Chương 782: Trên Thế Gian Này Nào Có Chuyện Trùng Hợp Như Vậy?
“Trương gia, sao ta cứ có cảm giác mình đã gặp hắn ở đâu rồi.” Người thiếu niên thu hồi ánh mắt, quay sang hỏi.
“Hồi bẩm Lưu thiếu gia, vị tiền bối này hẳn là người cùng đường với chúng ta.” Lão nhân được gọi tên là Trương gia kia khách khí trả lời.
“Vậy cứ dứt khoát mời hắn lên thuyền đi, chúng ta chở vị tiền bối này một đoạn đường.” Thiếu niên họ Lưu kia không đợi lão nhân đáp lời, đã trực tiếp vẫy tay nói với người bên trên kia: “Tiền bối! Bên này!”
“Ai ——” Trương gia thoáng sửng sốt một hồi, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, đã phát hiện vị tiểu thiếu gia lỗ mãng nhà mình đã làm vị tu sĩ kia chú ý tới rồi.
Bộ áo đen nọ ngừng bay lượn, tu sĩ trẻ tuổi kia chậm rãi mở mắt, bình tĩnh nhìn về phía chiếc thuyền.
Chỉ một ánh mắt, lại khiến toàn thân Trương gia căng thẳng.
Phải biết rằng, lão chính là người giao hàng lâu năm cho tiên tông, dù nhìn qua thanh niên kia cũng không có gì khác thường, thậm chí trên người đối phương còn mang theo mấy phần tiên khí, nhưng không hiểu sao ánh mắt bình tĩnh của đối phương lại làm người ta bất an đến vậy.
Đây là cảm giác nhạy bén của lão nhân đối với sát ý.
Kẻ này tuyệt đối không phải người thiện lương.
“…”
Trương gia không dám trực tiếp lái thuyền đi, chỉ sợ nếu lão làm như vậy thì hành động vừa rồi của tiểu Lưu thiếu gia sẽ biến thành ý tứ khiêu khích, e rằng hôm nay lại phải thấy máu rồi.
Lão chỉ có thể chậm rãi di chuyển con thuyền kia lại gần, sau đó chắp tay nói: “Không có ý quấy rầy tiền bối, chỉ vì nhìn thấy ngài một đường bôn ba như vậy, chúng ta mới muốn hỏi một chút xem ngài có cần gì hay không. Trên thuyền của vãn bối vẫn còn một chút dự trữ dư thừa.”
Trong lần xuất hành này của Thẩm Nghi, đây là lần đầu tiên có người chủ động chào hỏi hắn. Hắn thoáng trầm ngâm một lát, sau đó chắp tay đáp lại: “Đa tạ ý tốt của hai người, đồ vật thì không cần, ta chỉ muốn hỏi đường. Xin hỏi Bảo Hoa tông nên đi như thế nào?”
Thẩm Nghi cũng không rõ lắm, rốt cuộc là đã bao nhiêu năm rồi Lý Huyền Khánh kia không ra khỏi cửa, chỉ biết rằng khi lên đường rồi mới thấy, tấm bản đồ đối phương cho hắn thực sự có một vài phần sai khác với lộ tuyến bên ngoài này, đến mức Thẩm Nghi cũng bắt đầu có chút hoài nghi, rốt cuộc là Bảo Hoa Tông kia có còn tồn tại hay không.
“Tiền bối khách khí rồi.” Rõ ràng là Trương gia vẫn còn ngơ ngác chưa kịp phục hồi lại tinh thần. Bởi vì tồn tại có thể đằng không độ thủy (bay lên không lướt trên nước) đều là cường giả Phản Hư cảnh, thế mà đối phương lại lịch sự trả lời lão như vậy.
Đương nhiên, điều khiến lão kinh ngạc nhất cũng không phải là chuyện này, mà là Bảo Hoa tông trong miệng đối phương. Thân là tu sĩ vốn luôn bôn ba bên ngoài quanh năm suốt tháng, chỉ trong nháy mắt khi nghe được câu hỏi này, trong lòng Trương gia đã bắt đầu đề cao cảnh giác rồi. Nhưng lão vẫn cố nén cảm giác trong lòng để không quay sang nhìn Lưu thiếu gia bên cạnh, mà bắt đầu suy tư tìm kế thoát thân cho mình.
Bởi vì trên thế gian này nào có chuyện trùng hợp như vậy?
