Chương 992: Không Cam Tâm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 992: Không Cam Tâm

“Quả nhiên đều là nam nhi tốt của đế quốc ta.” Lý Nhạc Thiên phất phất tay, lệnh vệ binh lui ra: “Hôm nay ta không trách ngươi tội vô lễ, nhưng cũng không tới phiên ngươi ra tay, ngươi lui ra đi.”

Trần Mộng tất cung tất kính dập đầu một cái: “Trần Mộng là người thô hào, nhưng cũng biết đạo Thiên, Địa, Quân, Thân, Sư (Trời, đất, cha, mẹ, thấy). Nếu như một người nhìn thấy ân sư vị vũ nhục cũng có thể khoanh tay đứng nhìn, vậy trong mặt hắn làm sao có thiên địa quân chủ phụ mẫu. Thỉnh bệ hạ khai ân, cho ta một trận chiến.”

Lý Nhạc Thiên hít vào một ngụm khí lạnh, tên Trần Mộng mặt khờ tâm không khờ a.

“Quả nhiên là Bình Dã hổ, trẫm hỏi ngươi, hôm nay không phải lúc đùa giỡn, ngươi có bằng lòng gánh chịu hậu quả hay không?”

“Thua, chính là chết.” Trần Mộng chém đinh chặt sắt.

“Mã tướng quân, có bằng lòng chiến một trận hay không?”

Mã Mạnh Khởi lạnh lùng lên tiếng: “Bại tướng dưới tay, không cần phải nói.”

“Lời hỗn trướng, ai từng thua ngươi.” Trần Mộng gầm một tiếng, sải bước xông lên lôi đài.

Mặc dù không có nhiều công phu khinh thân, nhưng thân hình mạnh mẽ nhanh nhẹn. Quá trình bên trong, đã tháo xuống hai lưỡi búa, nhào về phía Mã Mạnh Khởi.

Lưu Phát Tài lung lay bả vai, đột nhiên cảm giác được: Đại khái muốn tự mình ra tay.

……….

Trương Thiên Tứ muốn chạy trốn, nhưng y không thể trốn đi đâu được.

Hai đại cao thủ là Trình Đại Lôi cùng Ngư Động Chân liên thủ với nhau, nếu như còn để Trương Thiên Tứ đào tẩu thì Trình Đại Lôi thật sự nên mua một miếng đậu hủ về để nuôi dưỡng, chờ mùa đông sau khi nó đóng băng thì đập đầu vào tự sát.

Trương Thiên Tứ muốn bay lên không trung, Trình Đại Lôi liền theo sát, y muốn đi dưới mặt đất thì Ngư Động Chân đã cầm phất trần trong tay. Đi lên phía trước, Trình Đại Lôi ngăn ở phía trước, muốn quay lai, Ngư Động Chân liền ngăn chặn đường lui.

Trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, chung quanh đều bị phong kín, Trương Thiên Tứ bị ngăn ở tuyệt địa, không thoát thân nổi.

Y mím chặt môi, khuôn mặt bị nước mưa tắm đến tài năng lộ rõ. Cuối cùng y không có bình tĩnh được như lúc đầu, bên trong ánh mặt đã bắt đầu giận dữ.

Y làm sao nghĩ được Trình Đại Lôi vậy mà vô sỉ như thế. Rõ ràng là cao thủ đọ sức một chọi một, ai ngờ hắn âm thầm còn có mai phục. Sớm biết hắn có mai phục, Trương Thiên Tứ liền thổi còi gọi người, phải biết, Ngọc Hoàng Quan cũng có cao thủ.

Bây giờ nghĩ những thứ này cũng vô dụng, mấu chốt là dùng kiếm trong tay giết ra một con đường, từ trong tuyệt địa này thoát thân.

Thật cho là bổn thiên sư đi không thoát sao?

Trương Thiên Tứ hít sâu một hơi, ổn định trái tim đang đập mạnh. Trường kiếm quét ngang trước người, nói: “Trình đương gia, bổn thiên sư kính nể ngươi là nhân vật anh hùng, chưa từng nghĩ ngươi bẩn thỉu như thế, tới, chịu chết đi.”

Trình Đại Lôi cùng Ngư Động Chân ai cũng không nói gì, đồng thời tấn công về phía Trương Thiên Tứ. Nếu như thực lực của mình vượt qua đối phương, Trình Đại Lôi cũng không để ý nói vài lời nói nhảm. Nhưng tu vi của Trương Thiên Tứ thâm bất khả trắc, Trình Đại Lôi cũng không dám có chút phân tâm, nhất thiết phải tập trung toàn bộ tinh lực để chiến một trận này.

