Chương 734: Đồng Bệnh Tương Liên!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 734: Đồng Bệnh Tương Liên!

Tình huống này, ngoại trừ chứng minh truyền thừa trong Nam Dương tông đã chân chính đoạn tuyệt, dẫn tới con đường của tu sĩ xuất hiện sai lầm, thì càng có thể biểu lộ được thiên tư và ngộ tính của vị “Tông chủ” trẻ tuổi này.

Nhưng Đạo Cung này… sao gã lại có cảm giác nó rất giống với Vô Lượng Đạo Hoàng Cung chứ?

Nếu gã nhớ không lầm thì thời điểm bản thân mang bản công pháp này về, đã từng đặc biệt lưu lại lời chú ngôn, nhắc nhở đệ tử trong môn không thể tu hành nó, chỉ có thể đọc qua nhằm gia tăng kiến thức.

Ây cha quên đi, cũng có khả năng Đạo Cung chỉ giống nhau thôi.

Dù sao đám người trong Vô Lượng Đạo Hoàng tông kia cũng dũng mãnh như rồng, xuất hành ra ngoài sẽ trông thấy chính khí vân thiên, nào có hung thần ác sát như vậy?

Lý Huyền Khánh hơi chắp tay, coi như là ăn mừng tông chủ phá cảnh, mặc dù chỉ đột phá Phản Hư tầng một mà thôi.

Còn bảo gã chân chính coi đám người này là đồng môn Nam Dương tông… Bọn họ chẳng những không có quan hệ gì với đệ tử Nam Dương trước kia mà tu vi cũng thua kém hơi nhiều.

Có lẽ đi một chuyến tới Thanh Nguyệt tông sẽ khiến những người trẻ tuổi này thoáng nhìn rõ hiện thực.

Lý Huyền Khánh đã sớm không nghĩ tới chuyện xây dựng lại Nam Dương tông, gã chỉ muốn về nhà thăm tổ sư một chút, sau đó ở lại mảnh cố thổ này, yên tĩnh chờ đến khi tàn hồn tan biến.

…apptruyen…

Ngay lúc đó, bên ngoài đại điện.

Thần hồn của Thẩm Nghi đang từng bước trở nên cường đại dưới sự nuôi dưỡng của Đạo Cung, thức hải cũng bị cưỡng ép mở rộng thêm ra.

Loại tốc độ trưởng thành rõ ràng mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy này, luôn khiến người ta đắm chìm trầm mê.

Cho đến khi tiêu hóa xong một chút thu hoạch cuối cùng, rốt cục Thẩm Nghi cũng mở mắt, lao về phía trước, thuận tiện mở bảng giao diện ra.

Trong lòng có chút do dự, nói thật, hắn cũng không nguyện ý tái tạo con chó vàng lưng đen kia thành Trấn Thạch, bởi vì đối phương chính là một con yêu ma thuần túy dựa vào dược lực chồng chất mà lên, thậm chí thiên phú còn không mạnh hơn hắn bao nhiêu.

Vì sao hắn lại có suy đoán này? Nói đơn giản, nếu thay đổi con chó ấy thành một con yêu ma bình thường khác, thì sau khi nuốt gần như toàn bộ phần tích tụ của Nam Dương tông, không nói đạt đến Hợp Đạo thì ít nhất cũng phải đạt đến Bạch Ngọc Kinh chứ?

Nhưng hiện tại xem ra, những món đồ vật Nam Dương tông để lại cho Thẩm Nghi hắn cũng không nhiều.

Tính mạng thì không đáng lo. Bởi xét cho cùng, khi gặp phải phiền phức, chỉ cần hắn trốn vào bên trong Nam Dương tông thì ngoại trừ tu sĩ Hợp Đạo cảnh, ai cũng không thể làm gì được hắn.

Dù hắn thật sự chọc tới tu sĩ Hợp Đạo cảnh…

Người bên ngoài vẫn nói Nam Hồng Thất Tử vốn đồng sinh cộng tử, hẳn là mấy vị tông chủ còn lại cũng không đến mức trơ mắt nhìn người ta đánh tới tận cửa rồi cứng rắn hủy đi mảnh Bảo Địa này đâu.

Nhưng vất vả lắm hắn mở ra được đại trận, nhìn thấy bên ngoài đều là trân bảo khó có thể tưởng tượng nổi, vậy mà bản thân vốn không có tư cách đi ra bên ngoài thăm dò, đã thấy chán nản rồi.

