Chương 744: Thứ Đang Thiếu Nhất!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 744: Thứ Đang Thiếu Nhất!

“Ừm.” Liễu Thiến Vân lên tiếng phá vỡ bầu không khí an tĩnh xung quanh: “Đúng rồi, không biết Thẩm tông chủ có hứng thú đi ra bên ngoài nhìn một cái hay không, vừa vặn chúng ta mới nhận được một tấm thiệp mời, nếu có rảnh, đi dùng bữa uống rượu cũng tốt.”

“Bên ngoài?” Thẩm Nghi nghiêng đầu nhìn lại, không ngờ Thanh Nguyệt tông còn phụ trách dẫn đường, có Minh tông chống lưng, chắc chắn là tốt hơn nhiều so với tự mình đi lung tung: “Vậy ta cũng không khách khí.”

Đồng Tâm Xuyến và A Thanh lại khá hiểu chuyện, bọn họ vẫn im lặng đứng yên tại chỗ, bởi lấy tu vi của bọn họ, hoàn cảnh bên ngoài vẫn quá nguy hiểm. Không thấy đệ tử của Thanh Nguyệt Tông còn cần đạt tới Phản Hư tầng ba mới có tư cách trở thành chấp sự rồi rời khỏi tông môn làm việc sao?

“Hít.” Mặc dù Lý Thanh Phong cũng hiểu chuyện này, nhưng vẫn có chút ngứa ngáy xoa xoa đôi bàn tay. Gã cực kỳ tò mò đối với những thứ như vậy.

“Ách.” Liễu Thiến Vân có chút buồn cười nhìn về phía Thẩm Nghi, sau đó nhẹ giọng nói: “Ở những nơi gần đây… Phải nói là toàn bộ Nam Hồng, mặc dù chúng ta không gây chuyện nhưng cũng không sợ phiền phức, chỉ đi ăn một bữa tiệc mừng thọ thôi mà, ta có mặt chính là cho chúng nó thể diện, sẽ không gặp phải nguy hiểm gì đâu.”

Nghe vậy, lúc này Thẩm Nghi mới gật nhẹ đầu với Thanh Phong. Có người quen thuộc với chuyện xã giao ở bên cạnh, cũng có thể giúp hắn ứng phó với những lễ nghi vô dụng kia.

“Vậy chuyện này cứ quyết định như thế đi, ta đưa chư vị trở về trước, buổi trưa ngày mai xuất phát.” Liễu Thiến Vân dẫn theo mọi người rời khỏi nội môn, đi ra từ đại điện đón khách về tới bức phù điêu Thanh Nguyệt ở bên ngoài, sau đó lại một lần nữa tế ra chiếc bảo thuyền màu đen kia, đưa mọi người quay về Nam Dương tông.

“Tông chủ mời.” Liễu Thiến Vân nhìn mấy người rời khỏi bảo thuyền, cũng không trực tiếp rời đi, mà cười mỉm, nhìn theo mấy người bọn họ tiến vào trong tông.

Lý Thanh Phong thấy vậy, lại khe khẽ xoa cằm. Không hổ là Thẩm tông chủ, chỉ đi dạo một vòng trong Thanh Nguyệt tông, đã có thể làm cho thái độ của vị chấp sự cao cao tại thượng Minh tông này, nhanh chóng chuyển biến, trở nên không giống với lúc trước nữa rồi.

“Chấp sự trở về đi, chúng ta tùy tiện nhìn một chút đã.” Thẩm Nghi khẽ gật đầu, đợi Liễu Thiến Vân chắp tay cáo từ, biến mất trong mây mù, lúc này hắn mới thở dài một hơi rồi lấy Đạo Bài ra, đặt lên trên tấm phù điêu Nam Dương, khoanh chân ngồi ngay ngắn, bắt đầu rót khí tức thiên địa vào bên trong.

“…”

Đồng Tâm Xuyến thoáng giật mình một cái, lại lập tức có chút bất đắc dĩ liếc mắt nhìn mấy người kia.

Chuyến đi lần này, tông chủ đã chống đỡ được thể diện rồi, nhưng đám đệ tử bọn họ lại quá yếu ớt, ngay cả chuyện mở cửa đóng cửa như vậy cũng cần Thẩm Nghi tự mình đi làm.

Ước chừng nửa canh giờ sau, cuối cùng cũng có màn sáng xuất hiện trên tấm phù điêu Nam Dương. Sắc mặt Thẩm Nghi có chút tái nhợt đứng dậy, dẫn theo mấy người quay về chính điện tại Thiên Yêu quật… Ừm, có lẽ nên gọi là chính điện nội môn sẽ đúng hơn.

