Chương 733: Phản Hư!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 733: Phản Hư!

Lý Thanh Phong vừa trông thấy cảnh này lập tức hưng phấn hỏi: “Chúng ta có thể tùy tiện chọn lựa động phủ của đệ tử để dọn vào ở hay không?”

Đương nhiên, nhóm động phủ gã vừa nói đến không bao gồm động phủ của trưởng lão, hoặc là thập đại Bảo Địa vào bên trong.

Chỉ vì bọn họ muốn trùng kiến Nam Dương tông, mới càng phải coi trọng những quy củ này, nếu không, trưởng lão tông môn khác đều là đại tu sĩ Phản Hư, thậm chí còn đạt tới Bạch Ngọc Kinh gì đó kia, mà bọn họ bên này lại là một đống lớn tu sĩ Hóa Thần, vậy còn ra thể thống gì nữa?

“Đi đi.” Thẩm Nghi cảm thấy hơi đau đầu, hắn thật sự không am hiểu mấy chuyện này cho lắm.

So sánh với hắn, cả đệ tử Ngô Đồng sơn vốn xuất thân từ tiên môn kia, hay là đám người của Võ Miếu vốn quản lý Đại Càn, mà chẳng cần nói đâu xa, ngay cả Hứa gia nho nhỏ, cũng có thể xử lý loại chuyện này tốt hơn hắn.

Nhìn mọi người tản đi, lúc này Thẩm Nghi mới đưa mắt quan sát đống đồ vật mình từng thu vào trong nhẫn lúc trước.

Nếu hắn nhớ không lầm thì hẳn là lão cẩu đã thu hết vật trấn cung ở nơi này vào trong tay nó rồi. Sau đó, hắn lại một lần nữa đi trở về chính điện, vỗ vỗ bả vai Lý Huyền Khánh, nói: “Tỉnh lại đi.”

Nếu đối phương là đệ tử thân truyền của Nam Dương tông thì đưa ra biện pháp giúp tông chủ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Hắn dứt khoát đưa mười mấy kiện trân bảo kia tới trước mặt đối phương: “Ta muốn đột phá Phản Hư, dùng cái nào sẽ tốt hơn?”

“…”

Lý Huyền Khánh mở mắt, gần như không chút suy nghĩ đã chỉ vào cây phất trần có vẻ không bắt mắt nhất trong đám bảo vật kia: “Chỉ có thứ này là vật trấn cung thôi, nó chính là thứ lúc trước Huyền Khánh từng tìm cho đệ tử.”

Nói xong, gã vươn tay nắm chặt phần cán của cây phất trần, chỉ thấy phía trên có vài vết cào nhỏ tới mức khó mà nhận ra được, có vẻ như ai đó muốn phá hủy thứ này nhưng lại không làm được.

Lý Huyền Khánh giơ tay lên, cây phất trần lập tức khôi phục lại như lúc ban đầu, sau đó đưa đồ vật trở về.

Thẩm Nghi đang định đưa tay ra tiếp nhận cây phất trần ấy, lại cảm nhận được tấm Đạo Bài đột nhiên rung chuyển. Từ sau khi pháp trận hộ tông được khởi động lại, Nam Dương tông vốn bị ngăn cách cuối cùng cũng thu được tin tức từ bên ngoài rồi.

“Nam Dương gặp đại biến, truyền thừa đoạn tuyệt, nếu tông chủ không ngại thì cứ dẫn theo đệ tử đến Thanh Nguyệt Tông tham quan học tập một phen, ta đã sắp xếp xong mọi việc, yên lặng chờ ngài quang lâm.”

Thẩm Nghi tiếp nhận cây phất trần, nhìn về phía Mộc Nhân. Hiển nhiên người vừa truyền tin kia chính là vị trưởng lão của Thanh Nguyệt tông lúc nãy.

“Nếu tông chủ dự định trùng kiến Nam Dương thì có thể đi xem một chút, Huyền Khánh chính là đệ tử thân truyền, từ khi nhập tông đã chuyên tâm tu hành, rất ít để ý tới mấy chuyện nhàn rỗi bên ngoài, cũng chưa từng tự mình dạy dỗ đồ đệ, hiện giờ còn đang thành tâm nhận tội, không giúp được ngươi quá nhiều.”

