Chương 997: Vì Sao Ngươi Không Thể Chết?
Hai chân Trình Đại Lôi rơi xuống đất, nhìn về phía hướng vũ tiễn bay tới. Chỉ thấy một quan tướng trẻ tuổi, tay cầm bảo cung, lưng đeo túi đựng tên, mắt không chớp mà nhìn chằm chằm vào Trình Đại Lôi.
Lôi Đãng Thù biết bản lĩnh của Trình Đại Lôi, lần này dám truy kích, hắn cũng không phải không chuẩn bị gì.
Quan tướng trẻ tuổi này tên là Lục Trường Nhai, am hiểu tên pháp liên châu, cũng chính là ỷ vào người này, Lôi Đãng Thù mới dám bán cuồng trước mặt Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi quét mắt một vòng, đọc lấy tin tức của đối phương. Trong mười mấy người, ngoại trừ Lục Trường Nhai có tư cách đánh với mình một trận thì những tên khác chỉ là hạng qua loa, vốn cũng không cần Trình Đại Lôi phải quan tâm.
“Ai cản ta thì phải chết.”
Trình Đại Lôi bỗng nhiên quát một tiếng, giống như một hung thần xông ra khỏi miếu thần. Ầm ầm ù ù, trực tiếp xô ngã cả đội ngũ của đối phương. Mà thân thể Trình Đại Lôi vọt lên, lao thẳng tới Lục Trường Nhai, chỉ cần trước tiên làm thịt Lục Trường Nhai, những người khác vốn không bàn tới.
Lục Trường Nhai giương cung bắn tên, tiễn như ngôi sao băng, mỗi cung bắn ba mũi tên, phong bế ba con đường của Trình Đại Lôi.
Nếu là người bình thường, thân ở trên không sẽ không có chỗ mượn lực để tiến lui, như thế nào cũng chỉ còn một con đường chết. Nhưng Trình Đại Lôi có bản lĩnh mượn lực trên không trung, nhẹ nhàng đảo người, tránh đi vũ tiễn.
Thịnh danh chi hạ vô hư sĩ (kẻ có danh trong thiên hạ đều không tầm thường), Lục Trường Nhai cũng khẩn trương đứng lên, tiếp tục giương cung bắn tên, tần suất mũi tên càng ngày càng cao.
Ngắn ngủi một đường, có người nhào tới muốn ngăn chặn Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi tung thất phu kiếm ra, đối mặt với hào kiệt Duyện Châu.
Trường kiếm đi tới đâu, không thể nói đầu người rơi xuống đất, nhưng cũng là máu me đầm đìa.
Sau trận chiến với Tiểu Thiên Sư, cảnh giới của Trình Đại Lôi đã có khuynh hướng đột phá, một chiêu tiên nhân đốt đèn cũng đã dẫn dắt cho Trình Đại Lôi rất nhiều thứ. Đồng thời, cũng nhen lên một đám lửa ở trong lòng hắn.
Đây là một ngọn lửa mà chỉ có máu mới có thể dập tắt được.
Trường kiếm xẹt qua cổ họng, vừa mới bắt đầu bất quá chỉ là một đường chỉ đỏ, sau đó vết thương nứt ra, máu me đầm đìa.
Trình Đại Lôi nhảy lên trâu đen, trước mặt là Lục Trường Nhai danh xưng bách phát bách trúng.
Lục Trường Nhai muốn quấn gương cung về phía cánh tay Trình Đại Lôi nhưng Trình Đại Lôi cơ bản không cho hắn cơ hội, một kiếm đánh gảy dây cung.
Lục Trường Nhai rõ ràng là choáng váng, hắn ta đã ước lượng sức mạnh của Trình Đại Lôi. Tự cảm thấy rằng với năng lực của bản thân, dù tệ đến đâu, hắn cũng có thể đấu với Trình Đại Lôi mấy chục hiệp, chia tỉ lệ thắng bại thành năm năm.
Kết quả lúc nào cũng làm cho người thất vọng, vừa đối mặt, Trình Đại Lôi đã phế đi binh khí của mình.
Cao thủ so chiêu, hắn không nên ngẩn người. Chính ngay khoảnh khắc này, hắn đã cho Trình Đại Lôi cơ hội giết mình. Trình Đại Lôi nâng kiếm, ra tay muốn lấy mạng hắn.
Trong lòng bỗng nhiên vang lên một hồi cảnh báo, có mấy người giơ trường mâu đâm về phía sau lưng Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi lập tức quét kiếm về phía sau, quay người lại chặt đứt năm thanh trường thương thành hai đoạn.
