Chương 695: CMN, Ngươi Cũng Được Coi Là Tu Sĩ Hả?
Thần Phong Yêu Hoàng vội vàng né tránh, đã thấy Nhiếp Quân đột ngột lao lên ôm lấy, rồi hung hăng ấn mình xuống dưới đất.
Huyền Kiếm mang theo lôi quang cũng từ phía dưới nổ bắn đến, trực tiếp xuyên qua thân thể bọn họ. Hai bóng người “Rầm rầm” đập thẳng vào dòng suối, bắt đầu phát sinh chiến đấu cận thân, quyền quyền đến thịt.
“Mẹ nó, ngươi đúng là có bệnh.” Thần Phong Yêu Hoàng nện một quyền lên mặt Nhiếp Quân, còn chưa nói xong, đã thấy đối phương giống như một con chó điên bu lại, cắn một miếng vào mép cái mồm to như chậu máu của nó.
Soạt!
Khóe miệng Thần Phong Yêu Hoàng vừa có thêm một lỗ thủng, khuôn mặt càng dữ tợn gấp mấy lần lúc trước.
“Phi.” Nhiếp Quân vừa phun ra mấy cái răng nhọn sắc bén, trên mặt lại trúng thêm một quyền.
Thần Phong Yêu Hoàng trở tay rút thanh Huyền Kiếm đang đâm xuyên trên người mình ra, chỉ nghe “Phù” một tiếng đã hung hăng chém xuống bả vai Nhiếp Quân, lưỡi kiếm khảm vào bụng gã, thiếu chút nữa đã chém gã thành hai đoạn.
Sau đó, con yêu ma này một mực nhìn chằm chằm vào con chó điên vẫn đang cắn vào cổ mình không nhả ra, gắt lên một tiếng: “Cút ngay!”
Nó buông chuôi kiếm ra, có chút vô lực đạp đối phương bay thẳng đến đầu kia của dòng suối: “Con mẹ nó, ngươi cũng được coi là tu sĩ hả?”
“Liên quan gì đến ngươi.” Ánh mắt Nhiếp Quân thoáng trở nên mơ hồ, toàn thân ngâm trong nước suối, gã thở hổn hển hai hơi rồi lại một lần nữa đứng lên, nhưng chưa đi được hai bước, cả người đã ngã xuống.
Thần Phong Yêu Hoàng hít sâu hai hơi, đang chuẩn bị đi về phía gã lại phát hiện rõ ràng là Nhiếp Quân đang ở hạ du, nhưng tại sao lại có huyết tương lẫn nước suối chảy qua dưới chân mình?
Nó vô thức xoay người nhìn lại. Chỉ thấy một thanh niên với thân hình thẳng tắp đang khoanh tay đứng tại một nơi khác của dòng suối. Bộ hắc bào rộng thùng thình, có vẻ không vừa người đang bị gió núi cuốn bay, ngay cả y phục đối phương cũng không mặc cho tử tế, cứ để lộ ra một mảnh huyết nhục mơ hồ, thậm chí trên cơ thể rắn chắc kia còn xuất hiện vài lỗ thủng kinh người.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy bộ pháp bào Nam Dương kia, da mặt Thần Phong Yêu Hoàng thoáng co giật hai cái.
Thôi hỏng rồi, xảy ra chuyện rồi.
Sao có thể như vậy được?
Đám súc sinh kia mặc trên người mấy bộ pháp y tốt nhất, lại cầm các loại pháp bảo trên tay, thậm chí còn chiến đấu ngay dưới cái nhìn chăm chú của lão cẩu, thế mà cuối cùng vẫn đánh thua?
Đánh thua thì cũng thôi đi. Nhưng thanh niên này … nhìn như thương thế trên người rất nặng, nhưng vẻ miệt thị trên mặt lại không giống như giả vờ. Hắn hoàn toàn không để nó vào trong mắt, hiển nhiên là hắn vô cùng tự tin với thực lực của bản thân.
Cuối cùng, nó cũng đợi được đối phương mở miệng.
“Cút.”
Thanh âm không lớn, nhưng đối với Thần Phong Yêu Hoàng, đây tuyệt đối là một tiếng quát to đến đinh tai nhức óc.
Ngay sau đó, nó trơ mắt nhìn Thẩm Nghi đi về phía mình.
Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch.
Trong bầu không khí yên tĩnh này, tiếng nước suối văng lên tung tóe lại có vẻ khá chói tai.
