Chương 696: Yêu Hoàng Đệ Nhất Quật!
Bên ngoài đại điện nằm sâu bên trong Thiên Yêu quật.
Thần Phong Yêu Hoàng bay thẳng một đường, vừa mới hạ xuống ngoài cửa điện, bước chân đã hơi khựng lại.
Chỉ thấy hai Đại Yêu Hoàng đang quỳ gối bên ngoài cửa điện, Cự Giác Yêu Hoàng có chút thận trọng, nơm nớp đứng ở bên cạnh, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Vất vả lắm, lão cẩu kia mới cởi được khúc mắc trrong lòng, mà từ trong đại điện bò ra bên ngoài thềm đá, nhưng giờ phút này, nó đã trở về bên trong đại điện rồi. Với tu vi của đối phương, khoảng cách ngắn ngủi mấy bước này vốn không thay đổi được cái gì.
Hành động của lão cẩu, chỉ có thể chứng minh rằng nó vừa một lần nữa trở nên cảnh giác rồi.
Rõ ràng đôi bên bị ngăn cách bởi một cánh cửa đại điện nhưng Thần Phong Yêu Hoàng vẫn có thể ngửi được mùi sát khí nồng đậm. Thân là Yêu Hoàng của quật thứ hai, năm ấy nó đã tận mắt chứng kiến lão cẩu rơi vào trạng thái cảnh giác, và hành động tàn sát của đối phương vào khoảng thời gian ấy kinh khủng tới cỡ nào.
Phàm là tồn tại có chút quan hệ với tu sĩ Nam Dương tông, đều quét sạch một đường, chó gà không tha.
Từ tu sĩ sắp bái nhập tông môn, cho tới trẻ con vừa mới sinh nở, ngay cả linh thú do bọn họ nuôi dưỡng, nó cũng ăn đến không còn một mống.
Trừ chuyện đó, thì lần thứ hai đối phương ra tay cũng chính là lúc trước, khi Ngô Đồng sơn muốn dùng cái tên Nam Dương tông này.
Chỉ một trận chiến, nó đã dùng lực lượng của bản thân chém chết ba đại tu sĩ Phản Hư, lại thu thập gần như toàn bộ vật trấn cung về tay mình, thiếu chút nữa đã hoàn toàn đoạn tuyệt truyền thừa của tu sĩ Nhân tộc.
“Vào đi.” Tiếng nói của lão cẩu chậm rãi truyền ra.
Thần Phong Yêu Hoàng run lên, nó không dám do dự thêm nữa, đã trực tiếp bước vào đại điện.
“Ngươi đi đâu vậy?” Lão cẩu lưng đen đang cuộn mình trên một tấm bồ đoàn, lười biếng hỏi.
“Hồi bẩm Quật chủ, Thần Phong bị Nhiếp Quân dây dưa, đã phát sinh một cuộc ác chiến với hắn, đang định chém giết hắn thì có một người trẻ tuổi mặc pháp bào trưởng lão Nam Dương đuổi tới. Hai người bọn họ liên thủ đánh lui Thần Phong, sau đó dùng độn pháp chạy trốn.”
Thần Phong Yêu Hoàng cung kính nói: “Thần Phong phát hiện Thiên Yêu quật xảy ra biến cố, không dám đuổi theo quá sâu, đã vội vàng trở về nhìn một cái.”
Trong lúc nói chuyện, nó lại lặng yên nhìn thẳng vào con chó già phía trước, chỉ trông thấy một bóng người như ẩn như hiện, đang bị cái bóng mờ của bức tượng tổ sư khổng lồ kia che phủ.
“…”
Lão cẩu nâng lớp da mắt lên, nhìn chằm chằm vào đống phù lục trên người Thần Phong Yêu Hoàng, sau đó mới thu hồi ánh mắt từ chối cho ý kiến.
Thần Phong Yêu Hoàng đợi thêm chốc lát, lại cúi người nói: “Nếu như Quật chủ không có gì phân phó, Thần Phong trở về trấn thủ động phủ trước đây.”
Nghe vậy, bỗng nhiên lão cẩu cười cười: “Còn cần thiết phải trấn thủ nữa sao?”
Đã có một tu sĩ Nhân tộc nghênh ngang trà trộn vào Thiên Yêu quật, còn đi tới đi lui trong các bảo địa. Chỉ sợ đồ vật nên mất, đã mất gần hết rồi.
