Chương 987: Giao Đấu Với Tiểu Thiên Sư

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 987: Giao Đấu Với Tiểu Thiên Sư

Hôm nay Trình Đại Lôi đánh Lư Tuấn Nghĩa đến miệng phun máu tươi. Chính mình thì có thể mang Ngọc Tước đi, Lư Tuấn Nghĩa cũng không nói cái gì. Nhưng đoán chừng một đám người bây giờ đang nghiến răng nghiến lợi chửi mười tám đời tổ tông của mình, muốn để bọn hắn mở đường thì sợ cũng chỉ có mở đường chết.

Không, không thể đoán chừng.

“Ta đi ra ngoài một chuyến, đi một lát sẽ trở lại.”

Trình Đại Lôi đi ra khỏi phòng, đi cà nhắc muốn bay lên nóc phòng, nhưng lại cảm thấy xương cốt đau buốt, một thân khí lực không dùng được.

“Ngươi được sao?” Thôi Bạch Ngọc.

“Như thế nào không được, bản đương gia mới vừa rồi chưa kịp hồi phục.”

Thôi Bạch Ngọc nhìn hắn: “Còn có một việc, cũng không biết ngươi hiểu được không, Tiểu Thiên Sư Trương Thiên Tứ thuở nhỏ tập võ, lại là kiếm pháp, danh xưng đệ nhất kiếm thuật Trường An.”

“......” Trình Đại Lôi .

“Ngươi được hay không?”

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, một bước nhảy lên nóc nhà, nhẹ nhàng, không có phát ra một điểm âm thanh.

Mấy cái nhảy vọt, thân thể đã ẩn vào bóng đêm mịt mờ rồi biến mất không thấy gì nữa.

Đến giờ Tý, Trình Đại Lôi mới quay về, sau khi trở về phòng, thân thể ngồi phịch ở trên giường La Hán, chuyện đi tối nay thật sự muốn làm mệt chết hắn.

“Đại đương gia, như thế nào?” Từ Thần Cơ hỏi.

Trình Đại Lôi phất phất tay: “Ngày mai cứ làm theo kế hoạch.”

Mười lăm tháng tám, trời không tốt. Mặt trời còn chưa ló dạng, bầu trời trở nên u ám, đợi đến khi sáng hẳn thì một tiếng sấm rền vang kéo theo cơn mưa ô ạt, nhưng hạt mưa to chừng hạt gạo từ trên trời rơi xuống.

Phố dài trở nên ướt sũng, mỗi phủ đệ mở cửa, từng đội từng đội người từ trong tuôn ra.

Văn võ bá quan của đế quốc, các phiên chư hầu đến từ các nơi, tất cả sẽ đổ xô về Tử Kim Đàn trong hôm nay để tham gia đại điển phong vương.

Lúc này, Trình Đại Lôi, Từ Thần Cơ cũng cùng nhau đi ra ngoài. Từ Thần Cơ dắt một thớt ngựa gầy ốm, tay cầm dù giấy, Trình Đại Lôi cưỡi trên ngựa, da mặt vàng như nến, bộ dáng ỉu xìu ỉu xìu, giống như chưa tỉnh ngủ.

Một đường đi lên phía trước, liền đụng phải các chư hầu vương khác. Tất cả mọi người đều là tơ lụa, ngựa cao to, tùy tùng đi theo ít nhất là mười mấy người. Trình Đại Lôi đi vào trong đám người, phá lệ nổi bật.

Nổi bật là bởi vì đặc biệt. Hôm nay thiên hạ ai không biết Trình đương gia, thậm chí có thể nói, hôm nay đại điển phong vương vốn là dành cho hắn.

Là hắn đuổi Tống Bá Khang ra khỏi Lương Châu, nếu không có hắn thanh trừ thế lực của tướng phủ ở Lương Châu thì Lý Nhạc Thiên không có khả năng bí quá hoá liều. Hôm nay đại điển phong vương, chém chính là Tống Bá Khang, phong chính là Trình Đại Lôi.

Như có như không, tất cả mọi người đều duy trì khoảng cách với hắn. Trình Đại Lôi có xuất thân từ sơn tặc, là trọng phạm truy nã của đế quốc, thậm chí còn không bằng thường dân. Nhưng hết lần này tới lần khác, con cóc từ trong khe bùn như hắn lại có thể nháy mắt biến thành voi.

Ngay cả Lý Hành Tai cũng không tới lôi kéo làm quen, hắn cùng Trình Đại Lôi hoàn toàn tương phản, có xuất thân đứng đắn. Nếu như ở trước mặt người khác lại đi quá gần Trình Đại Lôi, sẽ rất dễ bị rơi vào tiếng xấu.