Đến bây giờ vẫn còn dám nói lời dài dòng, đây là tự nghĩ bản thân thần thông quảng đại, hay là không có nhiều kinh nghiệm.

Nhìn bộ dáng của Trương Thiên Tứ, đoán chừng là cái sau mới có khả năng.

Trương Thiên Tứ run run tinh thần, thi triển bình sinh sở học, lấy tiên nhân đốt đèn ứng đối với Trình Đại Lôi cùng Ngư Động Chân.

Y giác ngộ ở bên hồ, mắt thấy những vì sao sáng dưới đáy hồ, y liền ngộ được kiếm pháp đốt đèn của tiên nhân. Trường kiếm tung ra, ánh sao lấp lánh, hai bên hồ trở thành tường thành.

Nói trắng ra, mấu chốt là một chữ nhanh.

May mắn, hoặc có lẽ là không may, Trình Đại Lôi cũng dùng khoái kiếm. Một chiếu trực thẳng về phía trước, xuất kiếm xong thì nhất thiết phải thu kiếm. Cho nên Trình Đại Lôi giết người thường thường chỉ dùng một kiếm, bởi vì một kiếm giết không được, đoán chừng vĩnh viễn sẽ giết không được.

Ứng đối với một kiếm tiên nhân đốt đèn của Trương Thiên Tứ, Trình Đại Lôi còn có chiêu thứ hai: Bạo pháo hoa.

Một kiếm đâm ra, pháo hoa nở rộ, một kiếm hóa vài kiếm, vài kiếm vì một kiếm.

So sánh là ai nhanh hơn, để xem liệu ánh sáng ngôi sao có thể ngăn chặn pháo hoa, hoặc pháo hoa có thể ngăn chặn ánh sáng của ngôi sao.

Nếu như hai người đơn độc quyết đấu, ai thắng ai thua hoàn toàn khó mà nói. Nhưng mấu chốt còn có thêm Ngư Động Chân, hất phất trần trong tay ra, roi mềm nhưng thẳng và bén như thương.

Trình Đại Lôi có thể tập trung đối phó với Trương Thiên Tứ, nhưng Trương Thiên Tứ cũng cần đề phòng Ngư Động Chân.

Sự phân tâm này có thể quyết định kết quả thắng bại.

Hai người đấu kiếm đánh đến quên cả trời đất, đều sử dụng phương pháp nhanh đánh nhanh, kiếm và kiếm va chạm trên không, ngay trong chớp mắt liền tìm đúng mũi kiếm của đối phương.

Dùng công kích ứng đối công kích.

Trương Thiên Tứ đang từ từ lui lại, chiêu tiên nhân đốt đèn đã bị Trình Đại Lôi áp chế lại, y lui hơn mười bước, cơ thể bỗng nhiên biến mất tại chỗ.

Phía sau núi có một vách núi, trong bất tri bất giác, Trương Thiên Tứ đã thối lui đến bên vách núi. Sau khi rơi tự do trong không trung, cơ thể y đột ngột gập lại và chạy trốn về phía xa.

Ở đây dù sao cũng là Ngọc Hoàng Quan, Trương Thiên Tứ dĩ nhiên hiểu rõ cảnh vật xung quanh hơn Trình Đại Lôi. Một trận chiến này, nếu như nói Trình Đại Lôi có người thì y có địa.

Cố ý thối lui đến bên vách núi, chấm dứt tuyệt địa, ngạnh sinh giãy dụa ra một con đường sống.

Trình Đại Lôi đứng ở bên vách núi, nín thở, giơ cao thất phu kiếm trong tay.

Trong nháy mắt, Trương Thiên Tứ có loại cảm giác bị Tử thần để mắt tới, toàn thân lỗ chân lông đều cảm nhận được loại kinh khủng này.

Ba chiêu bách bộ phi kiếm.

Một kiếm xuyên thủng phía sau lưng của y, Trương Thiên Tứ thẳng tắp rơi xuống từ không trung, máu từ vết thương tuôn ra, đỏ tươi một mảnh.

Đây mới thật sự là tiên nhân đốt đèn.

Nếu như Trương Thiên Tứ điểm chính là sao trên trời, như vậy Trình Đại Lôi điểm chính là Thái Dương.

Ai nói Thái Dương không phải ngôi sao.