Chương 797: Ước Định!
Đừng quên, ngay cả khi nàng vốn là người thừa kế đã được tông chủ khâm định, thì đó cũng là chuyện của không biết bao nhiêu năm sau, và ít nhất là cho đến bây giờ, nàng vẫn chỉ là một đệ tử thân truyền mà thôi.
Nó vốn không sợ nữ nhân trước mặt này, chỉ ngại Long phi nên không muốn làm lớn chuyện lên.
Thân phận này của Bảo Hoa tiên tử, nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp, nhưng khẳng định là nếu nó thật sự động thủ với nàng, mà muốn che giấu chuyện này, muốn tránh đi tai mắt của Long phi, thì gần như đó là chuyện không thể.
Hơn nữa, hành động đánh nát ngọc giản của nữ nhân này, đã nói rõ nàng vừa đánh mất lý trí rồi.
“Tiên tử cứ bình tĩnh một chút trước đã.” Nghĩ tới đây, Đại Tướng đầu giao cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng, nhẹ giọng lên tiếng nói: “Lúc trước ngươi vẫn một mực không động thủ, chắc hẳn cũng không phải hạng người lỗ mãng không để ý đến an nguy của tông môn, không bằng như vậy, chúng ta đều lui một bước.”
Nói tới đây, nó nắm chặt cây đại kích trên tay: “Vẫn dựa theo biện pháp lúc trước của ngươi, để đồng bạn kia của ngươi đến xử lý việc này, chúng ta không động đao binh, tuyệt đối không nhúng tay vào, ý ngươi như thế nào?”
“Không cần biết kết cục ra sao, đều không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Bảo Hoa tông và Tây Cung.”
Đại Tướng đầu giao nói xong lại chỉ vào lão nhân lưng còng kia: “Nó cũng chỉ là Phản Hư tầng thứ tư mà thôi, không tính là chiếm lợi của ngươi.”
Nghe vậy, Bảo Hoa tiên tử thoáng trầm mặc một cái chớp mắt, bỗng nhiên khóe môi lại nhếch lên, vẽ ra một tia hàn ý: “Vì sao ngươi lại đáp trả ta như vậy? Coi như đây là chuyện có thể thỏa thuận được thì nó cũng giống như một trò đùa.”
Dường như hiện giờ, nàng đã có thể hiểu được suy nghĩ của Thẩm Nghi lúc trước.
“Chuyện ngươi đang làm bây giờ mới đúng là một trò đùa.” Đại Tướng đầu giao khẽ lắc đầu, sau đó mở miệng khuyên can, an ủi: “Ngươi vốn chỉ có danh tiếng tiên tử, nhưng không đứng trên góc độ của Bảo Hoa tông để xử lý chuyện này, lại vì tính mạng của một đệ tử mà đưa toàn bộ những đệ tử còn lại vào thế đối lập với Tây Cung. Ngươi suy nghĩ kỹ đi, ngươi thật sự có tư cách này sao?”
“…”
Nhịp hô hấp của Bảo Hoa tiên tử càng thêm dồn dập.
“Lão bộc xin chiến!” Đúng vào lúc này, bỗng nhiên lão nhân lưng còng kia lại bước ra, không chút do dự đứng chắn trước người xà nữ nọ.
Trong đôi mắt đục ngầu ấy, đang có một mảnh sát ý tràn ngập, lặng lẽ bùng lên.
“Ôi.” Bảo Hoa tiên tử có cảm giác đôi tay mình đang điên cuồng run rẩy vì phẫn nộ. Nàng quay người nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy bóng người cao lớn mặc áo đen kia đang khoanh tay đứng thẳng, ánh mắt trầm ổn lạnh nhạt nhìn thẳng về phía đối diện kia.
“Ta… Ta không thể thêm được nhiều hơn nữa.” Giọng nói của cô nương ấy có chút nghẹn ngào: “Ngươi có thể giúp ta báo thù hay không?”
Chỗ dựa lớn nhất của nàng, bỗng nhiên lại ruồng bỏ nàng. Tu vi mà bản thân nàng lấy làm tự hào nhất, lại bị dăm ba câu của phía đối diện cưỡng ép trói buộc lại rồi.
Sau đó, dưới ánh mắt ngơ ngác của Bảo Hoa tiên tử, cuối cùng Thẩm Nghi cũng bước lên thạch bảo, tùy ý nói: “Phản Hư tầng bốn, không cần thêm.”
Làm ăn phải nói đến chữ tín.
