Chương 986: Đồ Giả
Lưu Phát Tài gãi gãi đầu, cười hắc hắc, cố ý kéo khoảng cách với Trình Đại Lôi.
Đêm đã đen, một vầng minh nguyệt đặt trên đỉnh đầu, phố dài không thấy điểm cuối, chỉ có ánh trăng sáng loáng như nước.
Trình Đại Lôi cùng Lý Uyển sóng vai bước đi, cước bộ rơi vào trên tấm đá xanh, âm thanh dậm chân nhẹ nhàng vang lên.
Lưu Phát Tài nhìn qua Ngọc Tước đang đi bên cạnh mình, tiểu cô nương này ôm vai, rõ ràng không có ý định đem tay của mình đặt vào lòng bàn tay Lưu Phát Tài.
Lưu Phát Tài huýt sáo, tay ôm lấy đầu.
Một đường đi về phía trước, Trình Đại Lôi cố ý đi rất chậm. Trăng sáng trên trời, giai nhân đang bên cạnh, gió mát nhè nhẹ thổi tới, đây là khoảng thời gian tốt khó có được.
Đi rất lâu, hai người cũng không có nói gì, chính xác cũng không biết nên nói cái gì. Qua ngày mai, chờ đợi hai người chính là phân ly dằng dặc. Trình Đại Lôi đã có suy nghĩ muốn mang Lý Uyển Nhi trở về Lương Châu, nhưng đường trở về sẽ còn hung hiểm hơn mấy phần so với lúc đi.
Đường xa cuối cùng cũng có phần cuối, hờ Trình Đại Lôi đứng ở trước cổng chính, còn chưa nói được mấy câu với Lý Uyển Nhi thì một bóng người đột nhiên nhảy ra khỏi cửa.
“A, bị ta đuổi kịp, ta còn tưởng đêm nay các người sẽ không trở lại.”
Trình Đại Lôi im lặng nhìn hắn, nói: “Ngươi tuy đi đứng không lưu loát nhưng lúc cần nhảy nhót thì rất vui sướng a.”
“Dễ nói, đây còn không phải do thường xuyên luyện tập sao.” Lý Hành Tai cười, sau đó mới nhìn sang Lý Uyển Nhi: “Đi thôi tiểu muội, nên trở về thôi.”
Trình Đại Lôi không thể làm gì là buông tay Lý Uyển Nhi ra, bỗng nhiên trong lòng hơi động, đưa tay kéo lấy bả vai Lý Hành Tai.
“Tham kiến Tiêu dao vương, gặp ngươi nhưng chưa kịp hành lễ, đúng là sơ sót.”
Lý Hành Tai toàn thân đổ mồ hôi: “Họ Trình, ngươi lại có chủ ý quỷ quái gì, đây là muốn lừa gạt tiểu muội ta đúng không. Nói ngươi biết, hông có một tòa thành làm sính lễ, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ.”
“Ý gì, ta chỉ đưa cho ngươi một người mà thôi.” Trình Đại Lôi tay chỉ Ngọc Tước: “Chuyện của mình, ngươi lại không nhớ sao, đây còn không phải người ngươi trăm phương ngàn kế muốn có, từ nay về sau nàng liền theo ngươi. Người ta là trong sạch, ngươi tuyệt đối không được xem thường nàng.”
Lý Hành Tai ngẩn người, hoàn toàn không rõ chuyện.
Trình Đại Lôi kéo Ngọc Tước tới, chỉ chỉ Lý Hành Tai nói: “Đây là Lục vương tử của đế quốc, huynh đệ ruột của bệ hạ, hiện tại đã là Đông Hải Tiêu dao vương, đất phong ngàn dặm, ủng binh 30 vạn, một chư hầu vương chân chính. Ngươi không phải muốn vào trong cung sao, cung kia của hắn…Mặc dù có chút nhỏ, nhưng cũng không tính ủy khuất ngươi.”
Ngọc Tước tỉ mỉ dò xét Lý Hành Tai một lần, nàng khom người thi lễ, sau đó lại thi lễ với Trình Đại Lôi.
“Hết thảy nghe Tiêu dao vương phân phó.”
Trình Đại Lôi một tay đẩy nàng vào ngực Lý Hành Tai: ““Được rồi, được rồi, các ngươi trở về đi, dành thời gian vào động phòng, Đông Hải cũng không thể không có kế tục, trở về đi, trở về đi.”
Nói xong, Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài đi vào đại mô, cánh cửa kẹt kẹt đóng lại phía sau bọn họ.
Lý Hành Tai hiện tại còn chưa có tỉnh táo, hắn gãi gãi đầu: “Cái này…Trình Đại Lôi lúc nào lại trượng nghĩa như vậy?”
