Chương 985: Không Phải Đối Thủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 985: Không Phải Đối Thủ

Lư Tuấn Nghĩa cũng khiếp sợ không thôi, có thể ở giữa không trung sinh ra khí lực, công phu khinh thân của Trình Đại Lôi có thể nói đã đến tình trạng xuất thần nhập hóa.

Thanh danh quả nhiên không phải nói chơi.

Hai chân Trình Đại Lôi vừa chạm đất liền lập tức tấn công về phía Lư Tuấn Nghĩa. Công phu quyền cước của hắn vốn không cao, huống chi là đối mặt với cao thủ nhất đẳng như Lư Tuấn Nghĩa. Đơn giản là ỷ vào khí lực lớn, tốc độ nhanh, phản ứng cùng kinh nghiệm đều đầy đủ mà thôi. Vừa rồi chính mình tiếp được một chiêu của Lư Tuấn Nghĩa, vậy bây giờ xem ngươi có tiếp được một chiêu của ta hay không.

Một chiêu này Trình Đại Lôi không dùng quyền cũng không hề dùng chân, mà là dùng một cú va chạm. Chính mình vốn là có khí lực lớn, cho nên phải tận dụng nó đến cực hạn.

Ta không cùng ngươi so quyền chân, mà cùng ngươi so khí lực.

Một chiêu này, lo do hắn lĩnh ngộ được từ con trâu đen kia. Bây giờ Trình Đại Lôi sử dụng cũng không thua gì con hắc ngưu nặng mấy trăm cân.

Lư Tuấn Nghĩa không dám khinh thường, Con mắt híp thành một đường. Gã lựa chọn dùng phương pháp giống như Trình Đại Lôi, lui lại. Phương thức giống nhau, sách lược lại không giống. Mặc dù đang lùi lại, nhưng bảo trì tư thế lúc nào cũng có thể tấn công.

Sức mạnh khó có, chỉ cần sức mạnh của Trình Đại Lôi cạn kiệt, thì đó là cơ hội để gã phản công.

Tuy nhiên, sức mạnh của Trình Đại Lôi lớn hơn gã tưởng. Sau khi lùi lại ba bốn thước, tốc độ của Trình Đại Lôi không hề chậm lại. Lư Tuấn Nghĩa cũng đã là lui không thể lui, chỉ có thể phản kích.

Gã ra một quyền, đập lên bả vai Trình Đại Lôi, cơ thể xoay tròn như con thoi. Lượn quanh bốn, năm vòng để tiêi hao sức mạnh của Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, duỗi ra lòng bàn tay, miệng nói một tiếng: “Phá.”

Nắm đấm của Lư Tuấn Nghĩa cũng đúng lúc đập tới.

Quyền chưởng rắn rắn chắc chắc đụng vào nhau, trong không khí phát ra tiếng vang trầm trầm. Trình Đại Lôi lui ba bước, Lư Tuấn Nghĩa lui năm bước.

So khí lực, chung quy là Trình Đại Lôi hơn một bậc, nhưng cũng kém không có bao nhiêu.

Ngắn ngủi hai lần giao thủ, không phải người trong nghề căn bản xem không rõ song phương đanh đánh cái gì. Nhưng đối với trận chiến của hai người, đã xem như bình sinh khó gặp cao thủ.

Đánh tới bây giờ Trình Đại Lôi cũng đánh ra nộ khí, đều là người trẻ tuổi, ai chịu cam bái hạ phong. Bây giờ hắn đã sớm không quan tâm đến kết quả thắng thua, chỉ muốn một chữ: Thắng.

Tóc hắn bốc lên nhiệt khí, lắc lư bả vai, khớp xương phát ra tiếng vang đôm đốp.

“Tới.”

Hổ lên núi đụng hổ xuống núi, rồng ra biển đụng rồng trên mây, Long Hổ tranh chấp, quyền cược tự nhiên. Một người là ma đầu trời sinh, thần lực ngàn cân.

Quả nhiên là kỳ phùng địch thủ tương ngộ lương tài, ai cũng không có nửa phần may mắn, ai cũng không dám nói nắm chắc thắng lợi.

“Tới, tới, tới!”

Trình Đại Lôi phát ra một tiếng hổ gầm, vọt tới chỗ Lư Tuấn Nghĩa. Lư Tuấn Nghĩa chợt phát hiện mình bị đẩy vào hoàn cảnh lúng túng. Chính mình không thể so khí lực với Trình Đại Lôi, mà khí lực của mình vốn không có lớn bằng hắn.