Thanh niên mặc áo bào đen kia không nhanh không chậm lướt qua Thần Phong Yêu Hoàng, thậm chí còn không để lại cho nó một tia dư quang nào trên khóe mắt, cứ thế đi đến bên cạnh Nhiếp Quân, lập tức nắm chặt y phục trên người gã, xách lên.
Mãi tới giờ khắc này, cuối cùng Thẩm Nghi cũng chịu ngoái đầu lại, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Thần Phong Yêu Hoàng một cái.
“…”
Thần Phong Yêu Hoàng thoáng liếc mắt thăm dò tình huống sau lưng. Cùng lúc đó, một sợi tinh hồng tựa như mực nước nhanh chóng thấm xuống nước suối, rồi dùng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được trải rộng về phía chân trời, chỉ trong giây lát, đã lan tràn ra hơn năm trăm trượng.
Rất nhanh, Thần Phong Yêu Hoàng đã bị cái nhìn của chín đôi mắt bao phủ, chín con Tiên Yêu không ngừng ngụp lặn trong biển máu, mang theo sát khí đằng đằng.
Ngoại trừ chuyện này, hai cái tượng đá cao ngất tựa như vừa sống lại, cũng hờ hững nhìn về phía nó.
“Phù.” Thần Phong Yêu Hoàng liếc mắt nhìn số phù lục còn thừa lại không nhiều lắm trên người mình, lại thêm áo bào màu đen thoáng chập chờn trên người thanh niên kia, cuối cùng nó cũng sinh lòng thoái ý.
Bởi bất kể như thế nào cứ về Thiên Yêu Quật hỏi tình huống trước rồi nói sau.
Không để lại bất cứ một lời nói nào, Thần Phong Yêu Hoàng đã trực tiếp quay người lao về phía xa!
Mãi cho đến khi bóng dáng của nó hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, tòa Đạo Cung trên không trung cũng nhanh chóng rút đi.
Trong lòng Thẩm Nghi thoáng có chút buồn bực, ngũ tạng của Đạo Anh không ngừng co giật, trên ngực hắn xuất hiện những đường vân màu vàng, trực tiếp phủ kín toàn bộ thân thể.
Vào thời điểm này, tại thức hải của hắn, hai bức tượng Trấn Thạch vẫn một mực vận sức chờ phát động, rốt cục cũng không nhịn được mà lên tiếng kinh hô.
Nếu vừa rồi Thần Phong Yêu Hoàng có chút dị động nào đó, thì đấy cũng là thời khắc hai đứa chúng nó trực tiếp động thủ ngăn chặn đối pương, để cho chủ nhân rời khỏi nơi này.
Kim Sí Hung Hổ hiện thân, vội vàng chống đỡ thân thể của Thẩm Nghi, nhẹ nhàng dùng đôi cánh vàng của mình phủ lên người hắn.
“Sắc Yêu Kim Tiễn?” Nhiếp Quân mờ mịt mở mắt, nhìn chuỗi hoa văn màu vàng trên người Thẩm Nghi, và không một câu nói nhảm, gã trực tiếp bấm pháp quyết.
Theo động tác của Nhiếp Quân, chuỗi kim văn vốn đang phủ kín thân hình kia đã chậm rãi tụ tập lại thành một luồng.
Bàn tay Nhiếp Quân run rẩy kịch liệt, lại cưỡng ép điều động khí tức, khiến cho đôi mắt của gã tối sầm đi rất nhiều.
Không biết đã qua bao lâu, gã mới đứt quãng đánh ra đạo pháp quyết thứ chín. Đến đây, rốt cục luồng kim mang kia cũng chậm chạp bay ra từ lồng ngực Thẩm Nghi, và một lần nữa ngưng tụ thành một mũi tên vàng.
Nhiếp Quân vừa trông thấy cảnh này cũng dứt khoát hôn mê bất tỉnh.
“…”
Lại có thu hoạch ngoài ý muốn! Thẩm Nghi thuận tay thu Sắc Yêu Kim Tiễn vào bảo cụ trữ vật rồi lập tức nuốt từng viên từng viên Yêu Đan bồi bổ.
Mặc dù ngũ tạng Đạo Anh vẫn bị tổn thương dưới kim mang kia, thì ít nhất là vẫn miễn cưỡng có thể vận dụng được.
Hắn lại một lần nữa gọi bạch mã ra, ném Nhiếp Quân trong tay lên lưng ngựa, còn bản thân leo lên Kim Sí Yêu Hoàng, nằm sấp trên lưng nàng, rốt cục thân thể vẫn luôn căng thẳng kia cũng triệt để thoát lực.
Kim quang và bạch mang đan xen trực tiếp lao về phía Đại Càn.