Chương 996: Cản Ta Sẽ Chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 996: Cản Ta Sẽ Chết

Hỗn Giang Long nheo mắt lại, đâm một nhát về phía sau lưng gã. Ngươi không giết ta, nhưng ta phải giết ngươi, chỉ trách ngươi không nên đem phía sau lưng bán cho ta.

Đan Hùng Tín không quay đầu lại, trước tiên cúi người, Kim Đỉnh Tảo Dương Sóc theo dưới xương sườn đâm ra ngoài.

Lưỡi dao xuyên tim.

Đạp phá giày sắt, không còn nơi nào để trốn, nhưng cuối cùng, chính Hỗn Giang Long lại đụng phải vũ khí của mình.

Đan Hùng Tín dùng đoản đao cắt lấy đầu của hắn, nhảy lên lưng ngựa, chạy về hướng tây.

Nhất định phải nhanh chóng đem tin tức này truyền trở về.

Trình Đại Lôi còn đang trên đường trở về Lương Châu.

Sau cơn mưa, con đường vũng bùn khó đi khiến cho tốc độ trở về của đội ngũ bị kéo chậm.

Cũng giống như lúc đi, Lưu Phát Tài làm mã phu, Thôi Bạch Ngọc ngồi trong xe ngựa, Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ cưỡi tọa kỵ.

Một chút khác biệt là, trong xe lại có nhiều hơn một ngoại thích của Thôi gia, Kiều Lộng Vân.

Đêm xuống, mấy người đang nghỉ chân ở trong một tòa miếu bỏ hoang. Sau khi đốt lửa, bọn họ bắt đầu nướng lương khô để lấp bụng. Trình Đại Lôi nhìn ngọn lửa phiêu phiêu trước mắt, nhịn không được suy tư: Thành Trường An sẽ phản ứng ra sau khi thấy mình tự rời đi?

Nhưng chuyện này xem ra cũng không liên quan gì đến hắn, chỉ cần hắn trở lại Lương Châu thành, hắn sẽ lại làm chủ thiên hạ, hoàng đế xa xôi, Lý Nhạc Thiên cũng không cần để vào mắt.

Suy nghĩ kỹ về chuyến đi Trường An lần này, có thể coi như thu hoạch đầy đủ. Sau khi thành công lấy được vương ấn, từ này sẽ không có ai trong đế quốc dám nói hắn là một tên sơn tặc.

Có bốn chữ danh chính ngôn thuận, về sau làm việc liền thuận tiện hơn rất nhiều. Chuyện lớn chuyện nhỏ, cũng nên có cờ hiệu, sau này quần hùng tranh giành cũng buộc phải chủ ý đến thái độ của hắn.

Trình Đại Lôi mặc dù không có tâm tư tranh bá thiên hạ, nhưng mọi thứ lo trước khỏi hoạ, hắn đồng thời cũng hiểu rõ, phía dưới đại thế, phàm nhân như cỏ rác, rất nhiều chuyện kỳ thực mình nói cũng không tính.

Bên ngoài miếu sơn thần chợt vang lên tiếng vó ngựa.

Không cần Trình Đại Lôi phân phó, Lưu Phát Tài đã đi ra cửa miếu. Nếu như không quan hệ tới mình, vậy thì không phức tạp, đoạn đường trở về Lương Châu này, Trình Đại Lôi vẫn giữ cảnh giác cao độ, không đến Lương Châu thành, thì không có nơi nào an ổn.

Mười mấy con khoái mã dừng lại trước miếu sơn, mặc dù cũng gã mặc y phục hàng ngày, nhưng là cẩm y tơ lụa, nhìn liền biết không phải người thường.

Một người cầm đầu ở trên cao nhìn chằm chằm xuống Lưu Phát Tài: “Người nào?”

Trong miếu điểm đống lửa, không muốn người để ý tới cũng khó. Lưu Phát Tài liếc mắt nhìn: “Mù mắt chó của ngươi, đây là chỗ nghĩ ngơi của Lương Châu Vương, thức thời thì mau xéo đi.”

Người kia vậy mà cười to: “Lương Châu vương, ha ha ai là Lương Châu vương, gia gia hôm nay tìm chính là Lương Châu vương.”