Lão cẩu chậm rãi đứng dậy, quay đầu nhìn chằm chằm vào bức tượng tổ sư kia, trong miệng ngậm ba nén hương, nghiêm túc cắm vào đàn hương.
“Bảo vật tông môn bị trộm, đệ tử muốn muốn một lần nữa đi dọn dẹp, nếu tổ sư gia cảm thấy hành động này của đệ tử không ổn, mong ngài hãy ban thưởng pháp chỉ giải thích nghi hoặc cho đệ tử.”
Nó yên tĩnh chờ đợi ba nén hương kia cháy hết, nhưng bức tượng đá cao lớn nọ vẫn không có bất cứ phản hồi nào.
Lão cẩu cung kính giơ chân trước lên: “Nếu tổ sư gia đã đồng ý vậy đệ tử lĩnh mệnh.”
Từng sợi khói xanh bốc lên, trực tiếp chiếu rọi một khuôn mặt trắng nõn. Người kia bị treo trên bức tượng tổ sư, có dáng vẻ thiếu niên non nớt, không khác gì người thường, chỉ có hai con mắt giống như được phác họa từ một loại nước sơn màu đỏ, để lộ ra hình dạng của Đan Phượng.
Thân thể gã trần trụi, toàn thân bị những cây gai gỗ phủ đầy phù lục cắm thẳng vào người, ngay cả máu cũng đã chảy hết, trên miệng vết thương chỉ còn lại một chút da thịt khô quắt. Làn da tái nhợt bệnh hoạn, dường như đã rất nhiều năm vẫn chưa từng trông thấy ánh mặt trời.
“…”
Thần Phong Yêu Hoàng không khỏi rùng mình một cái, ai dám nghĩ đến tình huống này? Và ai có thể biết được, thật ra vị Yêu Hoàng của đệ nhất quật uy danh hiển hách trên thế gian vẫn luôn bị treo ở nơi đây.
“Đệ tử vẫn cần trấn thủ chính điện, nên hôm nay chỉ có thể thả cho con yêu ma này đi, kính xin tổ sư gia tha thứ.”
Nhìn bộ dạng đứng đắn của lão cẩu này, rốt cục thiếu niên non nớt kia cũng mở một đôi mắt phượng ra, khàn khàn nói: “Ta hơi buồn nôn rồi, ngươi có thể nhỏ giọng một chút hay không?”
Nói xong, khóe môi gã để lộ ra một tia châm chọc: “Ngươi chỉ là một con chó trông cửa dựa vào dược liệu chất đống mà lên, kiêng kị thiên tư vô thượng của bản Hoàng, cũng là chuyện bình thường.”
“Nghiệt súc, lĩnh thưởng.” Dường như lão cẩu không nghe thấy lời nói của đối phương, trong lúc nó mở miệng quát nhỏ, bỗng nhiên những cây gai gỗ kia lại thoát ly khỏi thân thể thiếu niên.
Lão cẩu hờ hững nhìn đối phương ngã xuống đất, sau đó thò vuốt chó ra, một bộ giáp bạc áo choàng trắng như tuyết (tuyết phi ngân giáp) từ hậu điện bay tới, rơi vào trên người thiếu niên kia, rồi gần như ngay sau đó, lại có thêm hai thanh đoản kiếm đồng thời bay tới.
Từng luồng lưu quang liên tiếp bắn ra, chui vào trong lòng bàn tay thiếu niên.
“Súc sinh, còn không lĩnh pháp chỉ của tổ sư, đi tiêu diệt dư nghiệt, thu hồi trân bảo của Nam Dương tông ta.”
“Ôi… Ôi…” Linh Hoàng gian nan đứng dậy, cười đến thở không ra hơi. Gã cầm hai thanh đoản kiếm trong tay nhẹ nhàng tung hứng chúng, trong đôi mắt phượng màu đỏ tươi kia vừa có thêm một tia chân hỏa bốc lên.
Âm thanh kim loại va chạm vào nhau liên tiếp vang lên trong trẻo.
Theo từng bước chân gã rời đi, bộ ngân giáp truyền ra hai tiếng “Răng rắc” đã trực tiếp khoac lên người gã, đồng thời bộ áo choàng tuyết trắng cũng nhẹ nhàng cuốn lên.
“Ngươi đừng hối hận.” Thiếu niên nọ cười nhạo một tiếng rồi thoang thả bước ra ngoài điện, cũng thuận tay ôm lấy cổ Thần Phong: “Nhiều năm không gặp, có nhớ bổn Hoàng hay không?”