Chương 717: Điểm Khác Biệt Lớn Nhất!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 717: Điểm Khác Biệt Lớn Nhất!

Nhiếp Quân vốn còn muốn giải thích một chút gì đó, dù sao dưới tình huống nguy cấp như vậy, mà gã lại đột ngột mất tích, không rõ nguyên nhân, không ngờ đối phương lại chẳng có ý hỏi đến.

Gã do dự một thoáng mới nghiêng người tránh đường, trong lòng nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa Thẩm Nghi và sư phụ.

Đối phương chưa bao giờ nghĩ tới chuyện khống chế bất cứ người nào, mà ngược lại người ta đến làm việc cho hắn, càng giống như tùy duyên hơn, nguyện tới thì tới, không muốn tới cũng không bắt buộc.

Hắn càng gửi gắm nhiều hi vọng vào chính bản thân mình hơn, cũng lười đi suy nghĩ chuyện của người khác.

Hôm nay, nếu thay đổi vị trí này, để người đứng phía dưới là sư phụ, còn gã bị Thẩm Nghi mang đi, thì khẳng định là sư phụ sẽ sinh ra khoảng cách với gã, chỉ hận không thể bắt ép gã phải bẩm báo lại toàn bộ những gì Thẩm Nghi đã từng nói với gã cho nàng, mới có thể an tâm được.

Dưới ánh mắt của mọi người, Thẩm Nghi lại lấy ra cái lò luyện đan đã bị máu thịt dính đầy kia, dứt khoát bước nhanh vào Giáp Viện. Rốt cuộc hắn cũng lấy được một phần tinh huyết của yêu cầm hỏa tính nghiêm chỉnh rồi.

Một đoạn thời gian hắn luyện đan cả ngày lẫn đêm cuối cùng cũng có chút hồi báo, sau khi vứt bỏ đống thứ phẩm Thiên Hoàng Đan kia không nói đến chúng, thì ít nhất là Thẩm Nghi hiện giờ đã có thể nói là bản thân hiểu rõ không gì sánh được đối với loại đan phương này.

Đương nhiên, cái giá lớn phải trả chính là thiên tài địa bảo có thể sử dụng được bên trong quật thứ tư đã bị lãng phí một chút rồi.

Nhưng không sao, chỉ cần có thể rời khỏi Nam Dương tông này thì hẳn là những thứ đó sẽ không thiếu.

“Chậc.”

Thẩm Nghi lau sạch đan lô, nhìn vết nứt dày đặc phía trên, không nhịn được khe khẽ lắc đầu. Những bảo vật do Nam Dương tông này để lại đúng là không tệ, ví dụ như cái lò luyện đan này chẳng hạn, dù nổ lò nhiều lần như vậy cũng không hỏng, còn có thể dùng một kích đánh nát thanh đoản kiếm pháp bảo trong tay phượng yêu.

Dùng nó để nện người cũng có chút thuận tay, về sau hắn nhất định phải cẩn thận hơn một chút mới được.

Còn món pháp bào dùng để chúc thọ kia nữa, nếu nó không bị hư hao thì kể cả khi tâm tư của hắn vẫn một mực đắm chìm trong quá trình luyện đan, thì kiểu gì cũng sớm cảm ứng được khí tức của phượng yêu mới đúng, sao có thể tùy tiện để cho đối phương tìm được cơ hội phá huỷ đi đại trận?

Thẩm Nghi thuần thục lấy ra các loại thiên tài địa bảo, lại lấy phần tinh huyết của phượng yêu mới rút ra được từ trong chuông bạc, lần lượt bỏ vào trong lò luyện đan.

Ngay sau đó, Ly Hỏa hùng hồn cũng được rót vào!

Ở thời điểm hiện tại, cả khả năng khống chế hỏa hầu lẫn những thao tác chiết xuất đối với các loại dược liệu, hắn đều làm đến mức lô hỏa thuần thanh rồi.

Đương nhiên, chỉ giới hạn ở Thiên Hoàng Đan mà thôi.

Một lò đan này, hắn đã luyện ròng rã suốt mười chín ngày, mới khiến lệ khí trong tinh huyết phượng yêu tiêu tan hết.

