Chương 798: Thiên Cung Hiện Thế!
Nhìn ánh mắt khinh miệt của đại tướng đầu giao, trong lòng Bảo Hoa tiên tử không khỏi rơi vào hoảng loạn.
Đúng vào lúc này, nàng lại trông thấy Thẩm Nghi tiện tay bấm một đạo pháp quyết. Chỉ chốc lát sau, một luồng khí tức hùng hậu đã trực tiếp bao phủ toàn bộ Tiêu gia bảo, thậm chí là toàn bộ màn trời vào bên trong.
Vào khoảnh khắc ấy, gần như trong tầm mắt của mọi người chỉ còn lại duy nhất một luồng tử quang chói mắt.
Tử Khí Đông Lai.
Thiên Cung hiện thế.
…
Sóng máu cuồn cuộn trải rộng về phía chân trời, hiển lộ ra sáu cây trụ lớn trong đó cùng với bóng người màu đỏ tươi đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, trên tay cầm phất trần, bị chín con yêu ma vờn quanh.
Tiếng gào thét của đám hung thú vang vọng tựa như được truyền đến từ dưới đáy vực sâu, nhưng tầm mắt của tất cả mọi người lại hội tụ lên luồng tử khí đang quấn quanh trên bóng người màu đỏ thắm ấy.
“Thiên Cung?” Trái tim của Đại Tướng đầu giao vừa co thắt một cái, trên gương mặt lại có thêm vài phần kiêng kị. Nó vô thức đưa mắt nhìn về phía khuôn mặt trẻ tuổi của Thẩm Nghi… hình như đây không phải là Huyễn Hình Pháp, nghĩa là đối phương có tu vi Phản Hư tầng hai chỉ đơn thuần vì tuổi tác tương đối nhỏ mà thôi.
Đây là thiếu gia nhà ai đi ra bên ngoài du lịch vậy?
Bảo Hoa tiên tử càng kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, nàng thực sự khó mà tưởng tượng nổi tình huống này. Bởi vì hai mươi viên Bảo Hoa Đan, một tán tu đã nguyện dấn thân lên con đường trảm yêu trừ ma thay nàng, thậm chí giữa đường hắn còn tiện tay tế ra một tầng Thiên Cung.
Nhưng mà…
Ngay cả khi hắn có Thiên Cung thì thứ này cũng chỉ nói lên được thiên tư phi phàm của hắn mà thôi, chứ không thể thật sự tạo thành thương tổn thực chất đối với yêu ma Phản Hư tầng năm.
Nếu là chuyện khác, có khả năng con yêu ma trước mặt này sẽ băn khoăn đến thân phận sau lưng đối phương mà lui bước.
Nhưng con quy yêu trước mặt bọn họ vốn đã ôm tâm lý chắc chắn phải chết, thì một màn như vậy chỉ càng mang đến cho nó quyết tâm còn lớn hơn bình thường, thề phải dọn sạch mọi phiền toái cho con xà nữ kia, từ đó hành động lại càng thêm thô bạo, sát tâm càng thêm bùng cháy.
Quả nhiên, con quy yêu nọ chỉ thoáng run rẩy đúng một cái chớp mắt, đã tỉnh táo lại sớm hơn so với mọi người xung quanh. Quyết tâm trong mắt nó vẫn kiên định như trước, không có lấy một chút dao động nào: “Giết!”
Thẩm Nghi ngước mắt chăm chú nhìn vào Đạo Cung trên trời, pháp quyết trong tay lại biến đổi. Ngay sau đó, bóng người màu đỏ tươi kia khẽ vung phất trần, đẩy tử khí xuống phía dưới.
Ngay tại khoảnh khắc tử khí kia hoàn toàn rơi xuống, mọi người lại lập tức cảm nhận được tình huống không thích hợp, đặc biệt là Bảo Hoa tiên tử và Đại Tướng đầu giao. Cả hai người bọn họ đều đã từng tận mắt trông thấy Thiên Cung tồn tại.
Và Thiên Cung của Thẩm Nghi cũng chỉ là lần đầu tiên thăng cung mà thôi. Làm sao có thể nhận được tử khí nồng đậm như thế, thậm chí còn nhiều gấp đôi những thiên kiêu khác!
