Chương 716: Lần Cuối Cùng!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 716: Lần Cuối Cùng!

Không thể không nói, đúng là thực lực của Thẩm Nghi đã vượt quá tưởng tượng của nàng rồi.

Con Xích Nhãn Huyền Phượng này tuyệt đối là sinh linh cường đại nhất trong toàn bộ Nam Dương tông, chỉ đơn thuần là bị vây khốn ở nơi đây mà thôi, nhưng dưới sự hung hãn của Thẩm Nghi, yêu thể mà nó vẫn lấy làm kiêu ngạo, lại cộng thêm sinh mệnh lực ngoan cường ngay cả Sắc Yêu Kim Tiễn cũng không thể hoàn toàn khóa lại được kia, toàn bộ đều trở thành một trò đùa hài hước.

Dưới Phản Hư Cảnh, Diệp Văn Huyên thực sự có thể khó tưởng tượng ra, còn có loại thủ đoạn gì đủ để ngăn chặn thanh niên kia.

Hắn dựa vào bản thân, có thể tìm kiếm được một đống thứ lung tung rối loạn ở trong một nơi đạo pháp đoạn tuyệt như Nam Dương tông này, còn tu luyện toàn bộ những thứ ấy tới cảnh giới hoàn mỹ viên mãn… Quá trình ấy tuyệt đối không thể hình dung đơn giản bằng hai chữ “thiên tư” được.

Nhưng… một khi lão cẩu không thể thành công thu hồi những thứ đã đánh rơi bên trong Nam Dương tông, lại cộng thêm đám yêu ma bên cạnh nó bị người ta tiêu diệt hết, không còn ai đến trông coi bảo địa thay nó nữa, chẳng khác gì nhóm tu sĩ bên ngoài đã lấy lại được đại bộ phận truyền thừa của Nam Dương tông rồi.

Điều này có nghĩa là… nhiều nhất thì khoảng ngàn năm sau, tu sĩ Nhân tộc sẽ mọc lên như nấm sau mưa, trong quần thể của bọn họ sẽ xuất hiện một nhóm lớn tu sĩ Hóa Thần viên mãn, sau đó, nhóm người này sẽ tiếp tục xông vào Thiên Yêu quật, từ trong Luyện Khí Các tìm kiếm ra thủ đoạn luyện chế vật trấn cung.

Đợi đến lúc đó, có khả năng lão cẩu sẽ phải trơ mắt nhìn mười mấy vị, thậm chí là mấy chục vị tu sĩ Phản Hư Cảnh, chỉnh tề bước vào trong gian đại điện kia.

“Chó cùng rứt giậu, nó sắp điên rồi.” Nói đến đoạn này, trong giọng nói của Diệp Văn Huyên lại có thêm vài phần âm u đầy tử khí.

Nhiều năm như vậy, nàng vẫn không dám ra tay, chính vì lo lắng lão cẩu phát hiện ra bản thân mình vốn không hề có một chút tiến triển nào cả.

“Hiện giờ trong số các ngươi, ai có tư cách đi đặt tấm Đạo Bài này vào vị trí của nó?”

Diệp Văn Huyên lấy miếng Đạo Bài với tạo hình phong cách cổ xưa kia ra, thật cẩn thận dùng ngón tay vuốt ve nó.

Phản Hư Cảnh là ngưỡng cửa thấp nhất để thúc giục Đạo Bài.

“Hoặc là các ngươi có thể thay sư phụ dụ con chó kia rời đi?” Bỗng nhiên Diệp Văn Uyển nắm chặt tấm Đạo Bài ấy trong tay, nếu lão cẩu tự mình ra tay thì chuyện đầu tiên nó cần phải làm chính là dùng hết các loại thủ đoạn tìm được nàng trước, sau đó xử lý nàng.

Nàng đã từng tận mắt nhìn thấy sự khủng bố của con súc sinh kia.

Trước kia, vào thời khắc Ngô Đồng sơn phồn hoa nhất, từng có ba vị cường giả Phản Hư cảnh. Khi ấy, bọn họ tràn đầy tự tin, căn bản không nghĩ tới chuyện lén chạy ra ngoài, mà dự định sẽ quang minh chính đại kế thừa đại thống của Nam Dương tông.

Vì vậy, hành động đầu tiên của bọn họ chính là thay đổi danh xưng là Nam Dương tông, lại tính toán sẽ tiến vào nội môn chém đầu lão cẩu.