“Vấn đề là nếu chưa tiến vào Phản Hư, có lẽ tông chủ cần mượn nhờ một chút ngoại lực, mới có thể đi đến Thanh Nguyệt Tông được.”

Dứt lời, Lý Huyền Khánh lại một lần nữa nhắm mắt xuống.

“…”

Hiểu biết sâu sắc nhất của Thẩm Nghi đối với tông môn bên ngoài đều đến từ đan phương Hóa Thần. Căn cứ vào những ghi chép phía trên, hắn hiểu được đám đệ tử thiên kiêu chân chính đều tiến vào Hóa Thần trong vòng trăm năm, hơn nữa còn phải tự ngưng linh căn.

Nhưng đối với tu sĩ trong Nam Dương tông, đây tuyệt đối là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Ngay cả khi hắn đang nắm giữ bảng giao diện, thì nếu có thể tận mắt nhìn thấy những tu sĩ khác tu hành ra sao, chắc chắn sẽ đạt tới hiệu quả làm ít công to.

Thẩm Nghi đi ra khỏi đại điện, lập tức điều động khí tức thiên địa, màu đỏ tươi đầy trời lại tái hiện, chúng hội tụ thành Vô Lượng Yêu Hoàng Cung.

Hắn nhìn cây phất trần trong tay, mặc dù hắn không biết phẩm cấp của nó, Mộc Nhân cũng không nguyện nhiều lời, nhưng ngày đó, lão cẩu đã vơ vét gần như toàn bộ vật trấn cung của Nam Dương tông, mà đến hôm nay chỉ còn lại duy nhất một món này, thì đương nhiên những cái khác đều bị nó phá hủy hết rồi.

Vậy mà vật này vẫn có thể bảo tồn đến tận ngày hôm nay…

Hơn nữa, Lý Huyền Khánh vốn là đệ tử thân truyền sẽ kế thừa Nam Dương Bảo Địa trong tương lai, vật trấn cung này lại do gã tự mình tìm được…

Có lẽ thứ này chính là một món trân bảo nhất đẳng.

Thẩm Nghi mở bàn tay ra, chậm rãi nhắm mắt xuống.

Ngay sau đó, cây phất trần trong tay hắn trực tiếp bay lên trời, hóa thành một luồng lưu quang rơi vào tay bóng người đang ngồi trên tấm bồ đoàn trong tòa Đạo Cung nọ. Dưới biển máu ngập trời làm nền, phía trên cây phất trần cũng có thêm một chút huyết quang.

Cửu Yêu dần dần hóa hư thành thực, vốn dĩ bộ dáng của chúng chỉ có sự hung hãn thuần túy, thì hiện tại cũng có thêm một chút sinh cơ rồi, tựa như chuẩn bị sống lại hoàn toàn, nhưng mấy bức Trấn Thạch lại không phát sinh một chút biến hóa nào.

Chỉ trong nháy mắt sau khi Thẩm Nghi khẽ động tâm thần, toàn bộ Vô Lượng Yêu Hoàng Cung đã lao vào mi tâm của hắn, trực tiếp chìm xuống thức hải.

Từ giờ phút này, biển máu hơn năm trăm trượng vốn được hội tụ từ khí tức thiên địa đã hóa thành nội tình của Thẩm Nghi, gia trì cho linh khu hắn, khí tức trong đó cũng chậm rãi chảy vào ngũ tạng Đạo Anh.

【 Thọ nguyên còn thừa: Ba mươi lăm ngàn chín trăm bảy mươi ba năm 】

Ngoại trừ thực lực tăng trưởng, cảm xúc lớn nhất mà quá trình này mang đến cho Thẩm Nghi lại là tuổi thọ của bản thân tăng trưởng.

Có một mảnh thiên địa đơn độc cung cấp nuôi dưỡng cho bản thân, thọ nguyên của hắn đã trực tiếp tăng vọt thêm ba vạn năm.

Nếu không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn thì con số này cũng gần được coi là trường sinh bất lão rồi.

“…”

Lý Huyền Khánh hơi mở mắt ra, liếc ra ngoài điện một cái.

Lúc mới gặp mặt, đối phương chỉ là Hóa Thần hậu kỳ, vậy mà ngay sau đó, đối phương lập tức đột phá cảnh giới viên mãn trước mặt gã.

Nói cách khác, từ khi còn là Hóa Thần hậu kỳ, đối phương đã khiến cho Đạo Cung hoàn toàn thành hình rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right