Ngoại trừ chuyện đó, vẫn còn một điều khác càng khiến người ta nghi ngờ hơn.
Bởi vì rõ ràng là đối phương đã tế ra Đạo Cung, nhưng từ nãy đến giờ còn chưa thi triển đạo pháp, mà ngược lại… còn trực tiếp dung nhập vệt tử khí dị thường nồng đậm nọ vào trong thân thể của mình.
“Phù.” Thẩm Nghi thu hồi ánh mắt, nghiêm túc nhìn về phía con quy yêu trước mặt. Vốn dĩ hắn chỉ muốn thử xem, tử khí của Thiên Cung có thể gia trì lên Linh Khu Pháp hay không, ai ngờ trong nháy mắt khi tử khí tiếp xúc đến thân thể, Kim Hoàng trong cơ thể hắn lại trực tiếp thức tỉnh, cái đuôi lông thon dài bị màu tím nhuộm đẫm, khiến cho mảnh sinh cơ tràn ra bên ngoài càng thêm cường hãn.
Kim diễm ngập trời cũng lây dính màu tím chói mắt kia.
Thẩm Nghi thoáng cảm nhận một chút thực lực biến hóa, dường như không cần phải bố trí trận pháp gì, hắn chỉ tùy tiện tiến lên một bước, đã lập tức biến mất ngay tại chỗ rồi.
Thời điểm xuất hiện trở lại, hắn đã đến bên cạnh con quy yêu vẫn bày ra vẻ mặt thận trọng kia, trong bàn tay có thêm mấy Ly Hỏa Ấn Ký, hời hợt đánh về phía huyệt Thái Dương của nó. Nhưng là tồn tại phải trực tiếp đối diện với bàn tay tùy ý đánh ra kia, quy yêu lại cảm nhận được một nỗi sợ hãi kinh hồn vừa ập tới, nếu không phải nó đã nuốt vào viên Hoa Quang Bảo Châu kia, thì thậm chí nó còn cho rằng ngay cả cơ hội phản ứng bản thân cũng không có.
Dù vậy, phản ứng của nó vẫn chậm một bước.
Ngay trước khi nó phản kích, năm ngón tay thon dài kia đã ấn xuống rồi, thoạt nhìn đó chỉ là một chưởng cực kỳ bình thường không có gì lạ cả, nhưng chỉ như vậy lại đủ sức làm cho con quy yêu mất đi thính giác.
Thân thể của nó ầm ầm nổ bắn ra, lực lượng hùng hậu to lớn đánh tới, khiến cả tòa Tiêu gia bảo đều sụp đổ.
Oanh ——
Trên thực tế, Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân đại thành của Thẩm Nghi đã giúp hắn có được thực lực đủ để sánh ngay với quy yêu Phản Hư tầng bốn. Và hiện giờ cả hai đều đang mượn dùng một loại thủ đoạn nào đó để tăng phúc, nhưng rõ ràng là phẩm cấp của Hồng Mông Tử Khí do thiên địa ban tặng, còn cao hơn viên Hoa Quang Bảo Châu kia!
Một con đom đóm sao dám tranh sáng với ánh trăng?
Sắc mặt Đại Tướng đầu giao đã bắt đầu có chút không bất thường.
Xà nữ gian nan nuốt một ngụm nước miếng, ném ánh mắt có chút khiếp đảm tràn đầy ý tứ cầu xin giúp đỡ qua, nhưng ngay cả với tầm mắt của nàng ta, cũng có thể nhìn thấy thế cục này không hề nghiêng hẳn về phía mình giống như trong tưởng tượng.
“Thật mạnh.” Bảo Hoa tiên tử lại cắn cắn môi nói.
Chỉ trong vòng một ngày, ấn tượng về Thẩm Nghi trong lòng nàng đã từ một tu sĩ Phản Hư tầng hai, bay vọt lên trở thành tồn tại chỉ cách mình một bước rồi.
Khoảng cách giữa hai bên, nếu đổi lại là một tu sĩ bình thường, rất có khả năng đối phương phải dùng tới mấy vạn năm mới có thể san bằng được.
Những viên Bảo Hoa Đan đã dùng để trao đổi này đúng là cực kỳ đáng giá.