Chương 993: Rời Đi
Vì để nhặt thất phu kiếm, Trình Đại Lôi cùng Ngư Động Chân đi xuống xách núi. Trương Thiên Tứ vẫn chưa chết, y giẫy giụa bò về phía trước, vẽ ra một con đường máu đầm đìa.
Nhìn thấy Trình Đại Lôi, ánh mắt của y tràn đầy sợ hãi, miệng vừa hé mở, máu liền ọc ọc trào ra.
“Vì...... Vì cái gì?”
Cho tới bây giờ, Trương Thiên Tứ còn không rõ Trình Đại Lôi tại sao lại muốn giết mình. Y biết ngày chết của mình đã tới, nhưng trước khi chết y nhất định phải hiểu rõ nguyên do.
Trình Đại Lôi không có dự định sẽ giải thích cho y, hắn rút kiếm ra, trở người đối phương lại, dùng kiếm đâm mạnh vào ngực Trương Thiên Tứ.
“Ngươi không cần biết.”
Một kiếm quyết tuyệt, uyên qua trái tim, Tiểu Thiên Sư dù sao không phải là Thiên sư thật. Sinh tức của y đã tuyệt, một đôi mắt trống rỗng trợn to.
Chết không cam tâm a.
......
“Chậm.”
Trần Mộng xông lên đài cao, tháo hai lưỡi búa, gào thét bổ nhào về phía Mã Mạnh Khởi. Mã Mạnh Khởi cũng nắm lấy một cây trường thương trên dàn binh khí, hai tay lắc một cái, thân thương nhẹ nhàng run rẩy.
Bây giờ, không còn là luận bàn đọ sức như vừa rồi, chạm đến là thôi, nếu sát khí đã nổi lên vậy ai giết ai cũng đều có khả năng.
Nhưng một chữ bỗng nhiên vang lên, trận đấu long hổ sinh tử này bị ngạnh sinh dừng lại. Nguyên nhân không gì khác, bởi vì mở miệng nói chuyện chính là Trình Đại Lôi.
Khi hắn mở miệng nói chuyện, vô luận người nào cũng đều dừng chuyện trong tay, nghe xem hắn muốn nói cái gì.
Lý Nhạc Thiên nheo mắt lại: “Lương Châu vương có ý kiến gì?”
Lưu Phát Tài giả mạo Trình Đại Lôi đi đến thi lễ, sau đó từng bước một, chậm rãi lên đài cao.
Trái tim tất cả mọi người đều nhấc lên: Chẳng lẽ này tặc nhân này muốn ra tay.
Trần Mộng cùng Mã Mạnh Khởi đều nhìn Trình Đại Lôi, hai người đều từng thua ở trong tay hắn. Nhưng cũng là thiếu niên thiên tài, trưởng thành rất nhanh, cho dù trước đó thua qua, nhưng vẫn luôn nghĩ sẽ tái chiến thêm một lần.
Lưu Phát Tài nhìn đám người dưới đài, cất cao giọng nói: “Ta có một lời, thỉnh chư quân yên lặng nghe.”
“Trình mỗ kể từ xuất thế đến nay, đăm chiêu suy nghĩ chỉ vì nhất thời, chính là tận trung với đế quốc, vì tận nghĩa huynh đệ, vì tận lực vưới vạn dân, quét sạch Nhung Tộc, trả lại thái bình cho đế quốc.”
“Hai vị đều là binh sĩ tốt của đế quốc, một thân bản lĩnh dùng để giết tặc nơi sa trường, cho nên không thể phí phạm tài năng chỉ vì tranh tài ở đây. Hai vị không phải đều muốn đánh một trận với Trình mỗ sao, tới tới tới, hôm nay Trình mỗ liền thua ở trong tay hai vị.”
Lưu Phát Tài từ giá binh khí, rút ra một cây trường thương, răng rắc một tiếng đập gãy. Lại rút ra một cây, tiếp tục đạp gãy thêm lần nữa.
“Hôm nay Trình mỗ gãy hai thanh thương, liền dùng danh tiếng của Trình mỗ dương danh cho hai vị thiếu niên anh hùng. Chỉ chờ ngày sau đại chiến với Nhung tộc, chúng ta lấy đầu kẻ địch để phân định thắng thua."
Dưới đài, chẳng ai ngờ rằng Trình Đại Lôi lại nói ra mấy câu nói như vậy.
Lý Hành Tai bĩu môi: Quả nhiên ta rất có xúc động muốn vạch trần ngươi.
