Chương 914: Tự mang nhân quả 4
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Chủ nhân Ngọc Hư phong là phải gánh vác trách nhiệm, ở lại trên Ngọc Hư phong, tiếp đãi Đại Đế khắp Chư Thiên Vạn Giới, liên lạc với Tổ Đình. Bây giờ ta còn chưa thể lưu lại lâu trên Ngọc Hư phong, ta còn rất nhiều bí ẩn chưa tìm hiểu được, phong ấn của bản thân vẫn còn một nửa chưa phá giải. Còn xin Tây Vương Mẫu tiếp tục trấn thủ nơi này.”
Tây Vương Mẫu thở dài nói: “Chẳng biết bao giờ Côn Lôn mới lại được như lời ngươi nói, trở thành Côn Lôn ban đầu. Được rồi, nhóc họ Hứa, mời về đi.”
Hứa Ứng dừng bước, đưa mắt nhìn bà về Côn Lôn rồi mới quay lại Bồng Lai, nhanh chóng dẫn Ngoan Thất tới tìm Cô Xạ Tiên Tử.
Cô Xạ Tiên Tử và Viên Thiên Cương đang trao đổi đạo pháp, Hứa Ứng nói: “Tiên tử, phiền cô hỗ trợ xem thử nhân quả trên người Thất gia. Thất gia, ngươi cuộn người lại, đừng lộn xộn, để tiên tử xem thử nhân quả mà Kim Cương trác đem tới cho ngươi có nghiêm trọng không.”
Cô Xạ Tiên Tử có ác cảm với các loại rắn rết, nhưng dù sao Hứa Ứng cũng là Bồng Lai Tiên Chủ, y đã mở miệng nhờ vả, đương nhiên phải tính toán rõ ràng nhân quả.
Nguyên thần của cô trấn thủ hư không, quát lớn một tiếng, thể hiện các loại nhân quả trên người Thất gia.
Cô Xạ Tiên Tử nhìn sơ qua một lượt rồi sắc mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy, nhìn Viên Thiên Cương nói: “Ngươi xem thử đi.”
Viên Thiên Cương tới gần, quan sát tỉ mỉ, cũng không nhịn được biến sắc nói: “Tiên tử đừng kinh hãi, đầu tiên chỉnh lý nhân quả do Kim Cương trác đem tới đã.”
Cô Xạ Tiên Tử tán thành nói: “Ta cũng bị dọa nên tâm thần rối loạn.”
Ngoan Thất vội vàng nói: “Nhân quả cái gì? Cái đám coi bói các ngươi chỉ thích dọa người thôi!”
Cô Xạ Tiên Tử coi như không nghe thấy lời hắn nói, chỉnh lý lại chuỗi nhân quả của Ngoan Thất một lượt, bỏ qua hết những gì không liên quan tới Kim Cương trác, chỉ để lại nhân quả mà Kim Cương trác mang tới.
Cô Xạ Tiên Tử sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: “Không sai, quả nhiên là vậy!”
Viên Thiên Cương thấy vậy cũng thở dài nói: “Không cứu nổi.”
Ngoan Thất cười ha hả nói: “Ta còn lạ gì thủ đoạn của lũ coi bói các ngươi, vừa gặp đã nói ấn đường biến thái màu đen, muốn tránh tai kiếp thì phải đưa tiền để các ngươi cúng viếng tổ sư gia. Cái trò này vô dụng với ta!”
Hứa Ứng biết thủ đoạn của Cô Xạ Tiên Tử, bèn đi tới dò hỏi: “Tiên tử, sao lại không cứu nổi?”
Cô Xạ Tiên Tử chỉ vào ngàn vạn chuỗi nhân quả kết nối với tính mạng Ngoan Thất, nói: “Tiên Chủ, ngài nhìn theo những chuỗi nhân quả này đi.
Hứa Ứng nhìn theo chuỗi nhân quả này, chỉ thấy thời không mênh mông bát ngát, rộng lớn vô biên, những chuỗi nhân quả này kéo dài tới thời không cổ xưa, từng sợi lấp lóe kim quang, kéo sang thế giới khác!
Đột nhiên tiên quang nở rộ trước mặt y, tiên khí mờ ảo, Tiên giới càng lúc càng gần!
“Đứt!”
Viên Thiên Cương rút kiếm chém hờ, chặt đứt ánh mắt y nhìn lên Tiên giới, trầm giọng nói: “Tiên giới có quá nhiều tồn tại cổ xưa, lên tới hàng vạn, nếu ngươi nhìn theo những chuỗi nhân quả này chắc chắn sẽ bị bọn họ phát giác! Đến lúc đó bọn họ phản ngược lại, chỉ e sẽ bất lợi cho ngươi.”
Hứa Ứng cảm tạ, nhưng vẫn nghi ngờ nói: “Nhưng vì sao trên người Thất gia lại có nhiều chuỗi nhân quả như vậy? Sao hắn lại có thù oán nặng nề với những tồn tại cổ xưa trên Tiên giới?”
Cô Xạ Tiên Tử nói: “Cái này phải xem trong thời gian Thất gia lấy được Kim Cương trác đã làm những gì?”
Ngoan Thất nói: “Ta chỉ đi qua những khu vực Tiên đạo dị thường, cướp đoạt bảo vật trong khu vực dị thường, ngoài ra có làm gì đâu?”
Hứa Ứng run rẩy cả nửa ngày mới phun ra một ngụm trọc khí: “Đây chính là ngạc nhiên. Khu vực Tiên đạo dị thường là lực lượng mà những kẻ năm xưa phá hủy Tổ Đình lưu lại để trấn áp Tổ Đình. Ngươi cướp đoạt bảo vật trong khu vực dị thường chính là kết thù kết oán với những tồn tại cổ xưa đó. Thất gia, nhân quả của ngươi...”
Y lắc đầu, cũng thấy khó khăn.
Ngoan Thất ngây ngốc, vội vàng nói: “Ta trả lại đống bảo bối đó được không? Trả xong còn nhân quả không? Đợi đã, chỗ này còn mấy sợi nhân quả to hơn, lai lịch ra sao?’
Cô Xạ Tiên Tử nói: “Mấy sợi này chắc là nhân quả của bản thân Kim Cương trác. Các ngươi không tu luyện pháp thuật nhân quả, không biết nguy hiểm trong đó, để ta xem thử.”
Cô men theo một chuỗi nhân quả màu vàng nhạt xem nơi phát ra. Đột nhiên Hứa Ứng rùng mình, không nói năng gì tăng cường tu vi tới cực hạn, chắn ngang người trước mặt Cô Xạ Tiên Tử.
Y điều động pháp lực, dốc hết thần thức, thi triển Táng Đạo Uyên!
Viên Thiên Cương và quả chuông cũng ý thức được có nguy hiểm, một người cầm kiếm, một người phát động uy lực bản thân, ngăn phía trước Cô Xạ Tiên Tử.
Một ánh mắt không có bất cứ tình cảm gì quét qua từ cõi u minh, Táng Đạo Uyên ầm ầm vỡ nát, Hứa Ứng, Viên Thiên Cương và Cô Xạ không kịp rên một tiếng, ngã thẳng xuống đất ngất xỉu.
“Leng keng!”
Quả chuông rơi xuống đất, quay mấy vòng, không hề nhúc nhích.
Chỉ có Ngoan Thất vẫn run lẩy bẩy.