“Tiền bối cũng đến Bảo Hoa Tông ư?” Đột nhiên Lưu Tuấn vui vẻ reo lên: “Chúng ta đi cùng một đường rồi, vừa lúc ta cũng phải quay về tông môn. Tiền bối mau lên thuyền, trên đường đi chúng ta cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.”
“…”
Trương gia lập tức dùng một tay kéo tiểu tử này trở về, trên mặt lộ vẻ đắng chát.
Xong rồi, bây giờ thì hoàn toàn không thể nói rõ được nữa.
“Cái này.” Thẩm Nghi thoáng do dự một chút.
Vì thật ra dọc theo con đường này, hắn cũng có chú ý tới chiếc thuyền bên dưới kia rồi, bởi vì kể cả khi hắn toàn lực thi triển Long Dược Thiên Tẫn, cũng không thể kéo giãn được khoảng cách quá xa với bọn họ.
Huống chi hắn còn không biết đường.
“Ài.” Trương gia âm thầm thở dài trong lòng nhưng ngoài mặt lại cố nặn ra một nụ cười, đưa tay mời mọc: “Tiền bối đừng khách khí, mời lên đây đi.”
Tuy lão có cảm giác Thẩm Nghi này không giống người tốt, nhưng nếu hiện tại, lão trực tiếp lái thuyền rời đi thì đó mới gọi là tự tìm đường chết.
Bởi vì nếu đối phương muốn động thủ thì hành động kia đã mang đến cho hắn đầy đủ lý do rồi.
Huống chi những người vốn làm nghề nghiệp kiếm ăn trong kẽ ngón tay như lão ở Tiên Tông này, dù bị đẩy vào hoàn cảnh nguy cơ ra sao cũng không dám đắc tội vị Lưu thiếu gia bên cạnh.
Lưu Tuấn nghe vậy, lập tức cười nói: “Vẫn là Trương gia hào phóng. Khi vị tiền bối này lên thuyền, nếu cần tiêu dùng cái gì, cứ cung cấp trước chờ đến Bảo Hoa tông, ta sẽ bảo tỷ tỷ ta trả lại cho ngươi.”
“Cái này thì không cần.” Trương gia cười khổ lắc đầu. Lão một lần nữa bấm pháp quyết điều khiển con thuyền, sau đó thử lên tiếng dò hỏi thanh niên kia: “Tiền bối xưng hô như thế nào, đi Bảo Hoa Tông là có việc gấp gì?”
“Cứ gọi ta Thẩm Nghi là được rồi, lần này ra đi qua nơi ấy là muốn gặp Bảo Hoa tiên tử.” Thẩm Nghi chậm rãi đi lên thuyền. Đương nhiên, hắn đã nhìn ra tâm tư của vị lão nhân lái thuyền này rồi, nhưng đúng là hắn đang cần có người dẫn đường cho mình thật, nhiều nhất là sau khi đến nơi lại cho thêm đối phương một ít thù lao là xong.
Hơn nữa, có lẽ cái tên Bảo Hoa tiên tử này chính là thứ hữu dụng nhất trong tấm bản đồ lộ tuyến kia.
“A?” Lần này ngay cả Lưu Tuấn vốn cực kỳ tùy tiện cũng cảm thấy tình huống có phần không thích hợp rồi, gã ấp a ấp úng nói: “Tỷ tỷ của ta chính là tỳ nữ của Bảo Hoa tiên tử.”
Ở mảnh đất Hồng Trạch này, không phải ai cũng có thể tùy tiện sử dụng cách xưng hô tiên tử ấy. Chỉ người chân chính có được bối cảnh lớn, lại cộng thêm thiên tư thực lực của bản thân hơn người, còn phải có được dung nhan làm người ta thán phục, mới có thể thu được danh hiệu đó.
Nếu nhắc đến danh xưng tiên tử thì nhân vật điển hình nhất chính là Tử Lan tiên tử. Đối phương vốn là Thủy tộc Bạch Long, và cả sừng rồng lẫn râu tóc, ngay cả lân phiến trên móng vuốt cũng xinh đẹp vô cùng.
So sánh với vị tiên tử kia, thì cả về danh khí bối cảnh lẫn thực lực của Bảo Hoa tiên tử đều thua kém rất nhiều, nhưng tuổi tác của nàng tương đối nhỏ, trong tương lai vẫn có hi vọng đuổi theo.