Mãi cho đến khi lò luyện đan bỗng nhiên ngừng chấn động, rồi ầm ầm rơi xuống đất, làm dấy lên một mảnh sóng nhiệt cuồn cuộn, bên trong vết rạn phía trên lò đan có ánh sáng màu vàng đỏ tràn ra, đồng thời lại có tiếng phượng hót làm cho lòng người yên tĩnh lại, chậm rãi truyền đến… Cuối cùng, một viên đan dược màu đỏ thẫm cũng từ tốn bay ra từ trong lò đan.

Phía trên viên đan dược lớn bằng ngón cái ấy có một con Kim Phượng trông rất sống động, mơ hồ như đang vỗ cánh lượn bay.

“Hả?” Thẩm Nghi đưa hai ngón tay tới kẹp nó lên, nghiêm túc quan sát một chút, sao thứ này lại khác những viên đan dược hắn từng luyện được trước đó nhiều như vậy? Còn hoàn toàn không giống những gì được miêu tả trên đan phương.

Không phải đã xảy ra vấn đề gì chứ?

Thẩm Nghi đặt nó vào trong miệng, lại lập tức mở bảng giao diện ra, rót thọ nguyên của yêu ma vào Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân.

【 Năm thứ nhất, ngươi nuốt Thiên Hoàng Bảo Đan vào, mượn nhờ tinh huyết của Xích Nhãn Huyền Phượng trong đó, lại kèm theo mấy chục loại bảo dược trân quý, hy vọng có thể dung nhập luồng khí tức mênh mông này vào trong thân thể của ngươi 】

【Năm thứ mười bảy, ngươi đã thành công tiêu hóa dược lực, cũng thu viên đại đan này vào linh khu, tiếp theo sẽ đến thời khắc hao phí tháng năm dài đằng đẵng đi luyện hóa yêu huyết trong đó 】

Nhìn nội dung nhắc nhở trên bảng giao diện, Thẩm Nghi dứt khoát để nó thôi diễn trước, lại lấy máu thịt yêu ma lúc trước đã được tích trữ ra, tiêu hết hai vạn năm thọ nguyên, ngưng tụ hai bộ Yêu Ma Trấn Thạch. Sau khi bọn chúng ăn hết huyết nhục, con hung thú không có mắt ở mi tâm và hình ảnh Huyền Phượng đang giương cánh bay lên cũng nhanh chóng thành hình.

Những con tiểu yêu khác có thể không quan tâm, nhưng một khi tái tạo ra hai Đại Yêu Hoàng là phượng yêu và Thần Phong thì khẳng định là không lỗ.

Từng viên từng viên Yêu Ma Bản Nguyên được đút xuống.

Thần Phong ăn hết bảy viên Bản Nguyên mới xem như hoàn chỉnh.

So sánh với Thần Phong, phượng yêu lại khiến Thẩm Nghi cảm thấy kinh ngạc vô cùng, bởi vì con Đại Yêu Hóa Thần viên mãn này lại chỉ cần duy nhất một viên Bản Nguyên?

Trải qua nhiều lần nuôi nấng như vậy, cũng coi như Thẩm Nghi đã có kinh nghiệm phong phú trong chuyện này rồi. Hắn hiểu, tác dụng chủ yếu của Yêu Ma Bản Nguyên chính là giúp đỡ mấy luồng yêu hồn kia tái tạo ý thức.

Yêu ma sống càng lâu, hồn phách càng cường đại, thì số lượng Bản Nguyên cần có sẽ càng nhiều.

Thần hồn của con phượng yêu đã sống suốt chín vạn năm này lại suy nhược như thế, thậm chí còn tương đương với Thanh Hoa.

Sớm biết như vậy thì ngay cả Sắc Yêu Kim Tiễn hắn cũng lược đi, trực tiếp dùng Ly Hỏa Phần Tâm Chưởng đập chết cho nó cho rồi.

Thẩm Nghi nhét hai luồng yêu hồn vào trong Trấn Thạch, chỉ trong nháy mắt, bức tượng đá màu xám kia đã có thêm sắc thái.

Giờ phút này, dường như quá trình suy diễn trong bảng giao diện đã có tiến triển mới rồi.