Nhưng ngay ngày thứ hai sau khi chuyện bọn họ đổi tên được công bố trên toàn thiên hạ, thì một chuyện ngoài dự liệu của mọi người đã xảy ra, Trương Lai Phúc trực tiếp rời khỏi Thiên Yêu quật, nó chỉ dùng đúng sáu canh giờ, đã khiến Ngô Đồng sơn tan tác, chỉ còn lại rất ít còn người sống sót. Mà những người còn sống sót kia vốn là kẻ nhanh nhạy, vừa thấy tình thế không đúng đã vội vã bỏ trốn luôn rồi nhanh.

Từ đó về sau, Diệp Văn Huyên đã thay đổi suy nghĩ.

Nàng cả đời cẩn thận, chính vì không dám lưu lại một chút thương tổn nào, cũng không cho lão cẩu biết được bất cứ thủ đoạn nào của mình, chỉ vì bảo đảm đến thời khắc quyết định đó, nàng có thể ngăn chặn được nó một đoạn thời gian, hoặc là còn có chút dư lực để thành công chạy ra khỏi Nam Dương tông này.

“Ngài nói với ta những thứ này thì có ích lợi gì? Ta đánh không lại con chim Phượng kia.” Rốt cuộc Nhiếp Quân cũng thu hồi tiếng cười, nghiêm túc nói: “Hắn không phải đệ tử của ngài. Cũng giống như trong kế hoạch của ngài vốn không cần suy nghĩ đến sự sống chết của hắn, cho nên hắn cũng không cần đi để ý đến chuyện của ngài.”

Từ sau sự việc lần trước, đây là lần đầu tiên Nhiếp Quân nói nhiều lời với nữ nhân này như vậy. Gã chậm rãi bò lên, cầm lấy Đạo Bài từ trong tay Diệp Văn Huyên, sau đó thản nhiên nói: “Đi thôi.”

Dứt lời, Nhiếp Quân trực tiếp hạ xuống dưới đám mây.

Diệp Văn Huyên cộng thêm Đạo Bài, đương nhiên là mục tiêu hàng đầu của lão cẩu, nhưng nếu Đạo Bài nằm trong tay một người khác, thì tình huống sau này lại không thể nói chắc được.

Đây là ân sư đồ cuối cùng mà gã trả lại.

Về phần vì sao lại là cuối cùng…

Sư phụ đã từng tận mắt nhìn thấy lão cẩu xuất thủ, thì đương nhiên cũng từng trông thấy con chim Phượng này. Nhưng từ đầu đến cuối, nàng vẫn chưa từng đề cập đến nó, đơn giản là muốn nhìn thấy Thẩm Nghi ăn quả đắng, thậm chí là ngã xuống.

Nữ nhân này chỉ muốn cứu lấy gã, nhưng không hề để ý tới Thanh Phong và Linh Hề phía dưới, chậc.

Nhiếp Quân gã chỉ hơi lười động não chứ không phải thật sự ngu dốt.

“…”

Diệp Văn Huyên nhìn bóng người kia rơi xuống, hàng chân mày chậm rãi nhíu lại.

Nếu gã phản ứng như vậy sớm một chút thì nàng đâu cần phải vòng vo lằng nhằng đến tận mức này?

Nàng thoáng do dự sau đó cởi bộ bạch bào trên người ra, lại nghiêm túc bấm một đạo pháp quyết liễm tức, lúc này mới quay người biến mất tại chỗ.

Chỉ hy vọng lão cẩu kia do dự thêm một đoạn thời gian, đừng bị cái gì kích thích, nói không chừng nàng vẫn còn hi vọng.

【 Giết chết Xích Nhãn Huyền Phượng cảnh giới Hóa Thần, tổng thọ 123 ngàn năm, còn thừa ba mươi ba ngàn năm, hấp thu xong 】

【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: 256 ngàn năm 】

Thẩm Nghi cất thi thể Xích Nhãn Huyền Phượng vào trong bảo cụ trữ vật, rồi liếc nhìn Nhiếp Quân đang rơi xuống trước mắt, chỉ thấy bộ Nam Dương pháp y trên người đối phương đã rách bươm, nhưng thương thế lại khôi phục chừng ba - bốn phần rồi, cũng không xảy ra họa lớn, mới lập tức nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó ở phía chân trời.

Thẩm Nghi thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu nói: “Đi dưỡng thương trước đi.”

“…”