Chương 694: Vạn Yêu Triều Bái. Chấn Phách!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 694: Vạn Yêu Triều Bái. Chấn Phách!

“Đạo Bài…” Thẩm Nghi đứng trước quật thứ tư, thoáng trầm ngâm một lát, rồi lập tức ngước mắt nhìn quanh bốn phía.

Từ sau khi Đạo Cung đạt tới cực hạn, bỗng nhiên hắn cảm nhận được một loại tâm tình nào đó làm người ta nóng nảy cứ dâng lên trong lòng, giống như một đứa hài tử đang lớn lên lại bị cưỡng ép nhét vào một cái bình chật hẹp vậy.

Và loại cảm giác ngạt thở kia đến từ chính mảnh thiên địa này. Tuy trước mắt là màn trời trong veo mênh mông vô bờ nhưng lại có vẻ hư ảo chật chội như vậy.

Thẩm Nghi thu hồi ánh mắt, so với tâm cảnh hư vô mờ mịt nọ thì tình huống thân thể hắn bây giờ mới càng thêm ác liệt. Sắc Yêu Kim Tiễn đã hóa thành cát sáng vốn không biến mất theo thời gian trôi qua, mà ngược lại thời gian trôi qua nó lại càng thêm hung hãn, dần dần ngưng tụ thành một loại gông xiềng đặt ngay chính giữa ngũ tạng của hắn, sau đó triệt để phong kín chúng nó lại.

Thẩm Nghi mở bảng giao diện ra, bắt đầu đổi Yêu Ma Bản Nguyên, liên tục đưa bốn miếng vào, hồn phách của Kim Sí Cửu Văn Hung Hổ chậm rãi bị hắn đưa vào trong Trấn Thạch.

Ngay sau đó, một con Kim Sí Yêu Hổ sau lưng mọc ra đôi cánh đã hóa thành lưu quang bắn ra từ bên trong mi tâm của hắn, rồi dập đầu xuống đất nói: “Kim Sí tham kiến chủ nhân.”

Giọng nói vô cùng cung kính, nhưng nó không hề muốn ngẩng đầu, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm xuống chân trước, cũng không biết có cái gì đẹp mắt mà xem.

“Thương tổn do mũi tên vàng kia lưu lại nên tiêu trừ như thế nào?” Thẩm Nghi nghiêng mắt nhìn lại.

“Kim Sí không biết.” Con hổ cái càng đập đầu xuống đất, làm vang lên âm thanh rầm rầm: “Là Kim Sí làm hại chủ nhân, tội đáng chết vạn lần, mời chủ nhân ban cái chết cho ta!”

“…”

Hai mắt Thẩm Nghi híp lại, khí tức nguy hiểm tràn ra trong con ngươi đen nhánh.

Yêu Ma Bản Nguyên có thể tra tấn hồn phách, năm đó từ trên người Thanh Hoa, hắn đã có thể nhìn ra chuyện này rồi, ngay cả Bạch Hồng có thực lực mạnh hơn Kim Sí thì sau khi trải qua sáu vạn năm giày vò, nó vẫn phải ngoan ngoãn cọ đầu ở trong lòng bàn tay của hắn.

Hắn cũng không hoài nghi Kim Sí Yêu Hoàng đang lừa gạt mình, dù sao cũng có Trấn Thạch giam cầm rồi. Đám sinh linh này tuyệt đối không có một chút năng lực phản kháng nào.

Thứ khiến Thẩm Nghi cảm thấy không thích hợp chính là thái độ của nó. Hắn tùy ý đi tới trước người con hổ cái kia rồi đột nhiên túm lấy đầu đối phương, hờ hững nhìn chằm chằm vào mắt nàng.

“Ô… Ô…” Kim Sí Yêu Hoàng co rúm bờ môi, trong đôi đồng tử dựng thẳng kia tràn ngập tủi hờn uất ức, nàng muốn dời ánh mắt đi, nhưng lại hoàn toàn không dám chống cự bàn tay của thanh niên nọ dù đối phương đã rơi vào tình trạng ngọn đèn cạn kiệt.

Đó là bản năng phục tùng đối với chủ nhân của Trấn Thạch.

“Chuyện ngươi sống hay chết kia, ngươi nói không tính.” Thẩm Nghi lạnh nhạt nói xong rồi trực tiếp ném cái đầu nàng qua một bên, thậm chí còn hung hăng đá một cước vào mông hổ.