Người quan chiến bên ngoài đã đầu đổ đầy mồ hôi nóng, người người đều nghĩ: Lư Tuấn Nghĩa quả nhiên ghê gớm, mà Trình Đại Lôi cũng danh bất hư truyền.

“Tới.”

Trình Đại Lôi phát ra một tiếng kêu cuồng loạn, đem sức mạnh toàn thân ngưng ở một quyền, hung tợn đập về phía Lư Tuấn Nghĩa.

Thắng thua liền do quyền này quyết định.

Cánh tay của Lư Tuấn Nghĩa đau buốt, vừa rồi Trình Đại Lôi đã gây cho gã áp lực không nhỏ. Lúc này gã muốn lui, nhưng tốc độ của Trình Đại Lôi quá nhanh, đã không kịp, gã chỉ có thể dùng hai tay chống đỡ.

Một quyền này của Trình Đại Lôi đã đập sập giá đỡ của hắn, theo sát lấy là một quyền nện vào lồng ngực, cơ thể của Lư Tuấn Nghĩa nặng nề ngã ra ngoài, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Lư Tuấn Nghĩa trong lòng ảo não vô cùng, vừa rồi nếu như đỡ, chưa hẳn không tiếp nổi. Nhưng do mình muốn lui, cho nên mười phần khí lực chỉ còn bảy tám phần. Tính về toàn bộ sức mạnh, mình không phải là đối thủ của Trình Đại Lôi, huống chi chỉ là bảy tám phần.

Sức mạnh của gã không bằng Trình Đại Lôi, nhưng Trình Đại Lôi thắng được chính mình cũng không chỉ dựa vào điểm này. Gã đã thua trong một chữ dũng, Trình Đại Lôi thẳng tiến không lùi, mà chính mình chỉ muốn làm gì chắc đó.

Cho nên Lư Tuấn Nghĩa mặc dù ảo não, nhưng cũng không ủy khuất, thua, gã thua tâm phục khẩu phục.

Song phương giao thủ đến bây giờ, ai cũng không nhớ rõ mười chiêu ước hẹn, cũng đếm không hết bọn họ đã ra mấy chiêu, nhưng mọi người đều biết, cuối cùng thua chính là Lư Tuấn Nghĩa.

Trình Đại Lôi phun ra một ngụm trọc khí, ánh mắt lạnh lùng đảo qua. Phàm là người chạm đến ánh mắt của hắn, đều nhao nhao tránh đi, không dám đối mặt với hắn.

“Bách Lý Thắng chết, trên đời này vẫn còn người mà các ngươi cần sợ, hơn nữa để ta nói cho các ngươi một đạo lý.” Trình Đại Lôi hơi dừng một chút: “Muốn đi làm tặc, bản đương gia chính là tặc tổ tông.”

Lư Tuấn Nghĩa giẫy giụa đứng lên, ra hiệu binh sĩ tản ra một con đường. Đám người hai mặt nhìn nhau, một là không dám chống lại mệnh lệnh Lư Tuấn Nghĩa, hai cũng là sợ quyền cước của Trình Đại Lôi.

“Tiễn đưa Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi nghênh ngang rời đi.

Một đường rời khỏi binh doanh, vượt qua cánh cửa, Trình Đại Lôi chợt dừng bước.

“Lưu Phát Tài, đằng sau có người nhìn chằm chằm hay không?”

“Hình như không có.” Lưu Phát Tài quay đầu nhìn lại.

“Tới......” Trình Đại Lôi đưa tay ra.

“Thế nào Đại đương gia?” Lưu Phát Tài.

“Dìu ta.” Trình Đại Lôi từ trong hàm răng phun ra mấy chữ.

Vừa rồi giao thủ với Lư Tuấn Nghĩa, mặc dù may mắn thắng. Nhưng đối với cao thủ cùng đẳng cấp, một lần thắng bại kỳ thực cũnh không thể nói được điều gì. Trình Đại Lôi hạ gục Lư Tuấn Nghĩa, nhưng một quyền cuối cùng đã tạo cho hắn áp lực quá lớn, bây giờ cánh tay đã bị thương, cơ thể cũng ê ẩm khó chịu.

Lưu Phát Tài ngẩn người, gã còn chưa phản ứng lại. Lý Uyển Nhi liền đưa tay ra, đặt ở trong lòng bàn tay Trình Đại Lôi, nâng lên cánh tay của hắn.

Trình Đại Lôi hơi hơi đem thân thể dựa vào người Lý Uyển Nhi.