Chương 988: Gặp Phải Đối Thủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 988: Gặp Phải Đối Thủ

Ngọc Hoàng Quan trút xuống một trận mưa.

Nước mưa theo nhánh cây rơi xuống núi, lại theo núi đá đi xuống dưới, hội tụ thành từng dòng suối nhỏ, xông ra rễ cây, cuốn đi lá mục.

Phía sau ngọn núi, một thân ảnh khoác áo tơi, đang đi tới đi lui trên đồng ruộng.

Ngọc Hoàng Quan là do thiên tử phụng dưỡng, được xây dựng tại Trường An cho nên có rất nhiều quan lại quyền quý cung phụng tiền hương hỏa. Vốn không cần tự mình đi cày ruộng, bất quá đạo sĩ ở Ngọc Hoàng Quan thỉnh thoảng vẫn đi làm ruộng.

Thứ nhất là biểu hiện đạo sĩ Ngọc Hoàng Quan không mộ vinh hoa, thứ hai, cũng là nói mọi cử động của đạo sĩ đều có thể ngộ đạo.

Nhìn động tác của đối phương, hẳn là người có kinh nghiệm trong nghề, y cuốc từng miếng đất, lại đạp nát. Nước mưa thẩm thấu vào quần áo, hai chân dính đầy nhưng y không thèm để ý.

Từ bên ngoài ngọn núi, có người cầm một cây dù đen, chậm rãi tới gần, lúc đến bờ ruộng thì dừng lại.

Đạo sĩ dừng cuốc trong tay, dưới lớp áo choàng lộ ra một gương mặt thanh tú, y lau nước mưa trên mặt đi, cười cười nhìn người đối diện.

“Trình đương gia, ngươi đã đến.”

Thân thể thật sự của Trình Đại Lôi đang ở đây, hôm nay hắn muốn giết người sau đó sẽ rời đi, tất cả những gì hắn muốn chính là thời gian. Chỉ tiếc hắn không có cái gọi là thuật phân thân, cho nên chỉ có thể để Lưu Phát Tài giả trang mình, còn mình thì tới đây giết người.

Trương Thiên Tứ nhìn thấy hắn cũng không hốt hoảng, khuôn mặt mang đầy nước mưa lại không khiến cho người khác chán ghét, hoàn toàn trái ngược lại, nếu là nam nhân cũng sẽ nguyện ý làm bằng hữu với y.

“Ngươi biết ta sẽ đến?”

Trình Đại Lôi tay cầm dù, hai người cách biệt ba mươi bước.

“Lần trước Trình đương gia hỏi quẻ, tiểu đạo không dám bêu xấu. Sáng nay tâm huyết dâng trào, liền tự mình bốc một quẻ.”

“Rất tốt, có thể tính ra cái gì?”

“Bốc quẻ khó khăn, quẻ tượng phân loạn, thiên ý quỷ bí khó dò, tiểu đạo cũng nhìn không ra cái gì.” Trương Thiên Tứ nói: “Thế là tiểu đạo lại bốc cho Trình đương gia một quẻ?”

“Tốt, ta như thế nào?”

Trương Thiên Tứ lắc đầu: “Càng khó, nhắc tới cũng kỳ quái, tiểu đạo dùng bảy loại phép tính, chỉ cần bói đến chuyện liên quan cùng Trình đương gia thì chính là thiên cơ khó dò, giọt nước không lọt. Nghĩ lại, mệnh số của Trình đương gia quá lớn, tiểu đạo tự mình đoán bừa thiên ý, sợ sẽ phải gặp báo ứng .”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Chuyện quỷ thần không tiện nói đến chết, chuyện người không cần làm chủ thì không cần phiền phức ra sân.”

“Ngược lại cũng không thể nói như vậy, ít nhiều còn có thể tính ra một ít thứ.” Trương Thiên Tứ nói.

“Ồ, ngươi tính ra cái gì?”

“Ngươi sẽ chết không yên lành.”

Nước mưa rơi vào trên mặt dù, phân tán ra bốn phía, lại có gió thổi qua, hạt mưa tan vỡ bắn vào trên mặt Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi cũng không có biểu tình gì.

“Tính có chuẩn không?”

“Có đôi khi chuẩn, có đôi khi không.” Trương Thiên Tứ cười cười: “Bất quá ta dùng bảy loại phép tính, bốc mười ba quẻ, quẻ quẻ đều muốn Trình đương gia chết, cho nên chắc có một quẻ là chuẩn.”

