Chương 2926: Đánh làm mẫu 3
Sắc mặt Thái Hoàng ôn hòa, vỗ vỗ bờ vai của y, cười nói: "Hỗn Độn Chủ khác tuy gục ngã trong tay bọn chúng, nhưng ngươi thì khác, ta tin chắc chắn ngươi sẽ làm tốt hơn chúng ta."
Trong lòng Hứa Ứng phát sầu.
Thái Hoàng cười ha hả, sải bước đi về phía trước, cất cao giọng nói: "Cường địch mà ngay cả Ngọc Hư Thiên Tôn cũng kiêng kị muôn phần, ta còn chưa từng từng gặp qua, nhất định phải bái kiến lĩnh giáo! Ta đi đây! Đạo hữu, xin tạm biệt!"
"Tạm biệt!" Hứa Ứng khom người.
Thái Hoàng xoay người hoàn lễ, thân hình biến mất trong Hỗn Độn Hải.
Hứa Ứng buồn bã mất mát, mặc dù thời gian ở chung với Thái Hoàng không dài, nhưng y thích hán tử sảng khoái này.
Trên người Thái Hoàng, có một loại hào khí cùng hào hùng y chưa từng có, khoái đao, khoái ý.
Đạo pháp của Thái Hoàng càng là cao thâm khó lường, ở chung với hắn mấy ngày nay, đạo pháp thần thông của Hứa Ứng cũng gia tăng thần tốc, đạo hạnh càng hơn trước kia. Nếu có thể đồng hành bầu bạn, Hứa Ứng không chút hoài nghi mình có thể mượn cơ hội này, một hơi đột phá đến tận cùng Hậu Thiên đại đạo!
"Đáng tiếc, hắn phải rời khỏi Hỗn Độn Hải, đi tới Đại Hư Không."
Hứa Ứng có phần tiếc nuối, một thân một mình đi về phía trước. Bốn phía xung quanh hắn, đạo quang chiếu rọi, mặc dù không thấu triệt Hỗn Độn Hải như Thái Hoàng, nhưng cũng có thể chiếu sáng khoảng cách rất xa, khiến cho y có thể tìm hiểu các loại đại đạo trong hỗn độn.
Hứa Ứng đi không nhanh không chậm về phía trước, bất kể nhật nguyệt, cũng không biết mình đã đi được mấy ngày, bỗng nhiên phía trước có một luồng áp lực đáng sợ đánh úp lại, Hứa Ứng nhanh chóng dừng bước, thu liễm đạo quang, nín thở.
Phía trước, Hỗn Độn chi khí đen thui không chịu nổi tản mát ra một luồng khí tức mục nát làm cho y run rẩy, từng chiếc thuyền nhỏ kéo theo xiềng xích thật dài, chạy băng băng trong Hỗn Độn Hải mênh mông, như vô số xúc tu, vung vẩy bốn phương tám hướng, phảng phất như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Hứa Ứng lui về phía sau, tránh né những xiềng xích này, đột nhiên một vũ trụ không trọn vẹn lọt vào mi mắt y.
Vũ trụ kia đã mục nát, đại đạo điêu linh, hoàn toàn tĩnh mịch, chỉ có vô số tượng đá, xuất hiện ở nơi hẻo lánh không trọn vẹn của tinh cầu.
Tiếp theo, bến thuyền của vũ trụ này lọt vào tầm mắt của y, đó là tượng đá do Nguyên Thủy nguyên thần không trọn vẹn biến thành, cao vút đồ sộ, trên tay quấn đầy xiềng xích, một đầu xiềng xích tiến sâu vào trong Hỗn Độn Hải, hẳn chính là xiềng xích vừa rồi trói những chiếc thuyền nhỏ này.
Hứa Ứng ngơ ngác nhìn vũ trụ bị phá hủy không trọn vẹn xẹt quatrước mặt mình, sau đó lại nhìn thấy vũ trụ khác sau lưng vũ trụ không trọn vẹn này, một lại một vũ trụ không trọn vẹn rách nát được một vị cường giả Nguyên Thủy cảnh dùng pháp bảo hoặc là bản thân, cưỡng ép đúc một chỗ, hóa thành quái vật khổng lồ trong Hỗn Độn Hải!
"Phần!"
Hứa Ứng lập tức tỉnh ngộ, những vũ trụ trong hủy diệt này tụ hợp lại, chính là Phần vũ trụ tiếng tăm lừng lẫy!
Phần vũ trụ là một truyền thuyết ác mộng của Hỗn Độn Hải, như quái vật dữ tợn, thôn tính tất cả vũ trụ ven đường, biến đối phương thành một bộ phận của bản thân mình, cùng nhau phá diệt với chính mình!
Mấu chốt hơn chính là, Phần vũ trụ là khởi nguồn của Hỗn Nguyên vũ trụ!
Hỗn Nguyên vũ trụ là được người ta khai mở trên thi thể Phần vũ trụ!
"Hiện giờ, Hỗn Nguyên vũ trụ và Hỗn Nguyên tiên triều cùng nhau tịch diệt, tính toán thời gian, chắc là đã đốt hết."
Ánh mắt Hứa Ứng mê man, đưa mắt nhìn theo mộ phần vũ trụ đi xa, thầm nghĩ: "Mà tiền thân của Hỗn Nguyên vũ trụ lại vẫn lượn lờ trong Hỗn Độn Hải. Hỗn Độn Hải, thật sự là trạng thái hỗn độn kỳ diệu."
Y tiếp tục đi về phía trước, lúc này chỉ nghe một giọng nói già nua vang lên từ phía sau hắn, cười nói: "Xem ra Thái Hoàng thật sự đi rồi. Một Thái Hoàng đi rồi, nhưng có đưa tới một vị Hỗn Độn Chủ cũng không gì xấu."
Trong lòng Hứa Ứng giật thót, chỉ cảm thấy mình bị một cỗ ý chí vô thượng khóa chặt.
Nhưng vào lúc này, Hỗn Độn Hải đục ngầu không chịu nổi đột nhiên trở nên thanh tịnh không gì sánh được, hết thảy kiếp vận đều bị quét sạch, chín quầng sáng vô cùng rực rỡ vang lên ong ong, bao phủ Hứa Ứng.
Hứa Ứng kinh ngạc, chỉ thấy bóng dáng cao lớn của Thái Hoàng từ từ bay lên phía trước, chậm rãi rút trường đao ra.
"Ta sẽ rời khỏi Hỗn Độn Hải tiến vào Đại Hư Không, trước khi đi sao có thể không làm chút chuyện cho tân Hỗn Độn Chủ? Cuối cùng cũng thu hút được một con cá lớn!"
Thái Hoàng phất ống tay áo, Hứa Ứng được đưa đến Hỗn Độn Hải xa xa.
Ý chí vô thượng bị hắn phất một cái cắt đứt, không cách nào khóa chặt Hứa Ứng, chỉ nghe âm thanh già nua vang lên: "Thái Hoàng, ngươi chỉ là một tiểu bối, ngươi không biết ta là cổ xưa cỡ nào đâu! Cho dù tiền bối của ngươi, Hỗn Độn Chủ đời thứ sáu cũng chết trong tay ta!"