Đương nhiên, hắn không thể lẩn trốn cả đời được. Mà muốn quang minh chính đại đi ra bên ngoài thì thực lực phải gia tăng lên nhanh chóng.

Nhìn tình huống hiện tại một chút, rõ ràng là Mộc Nhân kia không coi bọn họ là người một nhà, mà ngoại trừ Lý Huyền Khánh, trợ lực lớn nhất Thẩm Nghi có thể tìm được hiện giờ chính là con chó kia.

Nghĩ đến đây, hắn cũng không do dự thêm nữa.

【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: 193 ngàn năm 】

Dưới sự gia trì của rất nhiều bảo dược và Tuế Quả, một con linh khuyển phổ thông như Trương Lai Phúc lại có tuổi thọ vượt xa Xích Nhãn Huyền Phượng, trực tiếp cung cấp bốn mươi lăm ngàn năm thọ nguyên cho Thẩm Nghi.

Hắn lập ra một pho tượng Trấn Thạch, hút toàn bộ huyết nhục của lão cẩu lưng đen kia vào bên trong, sau đó bắt đầu trao đổi Yêu Ma Bản Nguyên tới tái tạo yêu hồn.

Không nói đến những cái khác, lão cẩu này lại có một điểm chung với Xích Nhãn Huyền Phượng, đó là kể cả khi nó đã trải qua gần mười vạn năm tuổi thọ dài dằng dặc, nhưng phần lớn thời gian đều chìm vào giấc ngủ say.

Sau khi rót quả Yêu Ma Bản Nguyên thứ bảy vào, nó đã triệt để thành hình.

Thẩm Nghi đặt lão cẩu vào trong Yêu Ma Trấn Thạch, nhìn hào quang chậm rãi lan tràn ra bên trên.

Đúng vào lúc này, hắn lại trông thấy phần bụng của bức tượng mới tạc kia có thêm một quả cầu ánh sáng, thậm chí con mắt của lão cẩu cũng một mực nhắm chặt lại, không có mở ra, đồng thời phía trên bức tượng mới tạc nọ còn truyền ra cảm giác gào khóc đòi ăn.

“…”

Thẩm Nghi trầm mặc một thoáng, bỗng nhiên hiểu được cái gì, hắn thử rót thọ nguyên của yêu ma vào trong Trấn Thạch, theo quá trình thọ nguyên nhanh chóng giảm bớt, quang cầu trong bụng chó cũng dần dần lan tràn ra.

Lại hao tốn thêm bốn mươi lăm ngàn năm nữa, vừa vặn tương đương với hạn mức thọ nguyên cao nhất của lão cẩu, hắn cũng đợi được đến lúc nó mở mắt.

Chỉ thấy một vòng khí tức cường hãn nhanh chóng khuếch tán khắp nơi.

“Lai Phúc tham kiến chủ nhân!” Trương Lai Phúc bay từ mi tâm Thẩm Nghi ra ngoài, ngồi xổm bên cạnh chân hắn, dùng đầu cọ cọ vào vạt áo của hắn.

Đám yêu ma này, dù đã tái tạo lại yêu hồn vẫn luôn mang theo ký ức khi còn sống. Nó bày ra tư thái như vậy, đương nhiên là đang nghiêm túc và thành khẩn cảm ơn từ tận đáy lòng.

“Hiện giờ ngươi đang ở cảnh giới gì?”

Thẩm Nghi chỉ muốn biết, rốt cuộc là mình hao tốn khoản thọ nguyên 125 ngàn năm của yêu ma đã đổi được cái gì rồi.

【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: Sáu mươi tám ngàn năm 】

“Còn thiếu một chút nữa là có thể so sánh với tu sĩ Phản Hư tầng năm” Trương Lai Phúc có chút hổ thẹn cúi đầu.

“…”

Thẩm Nghi yên lặng liếc mắt nhìn lão cẩu này, đột nhiên lại có cảm giác đồng bệnh tương liên.

Hơn mười vạn năm, lại tăng thêm nhiều bảo dược như vậy, nhưng nó chỉ tu luyện đến loại tình trạng này, đúng là đủ thê thảm mà.

Nếu cho Xích Nhãn Huyền Phượng nuốt vào đống bảo dược tương tự như vậy, lại cho nó thêm nhiều thọ nguyên kiểu này, đoán chừng nó đã sớm sánh ngang với Hợp Đạo rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right