Chương 745: Lục Trụ Nam Dương Thăng Cung Pháp!
“Phù.” Thẩm Nghi thở ra một hơi, lại một lần nữa trở về Tàng Pháp Các.
Sau khi bước vào nơi đây, chỉ thấy hai bên cầu thang lượn vòng thăng thiên, trận pháp trên giá sách đều được mở ra, đống sách cổ sắp hàng chỉnh tề, từng miếng ngọc giản tản ra ánh sáng xanh ấm áp.
Hắn chậm rãi đi lên trên cùng, lại một lần nữa nhìn thấy cánh cửa gỗ thường thường không có gì kỳ lạ kia.
Dù đã cầm Đạo Bài trong tay, vẫn không thể mở ra cánh cửa này.
Thẩm Nghi suy đoán, hoặc là cần Tông chủ lệnh chân chính, hoặc là tu vi hiện tại của nhóm người mình còn chưa đủ.
“Được rồi, cứ tìm Thăng Cung Pháp trước đã.”
Không thể không nói, ngoại trừ mấy thứ có thể ăn được kia thì những nội tình khác của Nam Dương tông vẫn khá là phong phú.
Nếu gia nhập vào Minh tông, lại muốn Thăng Cung Pháp phẩm cấp cao nhất, khẳng định sẽ phải làm trâu làm ngựa một hồi, nhưng đối với Thẩm Nghi ở thời điểm hiện tại, hắn chỉ cần tiện tay lấy ra dùng là được.
Hắn đánh thức lão cẩu và Huyền Minh Chu Hoàng trong mi tâm rồi căn cứ vào lời chỉ dẫn của bọn họ, rất nhanh đã đi tới một cái giá sách trên lầu ba, đưa tay nắm chặt miếng ngọc giản trên ấy, rót thần hồn vào.
【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: Sáu mươi bảy ngàn hai trăm năm 】
【Phản Hư ( Trân). Lục Trụ Nam Dương Thăng Cung Pháp: Chưa nhập môn 】
Thẩm Nghi không trực tiếp rót thọ nguyên vào, mà đứng tại chỗ trầm ngâm một lát. Đoạn miêu tả lúc trước của Liễu chấp sự đột nhiên lại khiến hắn nhớ tới một thứ rất quen thuộc. Đầu tiên là quan tưởng thành hình, sau đó dùng bảo tài tái tạo.
Nếu như đổi quan tưởng thành yêu hồn, lại đổi bảo tài thành yêu ma huyết nhục, tác dụng đều là bỏ vào Đạo Cung làm cho nó càng thêm vững chắc…
Thứ này không phải là Trấn Thạch sao?
Nếu suy đoán của hắn là chính xác, chẳng phải hắn có thể trực tiếp nhảy qua giai đoạn quan tưởng mà bản thân không am hiểu nhất, sau đó đúc thành Đạo Cung hoàn toàn không kém gì những thiên kiêu khác ư?
Thẩm Nghi thu lại tâm thần, trực tiếp rót thọ nguyên của yêu ma vào trong công pháp.
【 Năm thứ nhất, ngươi lật Lục Trụ Nam Dương Thăng Cung Pháp ra, chỉ thấy nội dung phía trước đều là lời giải thích đối với Đạo Cung, không phức tạp tối nghĩa như trong dự liệu, trong lòng ngươi mừng rỡ, bắt đầu đọc như si như say 】
Trong chốc lát, lượng lớn tin tức đã tràn vào trong đầu Thẩm Nghi. Hắn nhắm mắt tiêu hóa, rất nhanh đã có hiểu biết càng thêm hoàn chỉnh đối với thứ được gọi là Đạo Cung kia.
Thăng Cung Pháp chính là xây lên một con đường thành tiên.
Đạo trụ trong đó cần căn cứ vào chủng loại Đạo Cung khác nhau, rồi đi quan tưởng ra những vật củng cố hoàn toàn khác nhau, nhưng trăm sông đổ về một biển, không rõ ràng có thể quy về tứ phẩm.
Nhất phẩm là tốt nhất, tứ phẩm là kém nhất.
Người có thiên tư ngộ tính đều tốt, tự nhiên sẽ phải theo đuổi đạo trụ cao phẩm, nhưng tương ứng, phẩm cấp càng cao lại cần thời gian quan tưởng càng dài. Dù quan tưởng thành công, bảo tài cần thiết cũng phải là loại trân bảo tương ứng với phẩm cấp.