Lời còn chưa dứt, một thanh cương đao liền bổ xuống đỉnh đầu của Lưu Phát Tài. May mà Lưu Phát Tài vẫn có ba chiêu hai thức, lúc đối phương ra tay, gã liền biết khó chơi, cho nên nhanh chóng lăn ra chỗ khác, muốn né tránh công kích của đối phương. Đối phương thấy gã phớt lờ mình thì siết chặt dây cương, muốn dùng móng ngựa giẫm chết Lưu Phát Tài.

Đông!

Tiếng vang nặng nề, một nửa cục gạch từ miếu sơn thần bay ra, nện ở trên đầu ngựa. Ngựa bị ăn đau liền hất chủ nhân xuống đất, đến đây cũng xem như đã đoạt lại một mạng cho Lưu Phát Tài.

Trình Đại Lôi bây giờ đã đứng ở phía trước cửa miếu, Lưu Phát Tài chật vật đứng lên, xoa xoa khuôn mặt, cũng cảm thấy có chút mất mặt.

“Đại đương gia, bọn hắn tới đây là vì chúng ta.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, lạnh lùng nhìn nhóm người bên phía đối phương.

“Báo danh hào đi?”

“Này, họ Trình , ngươi còn nhận ra ta sao!”

Một người đi ra từ trong đội ngũ đối phương, chỉ vào mũi Trình Đại Lôi rồi chửi ầm lên.

Trình Đại Lôi nhìn kỹ, người kia đúng là đã từng gặp qua một lần. Như vậy lý do tại sao đối phương mò đến đây cũng không khó đoán ra.

Duyện Châu Lôi Đãng Thù.

Chuyện trên lâu thuyền lần trước, Lôi Đãng Thù bị Trình Đại Lôi một cước phế đi thận mạch. Sau khi dưỡng thương một thời gian, bây giờ xem ra là đã chữa khỏi thương thế. Ở thành Trường An hắn không dám động thủ, đại điển phong vương vừa qua, liền lập tức mang người xông ra thành Trường An, lao thẳng tới chỗ Trình Đại Lôi.

Hết lần này tới lần khác còn bị hắn tìm được, cũng không biết là vận may của hắn hay nói là bất hạnh.

Trình Đại Lôi nheo mắt lại: “Bản vương có hoàng mệnh trong người, các ngươi chặn đường ta, chính là muốn tạo phản.”

“Phi.” Lôi Đãng Thù trọng trọng gắt một cái: “Họ Trình, ngươi thật sự nghĩ mình là phiên vương, một tên sơn tặc nhưng lại cho rằng có thể đậu lên cành cao thì liền biến thành phượng hoàng.”

Trình Đại Lôi mặt không đổi sắc: “Cố tình vi phạm, chính là tự tìm cái chết.”

Âm thanh rơi xuống đất, thất phu kiếm bay khỏi vỏ. Bên trong đêm tối, kiếm quang càng lạnh hơn ánh trăng. Trình Đại Lôi vốn đang bình tĩnh, đột nhiên từ trên mặt đất bật dậy lao về phía Lôi Đãng Thù.

Trình Đại Lôi đã động sát tâm.

Lần này trở về Lương Châu, đường đi xa xôi, chính mình nghênh ngang rời đi, mà cừu nhân của mình lại nhiều, nói không chừng có biết bao nhiêu người muốn giết hắn. Cho nên nhất thiết phải nhanh, thừa dịp các thế lực phe phái chưa phản ứng lại, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai trở lại Lương Châu.

Lương Châu là thiên hạ của mình, người báo thù nhiều hơn nữa, thì hắn cũng không cần sợ.

Cho nên cuối cùng chỉ có một câu nói: Ai cản ta thì phải chết.

Lôi Đãng Thù cả kinh, nói tới thì tới, mình còn có rất nhiều câu mắng chửi chưa nói xong đâu. Kiếm của Trình Đại Lôi đã sắp chạm vào mặt mình, kiếm quang đè áp ánh sao, một kiếm lạnh lẽo nhân tâm. Lôi Đãng Thù lảo đảo lui về sau hơn mấy bước, tựa hồ đã bị mãnh thú nhìn chằm chằm, cơ thể không thể động đậy.

Sưu!

Theo âm thanh của dây cung, một vũ tiễn bay về phía cổ họng của Trình Đại Lôi. Trong lòng của Trình Đại Lôi vang lên một hồi chuông cảnh báo, hắn quay người trên không trung, dùng kiếm chặt đứt vũ tiễn.

Lôi Đãng Thù nhặt lại được cái mạng, bị dọa đến thở dốc từng ngụm từng ngụm.

“Lục tướng, giết chết hắn, giết chết hắn.”