Chương 746: Chất Không Đủ Thì Bù Bằng Lượng!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 746: Chất Không Đủ Thì Bù Bằng Lượng!

Thẩm Nghi chuyển thần hồn cuối cùng lên trên người lão cẩu, chậm rãi đưa thước ngọc tới gần. Thân là Đại Yêu Phản Hư cảnh tầng bốn, có thể nói, lão cẩu chính là nơi gửi kỳ vọng lớn nhất của Thẩm Nghi.

Kim mang lại một lần nữa hiển hiện.

“A!” Thẩm Nghi bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt, chỉ thấy cây thước ngọc kia khó khăn lắm mới vượt qua được giới tuyến tứ phẩm, thậm chí còn một nửa khoảng cách nữa mới lướt đến tam phẩm.

Xem ra tu vi của yêu ma cũng có liên quan với Trấn Thạch, bằng không khẳng định là lão cẩu không thể vượt qua được mấy con Thần Phong kia, nhưng dựa vào trường hợp của Huyền Phượng để phán định, thì hiển nhiên mà huyết mạch cũng chiếm cứ phân lượng không nhỏ trong quá trình đo lường này.

“Từ từ sẽ đến, ít nhất là ta có thể trực tiếp sử dụng Lục Trụ Pháp, coi như đã vượt qua người khác một đoạn dài rồi. Chất lượng không đủ, vậy thì gom góp số lượng là xong.”

Vị Liễu chấp sự kia tự xưng là bản thân tư chất thường thường, chỉ có thể tu tập Tứ Trụ Pháp, đoán chừng nàng cũng không thể quan tưởng ra loại đạo trụ tốt gì, nhưng không phải ngay cả nàng cũng có thể đột phá đến Phản Hư tầng ba sao?

Thẩm Nghi thoáng điều chỉnh tâm trạng.

Ít nhất là trước mắt, chỉ cần lại bỏ thêm một bức Trấn Thạch là hắn có thể thử đột phá Phản Hư tầng hai rồi.

Theo thời gian trôi qua.

【Năm thứ ba trăm hai mươi, ngươi đã thành công nắm giữ bản công pháp này 】

【Phản Hư ( Trân). Lục Trụ Nam Dương Thăng Cung Pháp: Viên mãn 】

Đây đại khái là một quyển trân pháp nhẹ nhàng nhất Thẩm Nghi từng tu luyện, mặc dù chỉ cần nắm giữ là được, nhưng tu đến viên mãn, cũng có thể giảm bớt một chút tỷ lệ sai lầm lúc đột phá.

“Đợi ngày mai lại hỏi Liễu chấp sự sau.” Thẩm Nghi cũng không còn việc gì khác để làm, vì vậy hắn dứt khoát đi lục lọi bên trong Tàng Pháp Các, xem có thể tìm được một số thủ đoạn hữu dụng nào không.

Vừa nhìn đã biết không liên quan gì, bởi vì gần như tám phần công pháp trở lên thuộc ba tầng lầu có liên quan đến Phản Hư kia, đều có liên quan đến Đạo Cung, chúng có phần tương tự với đạo pháp, nhưng lại không giống nhau.

Đột nhiên Thẩm Nghi hiểu được vì sao lúc trước trong miếng ngọc giản Vô Lượng Đạo Hoàng Cung lại có thêm một đoạn nhắc nhở… Không ai tu luyện Đạo Cung này đương nhiên sẽ không có tiền bối sáng tạo ra công pháp cho nó.

Hắn lại đưa mắt quan sát Thần Tiêu Chân Lôi Kiếm Cung, chỉ tính riêng biến hóa của Thần Tiêu Chân Lôi Kiếm Quyết, đã có đến mấy chục phương pháp vận dụng khác nhau rồi, mà mỗi một loại phương pháp vận dụng đều là một bản công pháp hoàn toàn mới.

Nhìn cái giá sách trống rỗng kia, đoán chừng chúng đã bị Nhiếp Quân ôm đi một bộ phận rồi.

“…”

Thẩm Nghi cũng không ảo não, dù sao lúc trước không có Vô Lượng Đạo Hoàng Cung thì hắn đã sớm chết ở Linh Thực viên rồi. Hắn chỉ có chút đỏ mắt ghen tỵ mà thôi. Nhưng cũng không sao, không có công pháp thì dựa vào huyết mạch yêu ma lĩnh ngộ ra đạo pháp, cũng không kém người khác bao nhiêu.