“…”
Khóe môi Đại Tướng đầu giao khẽ cong lên, để lộ ra một tia mỉa mai khó có thể nhận ra được: “Cứ quyết định như vậy đi, nếu thật sự có bản lĩnh thì cứ việc tới giết.”
Dường như nó đang nhắc nhở cái gì, bởi vì tiếng nói vừa truyền tới, lão nhân lưng còng nọ đã chậm rãi lấy ra một viên bảo châu tỏa ánh hào quang. Lão trực tiếp kéo cái miệng của mình, để nó mở lớn đến một loại biên độ cực kỳ khoa trương, sau đó khóe mắt nổi đầy gân xanh, nỗ lực nhét hạt châu nọ vào trong miệng.
Đại Tướng đầu giao đã đưa ra tín hiệu, chứng minh là Long Cung coi trọng chủ nhân của lão, bây giờ chỉ cần giải quyết toàn bộ phiền toái trước mắt, thì tiểu cô nương đáng thương vốn chỉ có một mình lão nô chăm sóc từ bé đến lớn này, thật sự có khả năng một bước lên trời.
Bảo châu chống cho cái cổ kia căng phồng, cũng từ từ bị lão nuốt xuống từng chút một. Trên mặt lão nhân lưng còng chậm rãi nổi lên một màu đỏ ửng hoàn toàn khác thường, sau đó, khí tức trên người lão bắt đầu tăng vọt, cũng giống như thân hình của lão vậy, liên tiếp tăng cao lên!
“Các ngươi…” Bỗng nhiên Bảo Hoa tiên tử phản ứng lại, hai mắt trợn lên.
“Đây cũng là một trong những loại thủ đoạn của nó, không tính là phá hư quy củ.” Đại Tướng đầu giao cười nhạt một tiếng.
“Ha! Khinh người quá đáng! Chỉ các ngươi có thủ đoạn thôi sao?”
Bảo Hoa tiên tử trơ mắt nhìn con quy yêu kia trực tiếp nhảy lên cảnh giới Phản Hư tầng năm, sau đó vô thức lấy ra một viên đan dược, đang chuẩn bị ném cho Thẩm Nghi, lại đột nhiên nhớ tới một đống đan độc kinh khủng trong cơ thể đối phương.
Lại nói, con quy yêu trước mắt này chính là nô bộc của xà nữ kia, nó nuốt hạt châu ấy vào trong bụng, mặc dù nhìn bề ngoài cũng có thể cảm nhận được hiệu quả kinh người, nhưng khẳng định là tính mạng khó giữ được.
Trong khi đó, Thẩm Nghi vốn không nợ nàng cái gì.
Bảo Hoa tiên tử nắm chặt viên đan dược trong tay, ngoái đầu nhìn về phía bóng người mặc áo đen kia.
“…”
Thẩm Nghi vẫn rơi vào trầm mặc, chăm chú quan sát sự biến hóa của con quy yêu kia. Đây chính là nguyên nhân khiến hắn không thích giao đấu cùng người, nếu là tình huống bình thường, ngay tại thời điểm đối phương nuốt hạt châu này xuống, hắn đã sớm đánh một quyền tới rồi.
“Lão nô đi đây.” Lão nhân lưng còng quay đầu lại nhìn xà nữ trên giường, rồi không chút do dự đi đến phía trước, theo từng bước chân tiến tới, khí tức cường hãn trên người lão cũng nhanh chóng lan tràn ra.
Tiêu Viễn Lâm lại một lần nữa ngẩng đầu lên, dùng hai mắt vô thần nhìn về phía người trẻ tuổi mới đạt đến Phản Hư tầng hai kia.
Gã không hiểu rõ lắm, rốt cuộc là đối phương đang muốn làm gì.
Đúng vào lúc này, đột nhiên gã lại nhìn thấy một luồng kim diễm lướt ra, trực tiếp hóa thành biển lửa mãnh liệt.
Chỉ thấy kim diễm xuất hiện ngay chính giữa mi tâm của Thẩm Nghi, khiến đôi mắt màu đen thâm thúy của hắn biến thành một mảnh sáng rực như mạ vàng. Rất nhanh, khí tức toàn thân của hắn đã vượt qua đường ranh giới, vọt thẳng đến trình độ Phản Hư tầng bốn.
Nhưng ngay cả khi thực lực của hắn có gia tăng lớn đến vậy thì chênh lệch giữa hai bên vẫn cực kỳ rõ ràng.
“…”