Đối với tu sĩ phổ thông, bọn họ làm hết thảy những thứ này chỉ đơn thuần là vì gia tăng xác suất đột phá thành công, nhưng đối với thiên kiêu chân chính, đột phá vốn là chuyện tất nhiên, cho nên bọn họ làm như vậy chỉ đơn thuần là muốn cầu được thiên địa ban tặng.
Khi ở trên Đạo Cung bình thường có thêm một luồng linh khí mờ mịt, hiện lên với dạng sương trắng, là có thể xưng tụng một tiếng Linh Cung. Nếu đạt được Thanh Loan chi tức, càng được xưng tụng thành Tiên Cung, hơn nữa còn không sợ đi quá giới hạn, đây là điều được thiên địa thừa nhận.
Trên cả hai thứ này, còn có Hồng Mông Tử Khí đến từ phía đông, được tôn lên là Thiên Cung.
Được thiên địa ban tặng thêm, thì bất kể đạo pháp hay tu hành, đều sẽ nhận được trợ lực cực lớn, nghe đồn càng có khí vận hộ thân, nối thẳng thiên địa, cũng có thể hấp dẫn sự chú ý của Thiên Đình, từ đó lấy được quà tặng càng tốt hơn.
Lần đầu thăng cung chính là một lần đơn giản nhất, tùy theo số lần đột phá cảnh giới, ban tặng của thiên địa sẽ càng ngày càng keo kiệt hơn. Cho nên dưới tình huống bình thường, ở trong Nam Dương tông chỉ cần xem tu sĩ Phản Hư lần đầu tiên thăng cung, là có thể suy đoán ra tiềm lực của người nọ.
Người có Linh Cung ba tầng là có thể thu làm đệ tử thân truyền.
【Năm thứ ba mươi bảy, ngươi tập được một thức tiểu quyết bên trong Lục Trụ Nam Dương Thăng Cung Pháp, thứ này có thể cung cấp cho đệ tử tự mình quan sát phẩm cấp của đạo trụ 】
【 Lượng Trụ Xích: Viên mãn 】
Ngay khi Thẩm Nghi đang suy nghĩ nên làm như thế nào để phán đoán Trấn Thạch có phải là đạo trụ hay không thì bỗng nhiên hắn lại nhìn thấy một lời nhắc nhở xuất hiện.
Trong lòng hắn có phần vui vẻ. Không hổ là danh môn chính tông, nguyên bộ chính là đầy đủ hết.
Thẩm Nghi tiếp tục rót thọ nguyên của yêu ma vào, tâm thần khẽ động, còn điều động một chút thiên địa chi khí tụ hợp vào mi tâm, hóa thành một cây thước ngọc thẳng tắp.
Đạo Cung đã phản hư thành thực đứng sừng sững bên trong thức hải, tại nơi này đang trưng bày tới năm bức tượng Trấn Thạch.
Thẩm Nghi lần lượt đưa từng cây Ngọc Xích tới gần, đầu tiên là Kim Sí Cửu Văn Hổ ở quật thứ tư. Chỉ thấy cây thước ngọc yên lặng một thoáng, đã lập tức có kim mang tuôn ra, chiếm cứ một phần tư vị trí của thước ngọc.
“…”
Tâm trạng Thẩm Nghi có chút phức tạp.
Vui vì suy đoán của mình chính xác, đúng là cây thước ngọc này có thể đo lường Trấn Thạch, điều này có nghĩa là khả năng chúng có thể thay thế đạo trụ là khá lớn.
Còn lo vì phẩm cấp này khá là thấp.
Rõ ràng trong toàn bộ Nam Dương tông, nàng đã có thể xếp vào hàng ngũ Thập Đại Yêu Ma đứng đầu, thế mà chỉ có tứ phẩm.
Hắn không quá tuyệt vọng, lại chuyển cây thước ngọc, đo đạc những bức Trấn Thạch còn lại.
Bạch Hồng tứ phẩm.
Thần Phong… Tứ phẩm.
Mãi cho đến khi cây thước chuyển qua Xích Nhãn Huyền Phượng, rốt cục kim mang trên thân thước cũng tăng thêm một đoạn, miễn cưỡng chiếm hơn ba phần một chút.
Ngay cả Thẩm Nghi cũng không phát hiện, hắn lại hơi khẩn trương rồi, chờ mãi mới có thể nhìn thấy một bức tam phẩm, không khỏi thở ra một hơi: “Phù.”