Mặt hướng Ngọc Tước, Lý Hành Tai ban đầu ở thành Trường An, là khách quen của thanh lâu, Trạng Nguyên trong bụi hoa, đương nhiên sẽ không bởi vì một màn này mà luống cuống.
Hai tay của hắn ôm quyền, chậm rãi cười nói: “Ngọc Tước cô nương, đừng nghe họ Trình nói hươu nói vượn, bản vương là người có quy củ.”
......
Đại môn vừa mới đóng lại, Trình Đại Lôi liền bước nhanh trở về, dọc theo đường đi gặp phải Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc, cuối cùng tụ hợp với Ngư Động Chân tại sảnh chính.
“Ra ngoài trông coi.” Trình Đại Lôi nói với Ngư Động Chân: “Có người tới gần trong vòng ba trượng, trực tiếp làm thịt.”
Ngư Động Chân đáp ứng một tiếng liền rời đi, bình thường bà ta cũng không nói tiếng nào, vậy thì cứ để bà ra ngoài canh chừng. Nha hoàn, nô bậc trong phủ đa phần đều là tai mắt của các thế lực khác, có bọn họ ở đây, rất nhiều chuyện sẽ không thể nói tỉ mỉ.
Nhìn Trình Đại Lôi trịnh trọng như vậy, Từ Thần Cơ cũng tới tinh thần: “Đại đương gia, có phải xảy ra chuyện gì hay không?”
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Ngày mai ta muốn đi giết một người.”
“Giết ai.”
“Tiểu Thiên Sư.” Trình Đại Lôi lạnh lùng nói.
Thôi Bạch Ngọc nheo mắt lại: “Ngươi làm được?”
“Lời gì, bản đương gia chỉ cần cầm kiềm trong tay thì muốn giết ai trong thiên hạ mà không được.” Trình Đại Lôi lung lay bả vai, bỗng nhiên cảm giác toàn thân đau buốt.
Hôm nay giao đấu với Lư Tuấn Nghĩa một trận, tiêu hao quá lớn, bây giờ cơ thể của Trình Đại Lôi còn chưa khôi phục lại.
“Ngày mai có hai chuyện, một là giết Tiểu Thiên Sư, hai là chính sự ở tử kim đàn. Cầm được miệng vàng lời ngọc của thiên tử, chúng ta lập tức rời đi, nhất định không thể tiếp tục ở lại Trường An được nữa.”
Trình Đại Lôi nói đến đây ngẩng đầu lên: “Nhưng phải đi như thế nào?”
Giết người là chuyện nhỏ, nhưng làm sao bình an rời khỏi Trường An mới là chuyện quan trọng. Thành Trường An đối với Trình Đại Lôi dù sao cũng là đầm rồng hang hổ, ở lại một ngày thì liền nhiều thêm một ngày nguy hiểm.
Mục đích ban đầu là cầm được bốn chữ danh chính ngôn thuận, nếu như đạt được mục đích thì lập tức rời đi.
Mấu chốt là đi như thế nào.
Trình Đại Lôi nhìn về phía Thôi Bạch Ngọc: “Ngươi có chủ ý không? Bạch ngọc mỹ nhân trong truyền thuyết thì cũng nên có chút bản lĩnh?”
Một mình Trình Đại Lôi rời đi thì không tính khó, mấu chốt là cả một nhóm người làm sao có thể bình an rời khỏi tòa thành Trường An này.
Từ khi Thôi Bạch Ngọc đến Cáp Mô trại, ít nhiều cũng đã làm được ít chuyện, nhưng cũng có thể nói là một kế không hiến. Bây giờ đang đến thời khắc mấu chốt, Trình Đại Lôi cũng phải xem thử mỹ nhân này có chỗ nào hơn người.
Thôi Bạch Ngọc nghĩ nghĩ: “Thành Trường An buổi tối sẽ đóng cửa thành, muốn đi chỉ có thể đi ban ngày. Nhưng chúng ta muốn đi thì phải có lệnh bài làm chứng của quân thủ thành.”
“Tìm lệnh bài này ở đây?”
“Quân thủ thành trước giờ vẫn do Bách Lý Thắng nắm giữ, hôm nay Bách Lý Thắng chết, vậy hẳn là ở trong tay Lư Tuấn Nghĩa.” Thôi Bạch Ngọc nói: “Chuyện động thủ ta sẽ không chịu trách nhiệm.”
“Ngươi nhìn một chút......” Trình Đại Lôi nhếch nhếch miệng: “Đây không phải đúng dịp sao.”