Chờ đến lúc hắn quay đầu, Lục Trường Nhai đã quay đầu ngựa, liều mạng mà bỏ chạy về nơi xa.
Đối mặt Trình Đại Lôi có thực lực xa cao mình, trốn có lẽ là lựa chọn chính xác duy nhất.
Trình Đại Lôi ấn chuôi kiếm, không có lựa chọn đuổi theo. Thứ nhất là không có cần thiết, thứ hai trước tiên giết chết mấy tên bên cạnh mình mới quan trọng.
Hắn đảo người trên lưng trâu để giảm bớt thời gian trâu đen xoay đầu. Thân thể không ngừng chuyển động, sau vài lần vung kiếm liền thu hoạch được mấy mạng người.
Lôi Đãng Thù nhìn thấy từng tên đồng bạn ngã xuống, sợ hãi lấp kín trái tim. Chờ gã bình tĩnh lại, một thanh đẫm máu kiếm đã chỉa thẳng trước mặt mình.
Chỉ còn một mình mình còn sốt.
Gã lảo đảo lui lại, hai tay không đứng đong đưa ở trước mặt, tựa hồ tận tình khuyên bảo Trình Đại Lôi cái gì đó.
“Ngươi không thể giết ta, thúc phụ của ta là Duyện Châu vương, ngươi không dám giết ta...... Ta không thể chết......”
Trình Đại Lôi vung máu trên thân kiếm, một giọt máu rơi vào chóp mũi Lôi Đãng Thù, gã chỉ cảm thấy trên mặt nóng lên, vô thức giơ tay muốn lau đi.
Trình Đại Lôi trực tiếp đem kiếm đâm vào trái tim của gã.
Nâng tay lên lại vô lực buông xuống, con ngươi phóng đại lại trở nên ảm đạm tối tăm, trước khi chết, gã vẫn nghe được một câu nói cuối cùng của Trình Đại Lôi.
“Người người đều có thể chết, vì sao ngươi không thể chết?”
......
Lục Trường Nhai trốn vào trong rừng núi mịt mờ đêm khuya, một hơi không biết chạy ra bao xa. Chờ đến lúc dừng lại, há to mồm, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Nhìn sang hai bên, trăng sáng treo trên trời, bên cạnh là rừng rạp rậm rạp chằng chịt, Lục Trường Nhai mơ hồ không biết người đang ở chỗ nào.
Hắn đã có chút mệt mỏi, nhớ tới chuyện vừa rồi, trong lòng vẫn còn kinh sợ, chính mình quả nhiên là từ trong miệng ác thú đào ra được cái mạng.
Nhờ ánh trăng nối liền dây cung, thử kéo ra chỉ nghe kéo căng một tiếng, chim rừng liền sợ hãi mà bay tán loạn. Điều này nói rõ nơi đây cũng không có địch nhân mai phục, tu vi của Lục Trường Nhai không thấp, đây là kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy nhiều năm.
Đem ngựa buộc ở trên cây, chính mình thì như vượn khỉ leo lên tàng cây. Tìm ra một cành cây chắc chắn, dùng đai lưng cột chính mình lên cây.
Bận rộn xong hết thảy, Lục Trường Nhai ngáp một cái, gục đầu xuống ngủ thật say.
Sáng ngày hôm sau, bên tai vang lên vài tiếng chim hót. Lục Trường Nhai đột nhiên tỉnh dậy, ẩn ẩn cảm thấy có một loại nguy hiểm nào đó đang tới gần. Hắn nhìn kỹ mới phát hiện, có mấy người đứng thẳng dưới tán cây, đang đánh giá ngựa của mình.
Hắn bất động thanh sắc rút ra cung tiễn, thử nhắm chuẩn tên cầm đầu trong đám người.
“Hảo hán trên cây, tạm thời xuống đây đi, chúng ta là đạo sĩ Ngọc Hoàng Quan, chỉ là đi ngang qua nơi đây, cũng không ác ý.”
Mắt thấy mấy người ăn mặc trang phục đạo sĩ, người đeo trường kiếm. Mà Ngọc Hoàng Quan, Lục Trường Nhai cũng là nghe nói qua.
Hắn từ trên cây nhảy xuống đất, nói: “Tại hạ có mắt không biết Thái Sơn, không nhận ra chân nhân của Ngọc Hoàng Quan, còn xin chư vị thứ tội.”