Chương 918: Ngọc Hồ chân nhân lật xe 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 918: Ngọc Hồ chân nhân lật xe 1

Một lúc lâu sau nó vỗ cánh nâng mình lên, bay về phía Cửu Nghi sơn, thầm nghĩ: “Hay là tới chỗ Tiểu Phượng Tiên hỏi thử, không khéo cô ấy biết A Ứng đi đâu.”

À, nơi đó còn có thằng ngốc không óc...

Trên Cửu Nghi sơn, A Phúc ngốc nghếch nằm trên mộ hoang dưới cây Ngô Đồng, thản nhiên tự đắc bắt chéo chân.

Đúng lúc này hắn kinh ngạc đứng bật dậy, nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một tòa Thiên Quan hùng vĩ mở ra, Hứa Ứng dẫn theo Ngoan Thất và quả chuông bước ra từ trong Thiên Quan.

Thiên Quan ầm ầm khép lại rồi bay vào khu vực Hi Di của y.

“A Phúc, ta về rồi đây.” Hứa Ứng cười nói với hắn.

Thái Thanh đạo nhân lẳng lặng đi tới Côn Lôn, leo lên Ngọc Hư phong, đi được một lúc là tới Ngọc Kinh, phát động đàn tế trong thành, kết nối với Côn Lôn cảnh trong hư không.

Đạo nhân này đi tới Côn Lôn cảnh, trong Ngọc Hư cung đã có một đạo nhân áo xanh bước ra, hai đạo nhân gương mặt, cúi chào lẫn nhau.

“Côn Lôn cảnh của đạo huynh đúng là thanh tịnh, chỉ tiếc là không còn vẻ rầm rộ năm xưa. Năm đó trên Côn Lôn sơn, vô số người cầu đạo, tiếng người huyên náo, đạo huynh ngồi trên La Thiên, bản thân là đạo tượng, hào quang bao phủ ngàn vạn thế giới, như ngồi trong Bỉ Ngạn dẫn độ thế nhân. Hôm nay nơi này chỉ có ngươi và ta.”

Thái Thanh đạo nhân quan sát bốn phía, lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí im ắng: “Lần này Ngọc Hư đạo huynh phục sinh, thiếu niên họ Hứa có công lớn nhất, có đưa hắn chút lợi lộc gì không?”

Ngọc Hư đạo nhân phía đối diện gầy gò quắc thước, thống lĩnh thiên địa đại đạo, nắm giữ âm dương nhị khí, thân thần như một, hòa cùng thiên địa.

Thần của hắn như thần của Côn Lôn cảnh, đạo của hắn như đạo của Côn Lôn cảnh, hít thở như hơi thở của vùng thiên địa này, gió nổi mây phun, cảm xúc trong lòng như cảm xúc của thiên địa, khiến trời quang mây tạnh.

Ngọc Hư đạo nhân nói: “Ta đang định phát cho hắn chút lợi lộc, lại phát hiện hắn đã tinh thông, không cần cho thêm. Ta định đưa hắn pháp bảo, lại lo hắn không chịu nổi nhân quả, cho nên không đưa gì.”

Thái Thanh đạo nhân im lặng một hồi rồi nói: “Đạo huynh cảnh giới quá cao. Đạo huynh, Đạo Chủ Ngọc Hư cung của ngươi còn ở thế giới này không?”

Ngọc Hư đạo nhân lắc đầu nói: “Khi ta thức tỉnh từ trong tử vong, cảm thụ về người, như tồn như vong, như gần như xa, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể xác định được liệu người có còn ở nhân thế không. Đạo Tổ của Đâu Suất cung thì sao?”

Thái Thanh đạo nhân nói: “Đạo Tổ cũng không có tin tức.”

Hai vị đạo nhân im lặng, bọn họ đều là thiên địa nguyên thần của chủ nhân chứ không phải bản thể. Nhưng ngay cả bọn họ cũng không thể biết liệu chủ nhân còn sống hay đã chết.

“Đạo hữu, ngươi có cảm nhận được không?’

Ngọc Hư đạo nhân đứng dậy, đi tới bên cạnh Kỳ Lân nhai, thuận theo Côn Lôn cảnh nhìn ra phía ngoài, hạ giọng nói: “Thiên địa đại đạo của hồng hoang cổ lão của nơi này đang thì thầm, đang thức tỉnh!”

Thái Thanh đạo nhân đi tới, đứng sóng vai với hắn.

Lọt vào mắt hắn là một khoảng hư không mênh mông bát ngát vô ngần, Chư Thiên Vạn Giới và Tổ Đình như con thuyền bồng bềnh giữa đại dương mênh mông, bồng bềnh trong thủy triều.

Cõi âm như ẩn dưới cái bóng của Chư Thiên Vạn Giới và Tổ Đình, trong nước biển.

Tiên giới lại như một mặt biển khác treo trên mặt biển hồng hoang, chỉ có điều quy mô không rộng lớn như Chư Thiên Vạn Giới.

Tam giới gây ra triều tịch, khiến sóng gió càng lúc càng kịch liệt.

Còn giữa Tam Giới có từng tòa Bỉ Ngạn nhỏ bé như ngôi sao lơ lửng tại đó, lấp lóe giữa không trung.

Hai vị đại nhân nhìn hư không bên ngoài hồng hoang, nơi đó cứ như có bão táp phong ba đang lặng lẽ tiếp cận.

Thế giới Nguyên Thú, trên Cửu Nghi sơn, A Phúc ngốc nghếch uể oải đứng dậy. Người đại diện Cửu Nghi tông Phượng Tiên Nhi hào hứng chạy tới nghênh đón Hứa Ứng.

Hứa Ứng đã quen với cách hành xử của A Phúc ngốc nghếch, cười nói với Phượng Tiên Nhi: “Ta muốn tới Vọng Hương đài ở cõi âm, đi ngang qua chỗ các ngươi nên tới xem thử, không phải cố tình tới thăm các ngươi.”

Phượng Tiên Nhi lườm A Phúc ngốc nghếch một cái, cười nói: “Thằng ngốc, người ta không cố ý tới thăm ngươi đâu!”

A Phúc ngốc nghếch hừ một tiếng nói: “Ta biết thừa rồi!”

Hứa Ứng cười nói: “Hiếm khi ta về một chuyến nên mở lòng từ bi truyền thụ cả tổ pháp lục bí cho các ngươi.”

A Phúc ngốc nghếch tâm thần chấn động, vẻ mặt không thể tin nổi, la lên thất thanh: “Ngươi kiếm được tổ pháp lục bí rồi?”

Hứa Ứng chỉnh lại lời hắn: “Ta ngộ ra tổ pháp lục bí mà kiếp đầu lưu lại. Tổ pháp lục bí vốn do tổ tiên Hứa gia truyền lại, bất tử dân khác không phải họ Hứa chỉ học được bản giản lược. Nhưng Hứa gia chỉ còn lại mình ta, nếu cứ bo bo giữ mình chỉ e lục bí thất truyền.’