Chương 994: Ngôi Mộ Mới
Dọc theo đường đi, khuôn mặt Từ Vấn Thiên vẫn ỉu xìu ỉu xìu, xem ra hắn vẫn chưa thể buông bỏ được chuyện thua ở trong tay Mã Mạnh Khởi.
“Tốt.” Lý Hành Tai ngồi trên ngựa, bĩu môi nói: “Thua ở trong tay đế quốc đại tướng quân, cũng không tính bôi nhọ ngươi. Ngươi không phải là muốn danh tiếng sao, sau ngày hôm nay, thiên hạ ai không biết Từ Vấn Thiên. Còn danh tiếng chân chính, lúc nào cũng phải dựa vào một đao một thương mới kiếm được.”
Từ Vấn Thiên dắt ngựa, có chút ủ rũ, nghe nói như thế bỗng nhiên ngẩn người.
Danh tiếng là cái thứ tốt, nhưng vẫn không sánh được chuyện đã làm. Không trải qua những chuyện lớn nhỏ kia, Trình Đại Lôi cũng không thể đi đến ngày hôm nay. Có thể đối với Từ Vấn Thiên, Mã Mạnh Khởi và Trần Mộng, cho dù bọn hắn có bao nhiêu bản lĩnh thì khi so với đế quốc, bọn hắn vẫn chỉ là tay không tấc sắt.
Con đường này còn rất dài, mà chính mình cũng bất quá vừa mới đạp vào cuộc hành trình.
Chờ Lý Hành Tai đến nơi ở của Trình Đại Lôi, thì đã phát hiện người đi phòng khoảng không. Chỉ có nha hoàn nô bộc trong phủ, bị dây gai cột chặt, vải bông chặn lại miệng.
Một nhóm người của Trình Đại Lôi đã sớm không thấy ai.
Lý Hành Tai lắc đầu, trên mặt nở một nụ cười khổ: Một tiếng cũng không báo trước, đúng là có chút không chân chính.
......
Trận mưa này kèo dài không dứt, mưa rơi xối xả trên đường, tụ lại thành mương, theo khe hở chạy về nơi xa.
Cuối con phố, ngay một bụi cỏ trên sườn núi vừa mới mọc lên một ngôi mộ. Gạch xây thành khe hở, trước mộ phần cắm một cây cờ trắng, bia mộ dựng thẳng.
Chỉ bất quá làm cho người kỳ quái là, trên tấm bia một chữ cũng không có.
Trình Đại Lôi cầm dù đen, nhìn bia mộ bị nước mưa thấm ướt, im lặng hồi lâu không lên tiếng.
Tên bán thuốc Da Ba dứng ở bên cạnh, nói: “Lão gia, không có phân phó của ngài, tiểu nhân không dám lỗ mãng, ta nhất định đợi ngài để hỏi rõ phải khắc chữ nào lên bia mộ?”
Trình Đại Lôi nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: “Thôi, cứ để như vậy đi, không cần khắc chữ.”
Da ba nhíu mày, ngôi mộ mới vừa xay lên, nào có đạo lý không khắc chữ.
Một cỗ xe ngựa dọc theo phố dài tới đây, Lưu Phát Tài từ trên xe ngựa nhảy xuống.
“Đại đương gia, chuyện đã làm xong.”
“Đi.”
Trình Đại Lôi lại nhìn ngôi mộ mới xây, thân nhảy lên trâu đen, mấy người cỡi ngựa thì cưỡi ngựa, ngồi xe thì ngồi xe, không bao lâu liền biến mất ở trong màn mưa.
Da ba mặc áo tơi đứng ở đó, nhìn bóng lưng của mấy người, gãi gãi đầu, trên mặt viết đầy hoang mang.
Bọn họ thay y phục, một đường đi đến Tây Môn của thành Trường An.
Trước cửa thành có vài tên binh sĩ, lục soát người qua lại trên đường. Hết lần này tới lần khác lại coi như không nhìn thấy con trâu đen bắt mắt của Trình Đại Lôi. Giống như bọn hắn là loại người nghèo kiết hủ lậu, dùng hết khí lực cũng không vớt được nửa điểm chất béo.
Lúc ra khỏi thành, Trình Đại Lôi liếc mắt nhìn thành lâu, trên cổng thành có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn, khuôn mặt lạnh nhạt, không ngừng nhìn theo bóng lưng của Trình Đại Lôi.
