Chương 917: Lại về Nguyên Thú 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 917: Lại về Nguyên Thú 3

Huyền Không Thần Vương thấy cảnh này là bay thẳng tới đó, thần thức xao động, hóa thành âm thanh hùng vĩ:

“Huyền Thiên Thần Vương, có còn nhớ được cố nhân không?”

Năm vị thần nhân kia dồn dập đứng dậy, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lúc này trên Tâm Nhạc tiên sơn có một tòa thần miếu, trong miếu có người đi ra, cười nói: “Hóa ra là Huyền Không Thần Vương. Vài vạn năm không gặp, sao ngươi lại tới chỗ ta?”

Huyền Không hiển hiện trên bầu trời, thân hình từ từ thu nhỏ, biến thành kích cỡ người bình thường, đi vào trong thần miếu gặp Huyền Thiên Thần Vương nói: “Thật ngại ngùng, Thần Vương có còn nhớ Hứa Ứng năm xưa không? Mấy ngày trước Hứa Ứng ngóc đầu trở lại, đến chỗ ta trộm mắt Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh của ta. Ta nhớ lại thì năm xưa ngươi được chia Ngũ Nhạc tiên sơn của hắn, chắc hắn cũng sẽ tới tìm ngươi, đoạt lại tiên sơn, cho nên đến đây thông báo cho ngươi.”

Huyền Thiên Thần Vương mặt mày chấn động: “Hứa Ứng kia lại Đông Sơn tái khởi?’

Huyền Không nói: “Không phải thế, tuy thực lực của tên Hứa Ứng kia không bằng lúc trước nhưng lại cực kỳ gian xảo. Khổ nỗi bây giờ cấp trên lại chẳng buồn quan tâm tới hắn, mặc cho hắn sinh trưởng như cỏ dại, đúng là kỳ quái.”

Huyền Thiên Thần Vương vội vàng cảm tạ nói: “Không dám giấu giếm, những năm nay ta thống trị thế giới Tứ Hoang, tuy không bằng đại thế giới Thái Thủy của ngươi nhưng cũng coi như có cách thức phát triển, chúng sinh hương khói thờ cúng ta, ta luyện thành hóa thân ngũ hành. Năm tòa tiên sơn cũng được ta luyện tới mức lớn nhỏ như ý, thu phát tùy tâm. Hứa Ứng muốn cướp cũng chẳng dễ dàng gì.”

Huyền Không lắc đầu nói: “Hứa Ứng còn quỷ quyệt hơn cả kiếp đầu, ngươi tuyệt đối không được coi thường.”

Hắn thuật lại tình cảnh khi Hứa Ứng cướp đoạt Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, Huyền Không Thần Vương trợn tròn mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Thật không dám giấu giếm, tuy ta bị tân thần đoạt quyền nhưng trên Tiên giới ta vẫn có người che chắn cho. Vị cường giả kia bảo ta ở đây phát triển, mưu đồ Đông Sơn tái khởi.”

Huyền Không trong lòng máy động nói: “Ta cũng có đại nhân trên Tiên giới. Hay là chúng ta viết tên vị đó ra, xem xem có phải cùng một người không.”

Huyền Thiên tán thành.

Hai người tự dùng khí hương hỏa viết chữ trong lòng bàn tay rồi cùng mở ra.

Khi thấy rõ văn tự trong tay đối phương, cả hai không khỏi cười ha hả. Hóa ra trong tay Huyền Không là hai chữ “Nguyên Quân”, trong tay Huyền Thiên là bốn chữ “Linh Tố Nguyên Quân.”

Nguyên Quân và Linh Tố Nguyên Quân là cùng một người!

Tới giờ bọn họ mới biết hóa ra mình đều làm việc dưới trướng một người.

Huyền Thiên cũng bớt đề phòng, để hóa thân ngũ hành trên Ngũ Nhạc tiên sơn ngồi xuống, âm thầm giải trừ Ngũ Hành kiếp trận, cười nói: “Hóa ra đều là môn hạ của Nguyên Quân, thế thì ta cũng nói thẳng. Thật không dám giấu giếm, Nguyên Quân liên lạc với ta là thông qua Ngọc Hồ Chân Nhân. Còn Ngọc Hồ Chân Nhân đã hạ giới, ta nhận được tin của hắn. Hắn nói phải tới thế giới Nguyên Thú xử lý chút chuyện nhỏ trước.”

Huyền Không thấy hắn buông lỏng cảnh giác, bản thân cũng giải trừ sát chiêu đang giấu giếm, vẻ mặt chấn động nói: “Người trung gian liên lạc với Nguyên Quân của ta cũng là Ngọc Hồ Chân Nhân. Ngọc Hồ Chân Nhân này là mấu chốt cho chúng ta Đông Sơn tái khởi, liên quan tới chuyện chúng ta có thể trở về tiên giới không. Lần này hắn hạ giới, nếu chờ tới lúc hắn đến gặp chúng ta có phải chậm trễ quá không? Chúng ta nên chuẩn bị quà biếu rồi tới tìm hắn mới đúng!”

Huyền Thiên giật mình tỉnh ngộ, vỗ tay khen ngợi: “Vẫn là đạo huynh biết cách làm người. Ta đi chuẩn bị một chút, thu xếp quà tặng,tới thế giới Nguyên Thú nghênh đón Ngọc Hồ Chân Nhân!”

Hai vị Thần Vương chuẩn bị một phen rồi lập tức khởi hành tới thế giới Nguyên Thú.

Bọn họ là từng là Thần Vương trên thế giới Thiên Đạo, biết một số con đường bí mật dẫn tới thế giới khác. Có điều ngay cả Thần Vương như họ cũng phải tốn mấy ngày.

Cùng lúc đó, Ngọc Hồ Chân Nhân thông qua Thiên lộ đã đứt đoạt, lao xuống nhanh như tia chớp, cuối cùng cũng tới linh căn đầu tiên, men theo linh căn dây leo song song này xuyên qua vòng xoáy thời không tới thế giới Nguyên Thú.

Trong Vân Mộng trạch, trên Phùng Tuyết Nhi, một con Kim Ô cao tuổi ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên bầu trời có hào quang rơi xuống, nhắm thẳng vào Vân Mộng trạch.

“Hình như có người giáng lâm.”

Kim Bất Di nghi hoặc, lại thu hồi ánh mắt, tiếp tục hưởng thụ lễ bái của đám người. Nó tới mặt trời tu hành lâu năm, lần này trở về là đến Vân Mộng trạch xem xem con dân nhà Thương của mình sinh sống tốt không, nào ngờ lại gặp ai đó giáng lâm thế gian.

Nhưng nó hoàn toàn không hiếu kỳ, thầm nghĩ: “Mấy năm nay ta tu hành Đại Nhật chân kinh, luyện cũng không tệ, dần dà cả tinh thần lẫn tu vi đều tiến bộ vượt bực. Chỉ có điều, A Ứng chạy đi đâu rồi?’