Chương 2927: Đệ nhất linh căn trong Hỗn Độn Hải 1
Hứa Ứng ổn định thân hình, trong lòng thầm nghĩ không ổn: "Người này là hung thủ sát hại Hỗn Độn Chủ Đạo Nguyên đời thứ sáu! Chí bảo Linh Các kiều của Đạo Nguyên là bị hắn đoạt đi!"
Trong lòng y thình thịch nhảy loạn, người này, chính là tồn tại Nguyên Thủy cảnh sau lưng Nguyên Hư!
Đột nhiên, bên trong Hỗn Độn Hải phảng phất như có hai con quái vật khổng lồ đang tranh đấu, khiến mưa gió nổi lên, nộ hải cuồn cuộn, xung quanh Hứa Ứng, khắp nơi đều là cảnh tượng khủng khiếp khai thiên tích địa!
Y dốc dùng hết khả năng liều mạng điều động đạo pháp ngăn cản, tránh khỏi thần thông nguy hiểm đến cực điểm.
Nhưng khoảnh khắc sau, tất cả sóng êm gió lặng.
Hứa Ứng nghi hoặc không thôi, khó khăn lắm mới ổn định được thân hình, chỉ thấy đạo quang sáng lên, thân hình cao lớn của Thái Hoàng đi tới, biến mất trong Hỗn Độn Hải.
"Hứa đạo hữu, ta đánh làm mẫu cho ngươi. Hỗn Độn Chủ, nên làm như vậy," Hắn phất phất tay, không quay đầu lại.
"Hỗn Độn Chủ, nên như vậy!"
Nhiệt huyết của Hứa Ứng sôi trào, hận không thể lập tức giết tới mộ phần vũ trụ, chém giết toàn bộ hạng người mục nát nơi đó!
Cũng may y tự biết mình, vẫn chưa thật sự tiến đến.
"Điều ta cần làm bây giờ là mau chóng tu thành tận cùng Hậu Thiên đại đạo!"
Y thay đổi phương hướng, đi tới chiến trường giao chiến giữa Thái Hoàng và vị Nguyên Thủy cảnh đã giết Hỗn Độn Chủ đời thứ sáu.
Nơi đây hình thành một khu vực trống rỗng, Hỗn Độn Hải do hai đại Nguyên Thủy cảnh giao tranh mà biến mất một mảng lớn.
Trung tâm khu vực trống rỗng, từng ánh đao giăng khắp nơi, phảng phất như cố định vĩnh hằng ở chỗ này.
Nơi đây có một lăng mộ do hỗn độn thạch tạo thành, như một ngọn núi lớn, có một cái đầu tóc trắng xóa đặt trên mộ.
Trên mi tâm của hắn, Tịch Diệt thiên hỏa vẫn còn đang cháy.
Đó là một ông lão tóc trắng xoá, đầu và thân thể đã tách rời, thân thể được an táng trong ngôi mộ bằng Hỗn Độn thạch, đầu lâu thì bị xem là bia mộ của chính lão ta.
Hứa Ứng quan sát, chỉ thấy ông lão này tuổi già mà uy nghiêm, râu bạc trắng xóa phất phơ.
Đại đạo của hắn đã bị xoá bỏ, không còn nửa điểm sinh cơ.
"Tồn tại Nguyên Thủy cảnh không dễ dàng tử vong như vậy, nếu dùng phương pháp thỏa đáng, có lẽ người này còn có thể sống lại từ trong tử vong. Như Ngọc Hư Thiên Tôn và Thái Hoàng,"
Hứa Ứng nghĩ tới đây, lập tức lắc đầu: "Không đúng, dấu ấn đại đạo của Thái Hoàng và Ngọc Hư Thiên Tôn chưa từng bị người xóa đi, mà dấu ấn đại đạo của người này đã bị xóa bỏ, chỉ e không thể phục sinh."
Chỗ mi tâm của ông lão kia, còn có Tịch Diệt thiên hỏa đang thiêu đốt, thiêu đốt mi tâm lão xuyên thủng một lỗ lớn.
Ánh mắt Hứa Ứng sáng lên, lập tức đi về phía trước. Đóa Tịch Diệt thiên hỏa này tuyệt đối là đồ tốt, có được Thiên hỏa này, có thể giúp y tìm hiểu ra ảo diệu của kiếp vận mà Nguyên Thủy đạo cảnh cũng khó thoát khỏi!
Thậm chí, ngọn Tịch Diệt thiên hỏa này có thể giúp hắn tìm hiểu được kiếp vận, tuần chứng các loại Tiên Thiên đại đạo như Nhân Quả lên tầng cấp cao hơn!
Có điều, y càng tới gần ngôi mộ hỗn độn thì đao khí của Thái Hoàng tỏa ra càng áp bách hơn!
Hứa Ứng bất đắc dĩ tế ra Quả Chuông, cùng nhau chống cự áp lực càng ngày càng mạnh. Quả Chuông vang lên tiếng chuông, rất nhanh mặt ngoài đã xuất hiện từng ạo vết đao!
Nhưng cũng may hắn vẫn đi tới ngọn núi hỗn độn này, gắng gượng chịu áp lực đi tới mộ phần, đầu tóc trắng khổng lồ kia hai mắt trợn tròn, chết không nhắm mắt.
Hứa Ứng cẩn thận từng li từng tí đi tới mi tâm của lão, lấy ra một chút Tịch Diệt thiên hỏa, nhưng bất kể dùng vật chứa gì cũng không thể chứa đựng được, đều bị đốt cháy không còn một mảnh!
Cho dù Hứa Ứng lấy đại đạo của mình làm vật chứa, đại đạo cũng sẽ bị Tịch Diệt thiên hỏa thiêu hủy!
Cho dù là Hư Không đại đạo cũng bị thiêu đốt đến không còn đạo lực!
Trong Hậu Thiên đại đạo của y, các loại đại đạo đều không thể chống đỡ Tịch Diệt thiên hỏa này.
Hứa Ứng nhíu mày, nghĩ đi nghĩ lại lấy thêm một khối hỗn độn thạch nữa, đã thấy hỗn độn thạch bị Thiên Hỏa đốt cháy!
Uy lực của Nguyên Thủy Tịch Diệt thiên hỏa, quả thực khủng khiếp!
Hứa Ứng ngẩng đầu lên, nhìn về phía đầu lâu ông lão tóc trắng, một lát sau, Hứa Ứng xách cái đầu tóc bạc này lên, cẩn thận từng li từng tí nói: "Chung gia, ngươi mở vũ trụ trong cơ thể ngươi ra, ta bỏ vào."
Quả Chuông nổi giận: "A ứng, sao ngươi không để ở vũ trụ trong cơ thể ngươi?"
Hứa Ứng cười nói: "Còn không phải ta lo dẫn lửa thiêu thân hay sao?"
Quả Chuông càng tức giận: "Chẳng lẽ ta thì không dẫn lửa thiêu thân?"
Hứa Ứng bất đắc dĩ, đành phải mang theo đầu ông lão tóc bạc, đi xuống hỗn độn sơn, rời xa nơi này.
Hắn ngồi trên chuông, Quả Chuông chở y tiến vào trong Hỗn Độn Hải, chạy về phía tầng trung của Hỗn Độn Hải. Hứa Ứng thì nâng đầu lâu bạc trắng lên, cẩn thận nghiên cứu loại Thiên Hỏa có thể thiêu cháy tồn tại Nguyên Thủy cảnh này.