“Lư Nhị ca, tại sao chúng ta không ngăn cản bọn hắn lại, cứ như vậy để cho bọn hắn nghênh ngang rời đi?” Một quan tướng bên cạnh hỏi.
Lô Tuấn Nghĩa lắc đầu: “Hầu Gia chết, ít nhiều chúng ta phải cho huynh đệ còn sống một con đường lui, tương lai Trường An, chưa hẳn dung hạ được huynh đệ chúng ta.”
Lúc ngẩng đầu lên, đã không thấy bóng dáng của Trình Đại Lôi, bọn hắn biến mất ở trong màn mưa mênh mông, giống như không để lại chút dấu vết gì cho thành Trường An.
Ngọc Hoàng Quan.
Có một tiểu đồng lặng lẽ đi trên con đường mòn, trong tay nắm lấy cần câu sọt cá, nghĩ thừa dịp trận mưa nhỏ để đi câu vài con cá trong suối.
Sư phụ trông chừng nghiêm, có rất ít thời gian để hắn vui đùa. Nhung tâm tính của thiếu niên, không có thời gian đều cũng có thể tiết kiệm ra một chút thời gian.
Một đường khẽ hát, thần sắc thảnh thơi tự tại.
Lúc đi đến trước sơn môn, cả người đột nhiên ngây ngẩn, khuôn mặt trở nên vô cùng nhợt nhạt, há to mồm, lại không phát ra thanh âm nào.
Bên trên đền thờ của sơn môn, vị thiên sư mà mình sùng bái bị treo ở trên đó. Toàn thân bị lột sạch sẽ, không mảnh vải che thân, đáng sợ hơn chính là, hạ thể bị tảng đá nện đến nhão nhoẹt.
Trương Thiên Tứ khi còn sống là người thể diện, phong thần tuấn lãng, dáng vẻ đường hoàng. Thành Trường An không thiếu phu nhân đều âm thầm hâm mộ vị Tiểu Thiên Sư này, tình nguyện tự tiến cử làm gối ôm.
Bất quá, thời điểm y chết lại cực kỳ không thể diện.
Sau đó, sau khi sự việc này lan truyền ra, Trương Thiên Sư chết như thế nào, mọi người đoán già đoán non, nhưng không đoán ra được nguyên nhân. Chỉ là có người trên giang hồ nói thầm: Cái này sợ là có người báo thù.
Đến tột cùng là ai muốn Trương Thiên Sư chết?
Mọi người suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không thấu, chỉ biết là một ngày kia, Ngọc Hoàng Quan chết một vị Tiểu Thiên Sư, còn trên sườn núi hướng về phía mặt trời lại có thêm một ngôi mộ mới. Mấy bóng người rời đi trong cơn mưa, ít nhiều vẫn lưu lại thứ gì đó.
……….
Lúc Trường An đón nhận một cơn mưa thì trên thảo nguyên Tây Bắc cũng có một trận mưa tới vội vàng không kịp chuẩn bị.
So với cơn mưa phùn gió nhẹ ở thành Trường An thì trận mưa trên thảo nguyên càng thêm cuồng bạo. Trùng trùng điệp điệp, thế tới hung hăng, mưa gió cuốn cỏ khô trăm dặm. Bầy chim mất đường bay, thú rừng gào thét, sấm sét phản chiếu trên bầu trời, trên mặt đất căn bản không phải nước mưa mà là bùn nhão.
Thời tiết như vậy, dù là thợ săn kinh nghiệm tới đây cũng không dám xúc phạm uy sát của lão thiên. Nhưng hết lần này tới lần khác tại một bụi cỏ trên sườn núi, có hai nam nhân đang đánh nhau ác liệt.
Dáng người cả hai cao lớn, sợi râu rất dài, gương mặt rất gầy.
Trong đó, một tên râu ria màu đỏ, cầm Kim Đỉnh Tảo Dương Sóc trong tay, tên còn lại râu ria đen thui, cầm một thanh xiên cá.
Màu đỏ râu ria chính là Đan Hùng Tín, một đường truy sát Hỗn Giang Long, đuổi một hồi tới tận thảo nguyên.
Râu đen chính là sơn đại vương Hỗn Giang Long khi xưa.
Xiên cá hổ hổ sinh phong, đâm xuyên màn mưa, giội ra sát cơ.
“Có chết hay không, có chết hay không.”