Chương 783: Quy Củ!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 4,247 lượt đọc

Chương 783: Quy Củ!

“Thẩm tiền bối xin cứ tùy ý tìm một chỗ nghỉ ngơi đi.” Giờ phút này, Trương gia cũng chấp nhận số mệnh rồi. Bởi chỉ mới trao đổi có hai - ba câu vậy mà vị Lưu thiếu gia bên cạnh đã nói ra hết nội tình của bản thân, lão chỉ là người làm việc bên dưới, có làm sao cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo mà thôi.

Ý niệm tới đây, được lão thúc giục, chiếc bảo thuyền lại lập tức di chuyển, nhưng còn chưa kịp rời xa đống đá ngầm, đã nghe thấy những tiếng cười vang vọng chung quanh.

“Ta đã thấy người chở hàng nhiều lần rồi, nhưng ngươi là người đầu tiên chịu dừng lại chờ hiếu kính chúng ta đấy.” Sau khi tiếng nói kia hạ xuống, có hai bóng người mang Ngư Lân Giáp trên thân, cầm trường thương trong tay, bỗng nhiên xuất hiện trong con sóng cuồn cuộn dưới lòng sông, rõ ràng là hai con ngư yêu.

Khi nhìn thấy bộ giáp trụ gần như giống nhau như đúc trên thân thể đối phương, trong lòng Trương gia lập tức trở nên căng thẳng, nhưng ngay sau đó, vẻ đắng chát trên mặt lão lập tức dùng tốc độ mắt thường cũng khó có thể thấy được mà rút đi, thay vào đó là một nụ cười đầy ý nịnh nọt.

Bởi vì tồn tại có thể khoác Long Cung Ngư Lân Giáp trên người tuyệt đối không phải những con dã yêu tự xưng là Thủy tộc kia có thể so sánh được. Bọn chúng chính là Hồng Trạch Thủy Tộc chính thức!

“Hiểu quy củ chứ?” Hai con ngư yêu kia cũng không nhiều lời, chỉ lạnh nhạt quét mắt nhìn bảo thuyền.

“Tiểu tu hiểu rõ!” Chỉ trong nháy mắt, Trương gia đã lui về phía sau, lặng yên đưa mắt nhìn tất cả đám tu sĩ đang khẩn trương trên thuyền, sau đó nhanh chóng chạy vào khoang thuyền, cố ý bày ra dáng vẻ tiện tay cầm lấy, rồi lấy đi thứ mà bản thân đã sớm chuẩn bị ở trong đống pháp bảo trữ vật giống nhau như đúc kia.

“Hai vị tướng gia Long Cung, trên thuyền có tổng cộng là mười chín người, đều là tu sĩ Hóa Thần… Chỉ có một vị tiền bối Phản Hư cảnh.” Trương gia vừa cười nịnh nọt vừa đưa túi trữ vật cho bọn chúng, rồi ngay sau đó, lão còn vội vàng lấy hai bình thuốc từ trong túi của mình ra, bổ sung phần bảo vật ngoài định mức tương ứng cho phần của Thẩm Nghi: “Các vị Long Cung tướng gia vất vả rồi, đây là số lượng gấp đôi, nhiều hơn thì tính là vãn bối hiếu kính.”

“Chậc.” Hai con ngư yêu khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó thản nhiên đưa tay tiếp nhận cái túi kia, quan sát một chút, cũng không nói chuyện.

“Cáo từ cáo từ.” Trương gia lại liên tục hành lễ, rồi nhìn cũng không dám nhìn nhiều hơn một cái, đã vội vàng thúc giục thân thuyền chuyển hướng đi xa.

Thẩm Nghi lẳng lặng quan sát cảnh tượng này, cũng không xen vào: “…”

Bỗng nhiên hắn lại có cảm giác mình đã hơi quen thuộc với mảnh thiên địa xa lạ này rồi. Rõ ràng là chỉ nghe từ trong miệng Liễu Thiến Vân thì chưa đủ, chỉ khi đi đến một nơi cách xa Nam Hồng Thất Tử, mới có thể chân chính thấy rõ quy củ của nơi này.

Ở thời điểm đối mặt với Thủy tộc, thậm chí cái tên Bảo Hoa tông kia, vị Trương gia này cũng không dám báo ra.

