, tiểu nương tử này đã ở rơi vào tay của gã, gã làm sao chịu buông tha.
Chỉ nghe nói mỹ mạo xinh đẹp đến mực nào, nhưng chân chính thấy qua mới biết được, tất cả truyền ngôn còn cần thêm một chữ.
Nước mắt như mưa, ta thấy mà yêu.
Long mập mạp liền dâng lên một cỗ nhu tình.
“Tiểu nương tử, không cần sợ, có Béo ca ca ở đây, sẽ không có người có thể tổn thương ngươi.”
Chuyện khác Ngọc Tước có thể không hiểu, nhưng ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân thì Ngọc Tước sao có thể không rõ ràng.
Trong nháy mắt, trái tim của nàng ngập tràn sự sợ hãi. Long Bàn Tử vừa nhìn mình, vừa nở nụ cười, giống như một con chó hoang thèm nhỏ dãi hương vị thịt thiên nga, chỉ hận không thể dùng lưỡi liếm nước bọt.
Bây giờ mình đã có thể trông thấy gã phun ra đầu lưỡi, mùi tanh trong miệng đập vào mặt.
Đầu óc tôi quay cuồng, tự tìm kế sách thoát thân. Liều mạng một lần, đau khổ cầu khẩn, dùng nhan sắc của mình ổn định đối phương, sau đó nghĩ cách thoát thân…
Trong đầu có vô vàn suy nghĩ, nhưng lại không phát hiện cách nào có thể hữu hiệu. Trên thế đạo này, sắc đẹp rất có giá trị, đến một thời điểm nào đó, nó có thể làm công cụ. Nhưng công cụ này lại không có giá trị như mình tưởng tượng vào thời điểm quan trọng.
Thân là hoa khôi của Mãn Thính Phương, Ngọc Tước xưa nay kết giao với không ít quan lại quyền quý. Nhưng nàng biết mình bây giờ mình đang ở nơi nào, đây là binh doanh! Những lão gia kia tuyệt không bao giờ dám đắc tội với bính lính chỉ vì gái lầu xanh.
Mỹ mạo, gái lầu xanh...... Tất cả đều không có sức mạnh tồn tại.
Long Bàn Tử nhìn chằm chằm mỹ nhân yêu kiều trước mặt, cảm giác trái tim phanh phanh bồn chồn. Gã háo sắc như mệnh, xưa nay cũng không thiếu đi dạo thanh lâu, lần này nhận được quyền lực lớn, những phu nhân, tiểu thư cũng bị gã chà đạp không ít. Thế nhưng đối với cô nương xinh đẹp như Ngọc Tước thì lại là lần đầu tiên thấy được.
Mắt như nước, da như ngọc, non đến vừa bấm vừa ra nước, âm thanh nhu mì.
Long Bàn Tử trong lòng giống gấu chó ăn mật ngọt: “Tiểu nương tử, không cần sợ, trước hết để cho Béo ca ca ăn miệng.”
Ngọc Tước lấy tay chống đất lui về sau, bây giờ sự thông minh của nàng cũng không có đất dụng, chỉ dựa vào bản năng để sinh tồn. Nhìn qua trông giống như một con thỏ trắng nhỏ bị con sói xấu lớn dồn vào chân tường.
Long Bàn Tử phình bụng cười to, thân thể cao lớn che chắn trước người Ngọc Tước.
“Tiểu nương tử, ngươi sợ cái gì. Có cái gì ủy khuất cứ nói với Béo ca ca nói, Béo ca ca làm chủ cho ngươi.”
Hai người một truy một trốn, đi vòng vèo trong gian phòng chật chội. Long Bàn Tử chặn đông, chặn tây, liền ngăn cản Ngọc Tước không còn đường để trốn.
Gã vô cùng thoải mái, một mặt thu nhỏ không gian hoạt động của Ngọc Tước, trong miệng lại không ngừng lảm nhảm.
“Ta biết tiểu nương tử các ngươi đều thích những nam nhân soái khi, vẫn là không có kinh nghiệm. Tốt mã dẻ cùi, trông thì ngon mà không dùng được, mấu chốt vẫn là nam nhân như Béo ca ca, hiện tại thì sợ nhưng đến lúc đó ngươi sẽ khóc nói đừng có ngừng.”
Ngọc Tước cuối cùng bị buộc đến góc tường, thân thể Long Bàn Tử tỏa ra một mảnh bóng râm. Nàng không thể trốn đi đâu được, lui không thể lui, hai mắt bởi vì sợ hãi mà trợn to, nhưng không có rơi lệ.
Long Bàn Tử nhìn theo chiếc cổ trắng ngần của nàng đi xuống phía dưới, hướng về phía nhuyễn ngọc nặng trĩu. Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn co thành một đoàn, phảng phất mở hai tay liền có thể ôm vào trong ngực. Hãy thưởng thức thật tốt, yêu thương thật cẩn thận…