Lưu Phát Tài cũng không muốn làm náo động, chỉ là gã nhìn ra cho dù Trần Mộng cùng Mã Mạnh Khởi ai là người chiến thắng thì lấy tính tình thiếu niên của bọn hắn, nhất định sẽ quyết tâm khiêu chiến với mình.
Tránh trận này đến trận khác, chung quy vẫn là tránh không khỏi. Vì để không mất mặt, Lưu Phát Tài nhất thiết phải để cho chuyện này kết thúc kịp thời.
Gã đứng trên đài cao, oang oang một trận, tất cả mọi người đều nghiêm túc lắng nghe. Nhưng một chữ gã nói thì mọi người đều không ai tin.
Nói cái gì vì nước vì dân, hoàn toàn là vô nghĩa, khiến đế quốc trở thành bộ dáng như thế này, Trình Đại Lôi ngươi tuyệt không thoát khỏi liên quan.
Bất quá hai thanh thương bị gãy đang nằm dưới đất kia không phải giả, mà lời nói của gã cũng nhắc nhở mọi người một chuyện.
Đế quốc bây giờ loạn thành một bầy bột nhão, nhưng địch nhân lớn nhất của đế quốc, vẫn chính là Nhung Tộc đang ở biên quan nhìn chằm chằm bọn họ.
Tất cả mọi người đều không khỏi suy nghĩ, nếu như một ngày đại binh Nhung Tộc xuôi nam, vậy đế quốc sẽ chống đỡ như thế nào? Những thứ mọi người tranh hôm nay, đến cuối cùng có ý nghĩa gì không?
Giống như là một chậu nước lạnh tưới lên thân của mọi người, lúc này bọn họ mới thấy có chút nản lòng thoái chí.
“Tốt.” Lý Nhạc Thiên khen một tiếng, nói: “Hôm nay Lương Châu vương nói một lời này, các ngươi nhất định phải suy nghĩ cẩn thận. tại sao Lương Châu vương lại có thể trở thành Lương Châu vương giống như hôm nay, chính là có nguyên nhân của nó. Tương lai của đế quốc vẫn phải nương nhờ thiếu niên anh hùng như các ngươi.”
Đối với Trình Đại Lôi, Lý Nhạc Thiên cũng chưa chắc tin tưởng. Bất quá, hắn không thể không cấp mặt mũi cho Trình Đại Lôi, tất nhiên đối phương đã nói chắc như đinh đóng cột, hắn cũng chỉ có thể cắn răng nâng đỡ.
Sau ngày hôm nay, danh tiếng của Mã Mạnh Khởi và Trần Mộng đều được truyền ra, nhưng thứ mà người ta nhớ vẫn chỉ là đôi trường thương bị Trình Đại Lôi bẻ gãy.
Nghe nhầm đồn bậy, mọi người cũng sẽ không phân biệt được liệu Trình Đại Lôi có đang diễn trò. Mà danh tiếng do Mã Mạnh Khởi và Trần Mộng vất vả kiếm được vào miệng của những kẻ không hiểu biết sẽ thành Trình Đại Lôi đưa cho bọn họ.
Cho nên Lý Nhạc Thiên ngoài mặt nịnh nọt Trình Đại Lôi, nhưng đáy lòng kỳ thực đã cắn nát răng.
Sau địa điển phong vương, vốn còn có một hồi tiệc tối. Lý Nhạc Thiên cố ý nói với Trình Đại Lôi: “Trình ái khanh nhất định phải đến, trẫm còn có rất nhiều lời muốn nói cùng ái khanh.”
Lưu Phát Tài liên tục không ngừng đáp ứng, kết quả đại điển phong vương vừa mới tan, gã liền cùng Từ Thần Cơ vội vàng rời đi, Lý Hành Tai vốn dĩ còn muốn ngăn hai người để hỏi cho ra nhẽ, nhưng kết quả thoáng một cái liền không thấy bóng dáng hai người đâu.
Sau khi trở lại phủ, hai người thay đổi trang phục, chuẩn bị xe ngựa, mang theo Thôi Bạch Ngọc cùng Kiều Lộng Vân lặng lẽ rời đi.
Lý Hành Tai trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái, rốt cuộc Trình Đại Lôi đang làm cái gì. Chính vì lý do này mà sau đại điển phong vương, hắn không có lập tức trở về phủ, mà là mang theo Từ Vấn Thiên đi tại nơi Trình Đại Lôi ở