Chương 998: Ra Tay Tàn Nhẫ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 998: Ra Tay Tàn Nhẫ

“Ngươi có thấy được một tên hán tử cưỡi trâu đen hay không?” Có một đạo sĩ tuổi trẻ không kịp chờ đợi liền hỏi.

Lục Trường Nhai khẽ giật mình: “Các ngươi vì sao muốn tìm Trình Đại Lôi ?”

Người cầm đầu là một đạo sĩ trung niên, hỏi: “Người biết hắn, hiện tại hắn đang ở nơi nào?”

Lục Trường Nhai hai tay liền ôm quyền: “Còn chưa chào hỏi với chư, mỗ là Lục Trường Nhai tới từ Duyện Châu, chính là bị Trình Đại Lôi làm hại, mới chạy trốn tới nơi đây. Chỉ là không biết chư vị tìm Trình Đại Lôi làm cái gì?”

Đạo sĩ trung niên họ Lý, tên là Lý Thanh Sơn, một đường đuổi tới đây, chính là vì tìm Trình Đại Lôi.

Hy vọng tương lai của Ngọc Hoàng Quan chết ở trước sơn môn, lúc chết cực kỳ thê thảm. Đã có người hoài nghi chuyện này liên quan đến Trình Đại Lôi, dù sao thủ pháp tàn nhẫn như vật chỉ có hắn mới làm được. Bất quá, lúc đó Trình Đại Lôi đang ở đại hội phong vương, vốn không có thời gian gây án.

Vừa vặn có một nông phu làm ruộng xa xa nhìn thấy Trình Đại Lôi, hắn vốn không nhận ra Trình Đại Lôi. Chỉ bất quá lúc đối phương miêu tả bộ dáng lại không có chút nào khác Trình Đại Lôi.

Mọi người thậm chí còn hoài nghi hắn có phải biết thuật phân thân hay không, có thể vừa xuất hiện ở Tử Kim Đàn, lại có thể xuất hiện ở bên này để giết người. Nhưng tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, vô luận như thế nào, Trình Đại Lôi cũng có liên quan đến chuyện này.

Cho nên Lý Thanh Sơn mang theo một đội người ra khỏi thành, chính là muốn tìm Trình Đại Lôi để báo thù. Có thể bắt sống là tốt nhất, sau đó mang hắn đến chỗ Tiểu Thiên Sư chết trước đó, hành hạ một trận dã man.

“Chà.”

Lục Trường Nhai nghe được câu chuyện này thì lập tức phát ra từng tiếng kêu to. Lý Thanh Sơn nhíu mày: Người này không phải là cái kẻ ngu đi, mới nhắc đến tên Trình Đại Lôi, hắn lại cao hứng như thế làm cái gì.

“Các vị chân nhân thật đúng là tìm đúng người. Ta cùng với Trình Đại Lôi một ngày có hai mối thù, hận tam giang tứ hải, nhất định phải báo thù rửa hận, hơn nữa đúng lúc ta cũng biết hắn đang ở nơi nào.”

Bọn người Lý Thiên Sơn theo sự chỉ dẫn của Lục Trường Nhai, một đường tìm được miếu sơn thần. Kết quả, không tìm có tìm thấy bóng dáng Trình Đại Lôi.

Phía trước phía sau của miếu sơn thần là mười mấy bộ thi thể nằm rải rác, ngựa của bọn họ cũng phân tán, cúi đầu ăn cỏ ở xung quanh.

Thấy cảnh này, ánh mắt của Lục Trường Nhai trừng lớn. Những người khác chết hắn không thèm để ý, nhưng Lôi Đãng Thù cũng chết.

Nếu như không thể đem hắn bình an mang về Duyện Châu, chính mình phải giải thích như thế nào với Duyện Châu vương, hơn nữa sau này sao có thể lăn lộn ở Duyện Châu.

Nhất thiết phải tìm được Trình Đại Lôi, mang theo đầu của hắn trở về Duyện Châu, lúc đó coi như vớt lại được mặt mũi để đi gặp đồng liêu.

“Quả nhiên là Trình Đại Lôi, nếu không phải hắn thì người khác cũng không làm tàn nhẫn như vậy.” Lý Thanh Sơn phát ra một tiếng cảm khái.

“Thúc huynh, Tiểu Thiên Sư nhất định là do hắn giết, xin giao nhiệm vụ này cho đệ tử. Đệ tử nhất định chặt đứt đầu của hắn, để trấn an Tiểu Thiên Sư trên trời có linh thiêng.”

