Chương 913: Tự mang nhân quả 3
Y vung tay áo phất một cái, tiên trùng trên trời sáp nhập với nhau, hòa làm một thể, biến thành một con trùng mẫu.
Trùng mẫu biết nghe lời hơn nhiều, không dám làm càn nữa.
Hứa Ứng nói: “Ngươi bay tới bên cạnh ta, đi theo ta.”
Thế là trùng mẫu bay tới sau lưng y, vỗ đôi cánh vàng đi theo y.
Ngoan Thất và quả chuông cực kỳ căng thẳng, chỉ thấy con mắt kép của trùng mẫu nhìn chằm chằm vào sau đầu Hứa Ứng, hiển nhiên không thật sự thần phục.
Hứa Ứng không buồn để ý, đi thẳng về Bồng Lai. Đột nhiên trùng mẫu rung nhẹ hai cánh bay thẳng tới đầu Hứa Ứng, hai cái càng lớn cắt thẳng vào đầu Hứa Ứng!
Nhưng nó còn chưa chạm tới Hứa Ứng đã như trúng điện giật, ngã quỵ xuống, toàn thân run rẩy, không cách nào cử động.
Một lúc lâu sau nó mới khôi phục, vội vàng vỗ cánh bay lên, lại tới sau lưng Hứa Ứng.
Hứa Ứng nói: “Ngươi đã hiểu chưa?”
Trùng mẫu gật đầu lia lịa.
Hứa Ứng nói: “Ngươi bay tới đỉnh đầu Thất gia.”
trùng mẫu bay tới đỉnh đầu Ngoan Thất, hạ xuống, ánh mắt lộ vẻ hung dữ, cọ vòi hút xoàn xoạt, định bắt đầu ăn.
Ngoan Thất cảm thấy trên đầu mát lạnh, như sọ não bị xốc lên, không khỏi kinh hãi hét lên một tiếng. Tiên trùng kia lại toàn thân run rẩy, ngã thẳng xuống.
Ngoan Thất vội vàng nói: “A Ứng. ngài chuông! Đầu ta sao rồi? Ta thấy đỉnh đầu man mát!”
Hứa Ứng an ủi: “Không việc gì, không việc gì đâu, chẳng qua hộp sọ bị vén lên một tí, đầu óc không mất đi mảnh nào! Ta thề đấy! Không tin ngươi hỏi ngài chuông!”
Hứa Ứng an ủi Ngoan Thất, trùng mẫu lại bị giáo huấn lần nữa, ngoan ngoãn hơn nhiều.
Hứa Ứng lại bảo trùng mẫu đi tới vách quả chuông, quả chuông run lẩy bẩy.
Trùng mẫu lại định ăn, đột nhiên toàn thân lại run rẩy, ngã quỵ xuống.
Hứa Ứng quát: “Ta mở linh trí giúp ngươi không phải để ngươi làm xằng làm bậy, muốn ăn ai thì ăn. Ta ra lệnh cho ngươi ăn ngươi mới được ăn, ta không cho ngươi ăn thì ngươi tuyệt đối không được ăn!”
Trùng mẫu cực kỳ uất ức, đột nhiên hoá một thành vạn, chỉ trong khoảnh khắc đã biến thành mấy triệu tiên trùng, bay khắp bốn phương tám hướng, định trốn khỏi khống chế của Hứa Ứng.
Hứa Ứng cười lạnh, tâm niệm máy động, đã tập trung hết bầy tiên trùng lại một chỗ.
Bấy giờ trùng mẫu mới ngoan ngoãn, không dám làm càn nữa, đậu trên vai Hứa Ứng.
Ngoan Thất và quả chuông không dám tới gần, chỉ sợ tên này lại nổi tính hoang dại.
Hứa Ứng nói: “Tuy ta mở trí tuệ cho nó, nhưng dù sao nó cũng là sinh vật Tiên đạo do cường giả Tiên giới tạo ra, vốn là công cụ do cường giả Tiên giới sáng tạo ra để giám sát lời thề. Sau khi phá lời thề, nó sẽ ăn sạch kẻ vi phạm lời thề rồi bay về Tiên giới, trở lại bên cạnh chủ nhân mình; nếu bị lưu lại thì chỉ có suy nghĩ ăn sạch mọi thứ. Nhưng bây giờ nó đã mở trí tuệ, sẽ từ từ kiềm chế bản năng, không tới mức quá nguy hiểm.”
Tiên trùng này tuy thực lực không mạnh nhưng tập hợp lại một chỗ ngay cả Hứa Ứng cũng phải gặp nạn, có thể thấy nó khủng khiếp tới mức nào. Thu phục được nó là chuyện cực tốt.
Bọn họ đi tới Côn Lôn, đã thấy Tây Vương Mẫu ra khỏi Di Đà tự, Thần bà ân cần đưa tiễn.
Thần bà không cách nào rời khỏi, Hứa Ứng thân là Bồng Lai Tiên Chủ, thay cô tiễn khách.
“Tây Vương Mẫu nhận ra Thần bà à?” Hứa Ứng dò hỏi.
Tây Vương Mẫu thấy tiên trùng trên vai y, không khỏi quan sát lên, tiên trùng kia dáng vẻ hung ác, như muốn biến bà thành bữa ăn ngon của mình.
Tây Vương Mẫu mỉm cười: “Lúc trước từng gặp nhưng không quen biết mấy. Con côn trùng này thật hung hăng”
Hứa Ứng hiếu kỳ nói: “Chẳng lẽ cô ấy là tiên nhân thời cổ đại?”
Tây Vương Mẫu nói: “Cô ấy là do ngươi đưa từ Tiên giới về hạ giới, có thể thấy ngươi biết về cô ấy còn nhiều hơn ta. Nhóc họ Hứa, đợi ký ức của ngươi khôi phục sẽ tự biết cô ấy là ai, sao phải nôn nóng? Ngươi đến Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung lĩnh ngộ thế nào rồi?’
Hứa Ứng khẽ động tâm niệm, sau lưng hiện ra hai động thiên Tiên giới.
Hai động thiên Tiên giới này đều có thiên hướng riêng, một động thiên luyện tiên linh chi khí của Tiên giới thành tâm lực, một tòa động thiên luyện tiên linh chi khí thành nguyên khí, khiến tu vi và lực lượng của y càng ngày càng mạnh!
Tây Vương Mẫu thấy vậy tán thưởng một tiếng, cảm khái nói: “Côn Lôn có Dao Trì, có thần khí, có Ngọc Kinh, cũng có động thiên. Chắc là động thiên cũng ứng với cảnh giới của luyện khí sĩ?”
Hứa Ứng cười nói: “Nếu động thiên cũng ứng với cảnh giới của luyện khí sĩ, chỉ e cảnh giới này sẽ xuyên qua những cảnh giới khác.”
Tây Vương Mẫu suy nghĩ nhưng vẫn không hiểu được, cười nói: “Nhóc họ Hứa, nếu đã tìm được Côn Lôn Ngọc Hư cung, vậy chắc đã trở thành chủ nhân Ngọc Hư phong? Sau này chúng ta là đạo hữu, xưng hô ngang hàng.”