“Ôi.” Lưu Tuấn vỗ vỗ ngực, không ngừng thở dồn dập tựa như bản thân vừa sống sót sau một hồi tai nạn, sau đó hướng về phía Thẩm Nghi bên cạnh, khẽ lầm bầm một câu: “Cũng may Trương gia kinh nghiệm lão luyện, đã chuẩn bị đầy đủ đồ hiếu kính, nếu để đắc tội với đám gia gia này thì ai cũng đừng mong có quả ngon để ăn.”

Nhưng một lát sau, gã vẫn không đợi được câu trả lời của Thẩm Nghi, mới tò mò quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy mặc dù vẻ mặt của vị tiền bối áo đen này vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt đen nhánh kia lại càng thêm sắc bén.

Thẩm Nghi cũng không muốn xen vào việc của người khác, mà kể cả khi có muốn xen vào thì hiện tại hắn không cũng có thực lực để phá vỡ quy củ. Chỉ có điều… hình như người ta vốn không tình nguyện thả cho hắn rời đi.

Ngay khi nhóm tu sĩ còn lại đều thở phào nhẹ nhõm, Trương gia còn như có gai đâm sau lưng, chỉ hận không thể thúc giục bảo thuyền gia tăng tốc độ tới cực điểm.

“Không vượt qua Phản Hư tầng hai?” Con ngư yêu hơi béo một chút kia khẽ thu hồi ánh mắt đang chìm chằm chằm lên người Thẩm Nghi, thoáng ước lượng giá trị của món bảo cụ trữ vật trong tay, sau đó một tia nhạo báng lại chậm rãi tràn ra trên gương mặt cá với hàng đống thịt béo chồng chất lên nhau kia: “Hình như lão đầu kia coi chúng ta là kẻ ngốc.”

“Thứ trong này và mùi vị chúng ta ngửi được vốn khác xa nhau.”

“Có thể phá hỏng quy củ của Long Cung hay không?” Con ngư yêu gầy gò ghé mắt nhìn lại, thu hiếu kính và chặn đường cướp bóc vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nghe vậy, con ngư yêu béo kia lập tức bật ra một tiếng cười to cực kỳ khoa trương càn rỡ, để rồi ngay sau đó, nó thốt lên một câu nói đầy hung hăng: “Ai biết được?”

Trong phút chốc, Ngư Lân Giáp trên người hai con ngư yêu đồng thời sáng lên!

Thanh trường thương trong tay chúng cũng hóa thành một luồng lưu quang chói mắt, làm dấy lên một cơn sóng biển cao tới mấy chục trượng, ngang nhiên đánh thẳng về phía chiếc bảo thuyền đã chạy đi thật xa kia!

Cảm nhận được khí tức khủng bố truyền đến từ phía sau lưng, đám tu sĩ trên thuyền chỉ kịp hoảng sợ ngoái đầu nhìn lại, trong mắt xuất hiện vẻ kinh hãi đến khó có thể tin nổi vào mắt mình. Đối phương đã thu hiếu kính nhưng vẫn muốn diệt khẩu ư?

“Hai vị yêu gia! Đây là thứ mà Bảo Hoa tông muốn! Xin giơ cao đánh khẽ!” Trong nháy mắt ấy, Trương gia lập tức khởi động đại trận, đáng tiếc là hai con ngư yêu kia đều là cường giả Phản Hư tầng hai, đối diện với hai thanh trường thương đồng thời nổ bắn đến, phảng phất như chiếc bảo thuyền cực lớn của bọn họ đã biến thành một chiếc thuyền lá mỏng manh chòng chành trong cơn sóng lớn, chỉ thoáng một cái sẽ lật úp xuống ngay.

“Bảo Hoa tông?” Vừa nghe thấy cái tên này, hai con ngư yêu kia lại cùng nhau bật cười một tiếng. Chúng lập tức đạp không bay đến, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người mặc áo đen kia.

Có lẽ tiểu tử này là tồn tại duy nhất có chút khó giải quyết trên thuyền.

Lưu Tuấn vô thức ôm đầu muốn trốn đằng sau lưng tiền bối bên cạnh, lại đột nhiên trốn vào khoảng không.

Ngay dưới cái nhìn chăm chú của hai con ngư yêu kia, Thẩm Nghi vốn đang đứng ở đuôi thuyền lại lập tức giơ tay lên. Thanh trường thương vốn đang hung hăng nổ bắn đến kia lại vừa vặn rơi vào lòng bàn tay hắn. Khí tức mênh mông khiến đại dương mênh mông dậy sóng lại giống như trâu đất xuống biển, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không còn thấy gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right