Đạo sĩ trẻ tuổi đương lúc khí thịnh này tên là Đỗ Tửu, tính khí táo bạo nhất, nhưng ở trong đám thế hệ trẻ tuổi tại Ngọc Hoàng Quan, hắn là người có thiên phú cao nhất.

Lý Thanh Sơn lắc đầu: “Trình Đại Lôi có thể lấy sức một mình đồ sát nhiều người như vậy, ắt hẳn không phải hạng người qua loa. Báo thù nhất định phải báo, nhưng thực lực người này cao cường, chúng ta còn cần bàn bạc kỹ hơn, chờ chúng ta tìm được hắn thì mới tính tiếp.”

Đám người cùng đáp ứng. Lục Trường Nhai giơ Điêu cung trong tay, nói: “Trường cung này của ta có thể giúp chư vị một chút sức lực, cho nên mong chư vị đồng ý để ta đi cùng.”

Thêm một người giúp đỡ tự nhiên là chuyện tốt, Lý Thanh Sơn cũng không có ý từ chối.

Cũng may trời vừa tạnh mưa, trên đường lầy lội không chịu nổi, cho nên Trình Đại Lôi muốn đi cũng không đi được bao xa, thứ hai, bánh xe trên đường chính là manh mối tốt nhất.

Chỉ cần lần theo, thì chắc chắn có thể tìm được Trình Đại Lôi, đến lúc đó thù mới hận cũ cùng tính một lượt.

Lục Trường Nhai gia nhập đội ngũ Lý Thanh Sơn, mục đích của mọi người đều giống nhau. Cũng là vì tìm được Trình Đại Lôi, sau đó giết chết hắn.

Lục Trường Nhai thoáng thể hiện bản sự của mình, có thể tại trong thời gian cực ngắn bắn ra bảy liên châu tiễn, để chứng tỏ với Lý Thanh Sơn, mình không phải là phế vật. Hắn còn miêu tả kỹ càng quá trính Trình Đại Lôi tru sát đám người Lôi Đãng Thù, nói gần nói xa chỉ có một nghĩa là:

Thực lực của Trình Đại Lôi rất đáng sợ, ngàn lần không thể khinh thường.

Lý Thanh Sơn còn chưa nói chuyện, Đỗ Tửu liền lạnh lùng nói một tiếng: “Người khác sợ Trình Đại Lôi, ta cũng không sợ. Ta ngược lại muốn nhìn xem hắn có chống nổi kiếm trong tay ta hay không, dù sao cũng là người thường, không có ba đầu sáu tay.”

“Đỗ Tửu, không thể làm càn.” Lý Thanh Sơn quát to một tiếng: “Nhất định phải cư xử cẩn thận, hành tẩu giang hồ tuyệt đối không thể sơ suất.”

Lục Trường Nhai thờ ơ lạnh nhạt với một màn này, hắn đại khái hiểu ra cái gì: Không chỉ là Đỗ Tửu, kỳ thực bao quát cả Lý Thanh Sơn, bọn đạo sĩ ở Ngọc Hoàng Quan này chưa từng để ý nhiều đến tin tức của Trình Đại Lôi.

Sợ là ngoại trừ muốn báo thù cho Tiểu Thiên Sư, thì mỗi người còn có tâm tư giết Trình Đại Lôi để dương danh.

Nhưng Lục Trường Nhai đã giao thủ qua với Trình Đại Lôi, hắn biết đối phương lợi hại như thế nào.

Chính mình vẫn nên bảo trì khoảng cách với đám người này, miễn cho bị ngu xuẩn kéo trí thông minh xuống.

Một đoàn người dọc theo vết tích bánh xe trên vũng bùn để truy sát Trình Đại Lôi, quá trình này thuận lợi hơn bọn họ nghĩ rất nhiều. Từ lúc mặt trời mọc đến giữa trưa, mấy người đều đổ mồ hôi đầm đìa.

Trên con đường chính có một ngã rẽ, bên tai liền nghe thấy tiếng đánh nhau, chỉ thấy phía trước tầm năm trăm bước chân, có một nhóm người đang bị vây công.

Bên tấn công thân mang hắc giáp chế thức của đế quốc, trong tay cầm trường mâu, đại đao làm binh khí, nhân số có chừng năm mươi, sáu mươi người.

Mà một phương bị vây công...... Chính là Trình Đại Lôi .