Hôm nay lão cẩu đã chết, cứ tiếp tục gọi nơi này là Thiên Yêu quật cũng không phù hợp.

Mấy người đột nhiên xuất hiện cũng không làm Lý Huyền Khánh rung động, thời điểm Thẩm Nghi đi ra ngoài, gã đang bày ra tư thế như thế nào thì lúc hắn trở về, gã vẫn bày ra tư thế y hệt như vậy, vẫn một mực im lặng quỳ gối dưới đất.

“Không thể cứ mãi như vậy được.” Lý Thanh Phong hạ giọng nói: “Thực lực của hắn mạnh như vậy, cứ tiếp tục suy sụp kiểu này là quá lãng phí.”

Lúc trước, Mộc Nhân này tự xưng là Phản Hư tầng ba tầng bốn, hoặc là tầng tám tầng chín, dù lấy chia bình quân ra, ngay cả khi gã chỉ có tu vi Phản Hư tầng sáu thì đặt ở bên trong Minh tông, cũng có thể coi là một vị trưởng lão ngoại môn rồi, mà Nam Dương tông hiện giờ lại trực tiếp rơi vào tình trạng ‘suy sụp hoang tàn chờ ngày hưng thịnh’.

Nếu có thêm cường giả cấp độ ngoại môn ra tay tương trợ, hẳn là đối phương có thể giúp đỡ Thẩm Nghi không ít việc, dù chỉ phụ trách rót khí tức vào đại trận hộ tông, cũng tốt hơn là quỳ một cách ngu ngốc ở nơi này.

“Ngươi đi?” Thẩm Nghi liếc mắt nhìn Lý Thanh Phong một cái.

Thật rõ ràng, chuyện Nam Dương tông gặp nạn tuyệt đối không thoát khỏi liên quan với Mộc Nhân này, chẳng qua chuyện đã kết thúc từ mười vạn năm trước rồi, vốn không liên quan gì đến đám người bọn họ. Muốn cởi bỏ khúc mắc thay đối phương, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

“Ta thử xem?” Lý Thanh Phong nuốt nước miếng, dự định phát huy ba tấc lưỡi của mình đi giảng đạo lý cho Mộc Nhân tiền bối này.

Thẩm Nghi cũng không ngăn cản, vừa nói xong đã cất bước rời khỏi đại điện. So với chuyện gửi gắm hy vọng hư vô mờ mịt vào Mộc Nhân, hắn càng tin tưởng vào chuyện tăng lên thực lực của mình hơn.

Dường như Đồng Tâm Xuyến và Hứa Thanh Nhi cũng bởi vì chuyện hôm nay mà có được một chút cảm ngộ, cả hai đều nhao nhao tạm biệt Thẩm Nghi rồi rời đi.

“…”

Toàn bộ nội môn như một vùng đất chết.

Thỉnh thoảng Thẩm Nghi mới có thể trông thấy một tu sĩ nào đó của Đại Càn đang vội vàng đi lại trên đường, thu dọn đống đồ mình vừa tìm được từ trong động phủ ra ngoài, rồi thay tông chủ chuyển vào bên trong đại điện.

Người quá ít, đoán chừng còn phải chờ thêm một đoạn thời gian nữa, mới có thể hoàn toàn dọn dẹp xong.

Nhưng cục diện chỉnh thể vẫn rất ổn định.

Từ sau trận chiến lần trước, đám yêu ma bên trong Thiên Yêu quật kẻ chết đã chết sạch rồi, kẻ trốn thì vội vàng bỏ trốn mất dạng, toàn bộ đều không thấy tung tích. Bên ngoài có Đại Càn mở Võ Viện, hỗ trợ bồi dưỡng nhân tài trong thiên hạ, chọn lựa tu sĩ có tư chất, tạm thời gánh vác chức trách của ngoại môn.

Thanh Nguyệt tông đã đồng ý sắp xếp chấp sự tới đây giảng pháp, cũng có thể bù đắp chỗ thiếu sót của nội môn.

Xem như đã miễn cưỡng ổn định được hình thức ban đầu của tông môn. Cho nên thứ còn đang thiếu nhất hiện nay chính là tu sĩ đủ mạnh để chấn nhiếp đám kẻ thù bên ngoài, duy trì cục diện như vậy.

Không tính Lý Huyền Khánh là một Mộc Nhân, thì trước mắt toàn bộ Nam Dương tông cũng chỉ lấy ra được có hai tu sĩ Phản Hư tầng một, con bài chưa lật chân chính lại là lão cẩu kia.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right