“Đi làm việc đi.”

“Kim Sí tuân mệnh.” Kim Sí Yêu Hoàng ấm ức rên rỉ một tiếng, lại tiếp tục cúi thấp đầu, sau đó vô cùng ngoan ngoãn nghe lời đi vào trong mảnh Linh Thực viên bừa bộn.

Không cần biết là ở trong dáng vẻ con sư tử kia hay là ở trong dáng vẻ thanh niên tuấn tú này, đối phương vẫn là tồn tại bá đạo vô cùng, không cho phép người khác nêu ra bất cứ nghi ngờ gì, dù nàng chỉ đơn thuần là không muốn nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, thì đó cũng là hành động mạo phạm đến uy nghiêm của chủ nhân.

Ý niệm tới đây, nàng lại đưa mắt nhìn về mảnh linh điền phía trước.

Chủ nhân nói cũng không sai.

Giọng nói một mực quanh quẩn bên tai nàng từ bốn vạn năm trước, trước khi nàng chết đi, vẫn vang lên vô cùng rõ ràng. Nàng và quật thứ tư, đến cuối cùng vẫn trở thành đồ vật của hắn.

“…”

Thẩm Nghi có chút tiếc nuối khi nhìn chằm chằm vào mảnh linh điền bị hư hao kia, cùng với các loại thiên tài địa bảo phải chịu ảnh hưởng bởi trận chiến lúc trước.

Được rồi, vốn dĩ nơi này đã bị đám yêu ma soàn soạt ăn hết tám chín phần rồi, có thể cầm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Hắn ngồi xếp bằng, lại một lần nữa điều động thọ nguyên của yêu ma rót vào Vô Lượng Yêu Hoàng Cung.

【 Năm thứ nhất, ngươi để Hung Hổ Trấn Thạch vào trong Đạo Cung, mượn nhờ huyết mạch của nàng, lĩnh ngộ đạo pháp thần thông mới 】

【Vạn Yêu Triều Bái. Chấn Phách】

【 Đạo Cung của ngươi càng thêm vững chắc 】

Bên ngoài Thiên Yêu quật.

Khuôn mặt nam nhân kia xuất hiện màu đỏ thẫm, bên trên không có mắt mũi, cả khuôn mặt chỉ có duy nhất một cái miệng cực lớn, răng nhọn phủ kín khoang miệng. Gã cởi trần, trên đôi chân phủ lông dài màu xanh dày đặc, cái móng cực lớn, tứ chi và trên người đều dán đầy phù lục.

Gã vỗ vỗ bả vai, đã có mấy tấm đạo phù cháy đen hóa thành tro bụi tản đi: “Kiếm của ngươi vẫn sắc bén như trước đây.”

“…”

Bên khe suối dưới chân, nam nhân mặc áo bào xanh dựa vào đá suối, da thịt toàn thân rạn nứt, đã nhuộm cho dòng nước chảy dồn dập dưới chân biến thành một màu đỏ sậm.

Gã dùng Huyền Kiếm chống đỡ thân thể. Tử Tiêu Thần Lôi Kiếm Quyết không còn xuất hiện dưới hình thái lúc trước, đưa tay lên bắn ra, mà ngược lại nó trực tiếp hiển lộ hình dáng tử lôi lấp lóe, bao phủ trên Huyền Kiếm.

Thần Phong Yêu Hoàng cúi đầu nhìn xuống: “Bản Hoàng nghĩ mãi vẫn không ra, có phải đầu óc ngươi có vấn đề hay không, ngươi có biết bản Hoàng hả? Vì sao vừa gặp mặt đã cầm kiếm chém tới rồi?”

“Chém chết cũng không cần nhận ra.” Nhiếp Quân nhếch khóe miệng, lảo đảo đứng lên.

“Ngươi có bản lĩnh này ư?” Thần Phong Yêu Hoàng nhìn Đạo Cung lặng lẽ tản đi ở phìa chân trời.

“Hình như là không có.” Nhiếp Quân lảo đảo giẫm lên Huyền Kiếm, ngay khi Thần Phong Yêu Hoàng cho rằng gã muốn chạy trốn, đã thấy cả người gã hóa thành Tử Tiêu Thần Lôi kiếm quang, mãnh liệt đánh về phía mình!

Rẹt—— Tiếng sấm và tiếng xé gió đồng thời gào thét!