“Nhìn lại những cái khác.” Thẩm Nghi quay trở về chỗ ngồi, gọi lão cẩu và Huyền Minh ra.

Nếu lúc trước đã có Long Dược Thiên Tẫn Na Di Pháp thì khẳng định là bên trong cũng có những món khác tương tự như vậy, chỉ khác là phải chậm rãi đi tìm mà thôi.

Đối với tu sĩ, một ngày gần như chỉ nháy mắt là qua.

Rất nhanh, miếng Đạo Bài trong chiếc nhẫn của Thẩm Nghi loại thoáng run rẩy một hồi.

Liễu Thiến Vân đã đến trước nửa canh giờ, hiện đang đứng chờ bên ngoài Nam Dương tông, xem như đã làm đủ lễ tiết.

Thẩm Nghi cũng không muốn để người khác đợi lâu, đã bước ra khỏi Tàng Pháp Các, thi triển Long Dược Thiên Tẫn lướt tới chính điện. Vừa tới nơi đã nhìn thấy Lý Thanh Phong đang nói chuyện với một khúc gỗ.

Chỉ thấy ánh mắt của gã dại ra, tiếng nói khàn khàn.

Thẩm Nghi khẽ nhíu mày, nhìn về phía khúc gỗ trước mặt gã, lại nhìn Lý Huyền Khánh đang ngồi trong điện: “Có phải ngươi đã tìm nhầm đối tượng rồi?”

“Có gì khác nhau đâu…” Lý Thanh Phong nuốt một ngụm nước bọt xuống phần cổ họng khô khốc, sau đó ngập ngừng đứng dậy: “Dù sao đối phương cũng không động đậy còn không lên tiếng.”

“…”

Thẩm Nghi thoáng trầm mặc một lát, xem ra vị đệ tử thân truyền này vẫn tính là khách khí đối với mình.

Hắn kéo Lý Thanh Phong lên, trực tiếp mở ra đại trận hộ tông, xuất hiện ở bên ngoài tông môn.

“Thẩm tông chủ.” Liễu Thiến Vân khách khí đưa tay ra chào đón hai người tiến lên bảo thuyền, nhưng không trực tiếp xuất phát, ngược lại nàng thoáng do dự một chút, sau đó mới nói: “Trước khi đi ra ngoài, ta có chuyện muốn thương lượng với ngài một chút.”

“Chấp sự cứ nói đi đừng ngại.” Thẩm Nghi đứng trên bảo thuyền, nghiêng mắt nhìn về phía nàng.

“Vậy ta nói thẳng.” Liễu Thiến Vân cười cười, uyển chuyển nói: “Ngài cũng biết đấy, mặc dù chuyện từng xảy ra Nam Dương tông lúc trước, đã đi qua rất nhiều năm rồi, nhưng vẫn còn phiền toái. Cho nên, ta chỉ muốn dặn ngài một câu, việc gì có thể lược bớt thì cứ lược bớt đi.”

Nói đến đây, nàng thoáng dừng lại một chút, đưa mắt nhìn về phía Thẩm Nghi.

“…”

Khi đối mặt với những chuyện kiểu này, trong lòng Thẩm Nghi vẫn rất rõ ràng: “Không sao, chấp sự cứ tùy ý an bài là được.”

Nói xong, hắn lập tức cởi bộ bạch bào Nam Dương kia xuống, thay bộ áo đen thường mặc vào. Sau khi có Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân, hắn cũng không cần phải dựa vào pháp y bảo vệ mọi lúc mọi nơi nữa, nếu thật sự gặp phải tình huống nguy hiểm thì đổi lại cũng không muộn.

Lại nói, ý tứ Liễu Thiến Vân muốn biểu đạt cũng rất đơn giản, đó chính là Nam Dương tông từng gây sự với người, từng trêu chọc vào phiền toái, nàng lo lắng chuyện bọn họ lại một lần nữa được trông thấy ánh mặt trời sẽ bị tiết lộ ra ngoài rồi dẫn tới những tranh chấp không cần thiết.

Biết là một chuyện, hắn vẫn có phần kinh ngạc với thông tin này, bởi vì nghe ý tứ của nàng, dường như mười vạn năm đã trôi qua nhưng cái tên bị coi là kẻ thù của Nam Dương tông kia vẫn còn sống ở Hồng Trạch, hơn nữa đối phương còn chưa chịu buông xuống chuyện ngày xưa?

Chỉ sợ ngoại trừ nguyên nhân đó, thực lực của hắn cũng là một trong những nguyên nhân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right