“Cũng có đạo lý.” Trình Đại Lôi gật gật đầu, nhìn cuốc trong tay Trương Thiên Tứ: “Ngọc Hoàng Quan Tiểu Thiên Sư cũng không cần phải làm loại chuyện vác cuốc cày ruộng này, huống chi hôm nay trời đang mưa?”

“Cha mẹ ta là nông dân, từ nhỏ đã quen làm mấy chuyện này. Những năm này bị người cung phụng, ngược lại là áo cơm không lo, nhưng mỗi khi nỗi lòng rối loạn, liền sẽ làm một số việc. Có người đọc sách để lòng yên tĩnh, có người viết chữ lòng yên tĩnh, tiểu đạo làm ruộng cũng để yên lòng.” Trương Thiên Tứ nói: “Hôm nay có mưa, mưa cũng không lớn, cho nên thuận tiện đi cuốc đất.”

“Không làm việc trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa. Không thẹn với lương tâm, đọc viết chữ làm ruộng, tâm tự nhiên sẽ tĩnh.”

Trương Thiên Tứ ngóc đầu lên: “Tiểu đạo một đời không làm việc trái với lương tâm.”

Trình Đại Lôi hơi nheo mắt lại, sau đó mở ra, chậm rãi nói: “Vừa rồi ngươi tính ta sẽ chết không yên lành, nhưng có tính qua kết cục cho mình chưa?”

Trương Thiên Tứ lắc đầu: “Vừa rồi đã nói, bốc quẻ khó khăn, tính không chính xác .”

“Không sợ.” Trình Đại Lôi đáp: “Mệnh do trời định, chuyện do người làm. Ngươi cũng không cần tính toán, bản đương gia có thể nói cho ngươi, ngày chết của ngươi đã tới, chính là ở đây.”

Âm thanh rơi xuống đất, toàn bộ thân thể của Trình Đại Lôi lao về phía trước, thất phu kiếm trên không trung ra khỏi vỏ, trảm phá mưa bay.

Một kiếm thẳng tới, từ tay Trình Đại Lôi hướng tới tâm của Trương Thiên Tứ, đơn giản thô bạo, thẳng tiến không lùi.

Cơ thể của Trương Thiên Tứ lui lại, một bước mấy trượng, lúc rơi xuống đất, liền nắm thanh kiếm cắm ở bờ ruộng, tấn công về phía Trình Đại Lôi.

Đó là một cú công kích chứ không phải cản, trực tiếp hướng thẳng vào mi tâm của Trình Đại Lôi. So kiếm chính là kiếm của người nào nhanh hơn, liều chết cũng là không ai sợ chết.

Cơ thể của Trình Đại Lôi đột ngột dừng lại, kiếm của hắn cách Trương Thiên Tứ không tới ba tấc, đồng thời ba tấc trước trán của mình cũng có mũi kiếm đang chỉa thẳng.

Chỉ thoáng dừng một chút, hai người liền lập tức lui về phía sau, đem khoảng cách kéo dài ra ba mươi bước.

“Xem thường ngươi.” Trình Đại Lôi đáp.

Trương Thiên Tứ tay ấn xuống chuôi kiếm, hít sâu một hơi. Nước mưa rơi vào trên người y, giống như sông lớn va phải kiếm sắt, tài năng lộ rõ.

Tài năng của Trương Thiên Tứ đã lộ rõ.

“Ta 3 tuổi đọc sách, tuổi nhỏ liền đọc hiểu Đạo Tạng. Chín tuổi bắt đầu tập kiếm, ngộ được kiếm đạo. Hai mươi ba tuổi, ta trở thành người có thể địch trăm, cho nên vứt kiếm không cần. Thế nhưng thật không ngờ hôm nay bởi vì Trình đương gia, mà lần nữa rút kiếm.”

Trình Đại Lôi cầm kiếm trước người, tích chữ như vàng, chỉ phun ra một chữ: “Tới.”

Đôi bên đồng thời tấn công về phía đối phương, tốc độ không ngừng tăng nhanh, đến mực không thể phân biệt rõ trong mưa mà chỉ có thể nhìn thấy hai đạo hư ảnh. Ánh sáng của kiếm lóe lên, trấn áp băng tuyết, mọi vật xung quanh giống như bị lu mờ, chỉ còn ánh kiếm như sao sáng.