Chương 109: Hai mục tiêu

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 3,859 lượt đọc

Chương 109: Hai mục tiêu

Kiểu luyện tập như mày mới bắt đầu hắn vẫn còn có chút không thích ứng, nhưng với sự gia tăng thời gian luyện tập, hắn phát hiện ra việc lợi dụng Thiết Mộc tương đối “yếu ớt” để luyện tập cũng có ích.

Không thể sử dụng toàn bộ sức lực ngược lại còn khiến kỹ năng của hắn tăng lên cực lớn.

Vì để không phá hoại Thiết Mộc, hắn buộc phải khống chế sức lực của mình đến mức cực kỳ tỉ mỉ, bởi vì luyện tập Lục Hợp Đại Thương đã lâu nên sự không chế của hắn đối với sức mạnh không biết đã mạnh hơn trước kia bao nhiêu.

Đối với sự tăng cường nắm giữ sức mạnh, hắn có thể chuẩn xác nắm rõ được sức mạnh giới hạn mà Thiết Mộc có thể chịu đựng, nhưng sự tiêu hao của Thiết Mộc căn bản không còn nữa.

Trước đó những Thiết Mộc trưởng thành lấy từ trên núi về vẫn còn thừa lại một chút, bây giờ ý nghĩa của Tiết Mộc đột phá giới hạn một lần thậm chí là hai lần đã không còn quá quan trọng như trong tưởng tượng nữa rồi.

Hoặc có lẽ chỉ khi đột phá ba lần mới có thể mang đến sự thay đổi thực sự, đương nhiên nếu muốn “trồng trọt Thiết Mộc” đột phá lần ba thì thời gian cần có không hề ngắn.

Vì dẫu sao sự tăng lên sau khi đột phá giới hạn không còn nhanh so với trước nữa, hắn cũng đành dựa theo tiến độ kỹ năng để đặt ra kế hoạch.

“Dự kiến có hai mục tiêu, trong vòng một tháng sẽ để Ngũ Hành Quyền và Dịch Cân Kinh đột đột phá giới hạn, cường hóa thân thể của mình, còn có…”

Vương Thăng nhìn về phía một thanh tiến độ khác của mình.

“Huyết khí như thủy ngân: 65%”

Đây là Huyết Khí Cường Độ của nó, cũng là phản ánh năng lực mới thêm sau khi Tám đoạn cẩm đột phá lần 3.

Ban đầu, tiến trình này luôn bị tụt hậu so với “khí xông ổ bệnh, khỏi bệnh”.

Và theo sức mạnh của lực lượng khí huyết bắt đầu chữa trị những “vết thương” do mấy ổ bệnh mạnh mẽ tạo ra, cho dù lực lượng khí huyết vẫn luôn tăng lên thì tốc độ đẩy bệnh cũng dần dần trở nên chậm đi.

Mà bởi vì cường độ huyết khí không có gì ngăn cản lại có thêm sự không ngừng cung cấp Thập Toàn Đại Bổ hoàn và thêm sự tăng lên không ngừng của Tám đoạn cẩm, cho nên cường độ huyết khí cũng dần vượt mặt tiến độ của “Khí Xông Ổ Bệnh, khỏi bệnh: 50%”

Một khi Huyết Khí như Thủy Ngân đạt đến tiến độ 65%, dưới trạng thái bên trong, thế khí của khí huyết tản ra cho dù là bản thân hắn cũng cảm thấy kinh sợ.

Một mục tiêu khác của hắn chính là tăng tiến độ của “Huyết Khí như Thủy Ngân” lên 100%, đạt được tới cảnh giới tiếp theo.

Tất nhiên, mục tiêu này không thể nào đạt được trong một tháng cường độ huyết khí tăng lên cũng càng ngày càng chậm đi.

Tuy nhiên, dựa theo tiến độ hắn ước tính, cường độ huyết khí có lẽ là kỹ năng có thể đạt được biến chất nhanh nhất trong tất cả các kỹ năng của hắn ngoài Ngũ Hành Quyền và Dịch Cân Kinh.

Vậy nên Vương Thăng đó chốt làm mục tiêu thứ hai.

“Cảnh giới thứ hai của Huyết Khí Cường Độ là Huyết Khí Lang Yên rốt cuộc là có trình độ như thế nào? Ngay cả cảnh giới thứ ba là Huyết Khí Như Long, đó lại là cảnh giới ra sao?”

Cảnh giới đó đừng nói là đại Tông Sư, kể cả đối đầu với Tông Sư luôn chắc không thành vấn đề gì nhỉ?

Cộng thêm việc cảnh giới của Nội Đan Thuật cũng sẽ tăng lên, đến lúc đó hai loại kết hợp với nhau… Với thực lực đó cho dù là Vương Thăng cũng khó lòng đo lường được.

Dĩ nhiên muốn làm được tất cả điều này…

“Vẫn cần phải rèn luyện thêm nữa!”

Mục tiêu thì có đấy, nhưng muốn đạt được những mục tiêu này cũng cần phải đánh đổi bằng thời gian, có nghĩa là phải không ngừng “rèn luyện”.

Vốn tưởng thời gian sẽ trôi qua bình yên như thế này.

Vậy nhưng lại có một đám người đi đến trại Thanh Sơn, họ không phải là kẻ địch gì mà là một nhóm dân chạy nạn.

Nhóm dân chạy nạn này khoảng tầm hai mươi mấy người, ai nấy cũng trong tình trạng không tốt lắm, nói nặng ra thì họ thậm chí đang hấp hối sắp chết.

Đương nhiên nhóm người không bị phát hiện lúc tiến vào trại Thanh Sơn, mà là bị Chu Cốc và Lý Vĩnh Phong chặn lại ở giữa đường.

Sở dĩ nhóm người này được đưa về chủ yếu là ở đây có người quen là Lý Vĩnh Phong. Bọn họ là người của sư phụ hắn ta lúc ở Tiêu Cục.

Lúc Vương Thăng nghe được tin này vội vàng chạy tới, liền nhìn thấy Lý Vĩnh Phong đang “liếc mắt đưa tình” với một cô nương mặt mày thanh tú.

Đơn giản mà nói là muốn được qua lại với nhau, nhưng không có cơ hội nào thích hợp.

Đến lúc này hắn cũng đã biết được chuyện nhóm người của sư phụ Lý Vĩnh Phong chạy nạn tới đây từ miệng của Châu Cốc, nên một loáng liền đoán ra thân phận của cô nương kia.

Chắc chắn đó là sư muội mà Lý Vĩnh Phong ngày nhớ đêm mong.

Lý Vĩnh Phong nói hai người bọn bọn tâm đầu ý hợp, Vương Thăng còn tưởng là khoác lác, nhưng giờ xem ra là thật rồi.

Cũng may trong lòng hắn chỉ có trường sinh đại đạo, nên không hề mảy may ngưỡng mộ gì đối với loại chuyện này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right