Bề ngoài thì lộ ra vẻ nghiêm túc nhưng lúc không có người để ý thì lén nháy mắt với Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi căn bản không có phản ứng hắn.

Lý Hành Tai nhíu mày, tỉ mỉ đánh giá Trình Đại Lôi: Tại sao lại cảm thấy Trình Đại Lôi có gì đó không đúng lắm.

Cả đám tràn vào Tử Kim Đàn, ngồi xuống theo số ghế, nói có khéo hay không, vị trí của Lý Hành Tai lại sát bên Trình Đại Lôi, chỉ cách xa một cái ghế.

Có quân nhạc hợp tấu, vũ cơ trong cung biểu diễn trận múa, nhắc tới cũng là bành trướng nhiệt huyết, khẳng khái cảm động.

Có mấy vị phiên vương đến từ địa phương vắng vẻ, con mắt không nhúc nhích, không nỡ dời đi. Không dễ để một lần đến Trường An, cho nên hôm nay cũng coi như thấy được chuyện lớn.

Còn đối với Lý Hành Tai, đây đều là những thứ từ nhỏ nhìn đến quen, cho nên không hấp dẫn được sự chú ý của hắn. Mặt khác, sự chú ý của hắn đều tập trung trên người Trình Đại Lôi. Ngồi gần như vậy, từ đầu đến cuối, chớ bàn đến mở miệng nói chuyện, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không có cho mình.

Chuyện này thật sự kỳ quái, Trình Đại Lôi hoàn toàn không phải hạng người thích ngồi yên.

Ngược lại là Từ Thần Cơ không ngừng nhìn mình, một mặt hèn mọn cười cười, không có chút khí chất vững vàng nào của quân sư có trí tuệ nhất đẳng.

Lý Hành Tai chuẩn bị phá vỡ cục diện bế tắc, hắn sửa sang quần áo, nói: “Trình đương gia, một đường từ Lương Châu tới, trên đường coi như bình an?”

Trình Đại Lôi vẫn là không nói chuyện.

Lý Hành Tai chân mày nhíu chặt hơn, hoang mang nhìn về phía Từ Thần Cơ.

“Đại vương nhà ta hôm qua nhiễm phong hàn, cho nên không tiện nói chuyện, mong Tiêu dao vương thứ tội.”

Phong hàn...... Lý Hành Tai thở phào, đây cũng là mượn cớ dùng một trăm lần không nát, vô luận lúc nào, cũng có thể đẩy ra mũi thương.

Trong lòng của hắn đột nhiên giật mình, cũng là phúc chí tâm linh, ý thức được một chuyện khó có thể tin.

Người trước mắt này căn bản không phải Trình Đại Lôi .

Trái tim của hắn trong nháy mắt nhấc đến cổ họng, sau khi có suy nghĩ này, hắn quan sát tỉ mỉ Trình Đại Lôi, càng thêm xác nhận.

Tính cách của Trình Đại Lôi như thế nào, chỉ cần hắn xuất hiện thì trong 10 bước, không ai là không nhìn thấy, không ai dám xem nhẹ. Nhưng hôm nay hắn ngồi ở chỗ này, thân thể co lại một đoàn, giống như sợ người khác chú ý.

Sau đó, Lý Hành Tai liền có thể xác nhận được ai là người giả mạo Trình Đại Lôi, không ai khác chính là Lưu Phát Tài.

Tướng mạo của Lưu Phát Tài vốn giống Trình Đại Lôi đến mấy phần, lại có thuộc tính ẩn mị hoặc chúng, lúc trước gã hành tẩu trên giang hồ cũng là nhờ vào mạo danh Trình Đại Lôi mà kiếm cơm. Chỉ cần thay trang phục, thì việc đánh lừa người khác cũng không phải là chuyện khó khăn.

Tuy bộ dáng có thể giả mạo, nhưng khí chất cùng sự tự tin của người chém giết trong chiến trường lại khó mà ngụy trang.

Ý thức được điểm này, trái tim Lý Hành Tai phanh phanh bồn chồn, mồ hôi lạnh vù vù rơi xuống.

Lý Hành Tai ào ào chảy mồ hôi, Từ Thần Cơ ào ào chảy mồ hôi, Lưu Phát Tài giả mạo Trình Đại Lôi cũng ào ào đổ mồ hôi.

Hôm này là đại sự gì, là nơi chư hầu đế quốc hội tụ, thiên tử tự mình có mặt, người đủ tư cách ngồi ở đây cũng chưa tới trăm người.

Lý Hành Tai cảm giác có chút đau đầu: Trình Đại Lôi đến tột cùng lại muốn làm chuyện xấu gì.