Chương 110: Hai mục tiêu 2

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 2,878 lượt đọc

Chương 110: Hai mục tiêu 2

Hắn vừa nhìn một cái liền lướt qua mà đi quan sát hơn hai mươi người mới đến kia.

Chỉ có thể nói bọn họ đúng thật sự là dân chạy nạn, bất kể thân hận trước kia ra sao thì bây giờ bọn họ đều vô cùng nhếch nhác.

Họ bị người dân trong trại Thanh Sơn đứng vây xung quanh, trên cơ bản người nào người nấy đều tràn đầy sợ hãi.

Chỉ có một người ngoại lệ đó là một người trung niên nhìn có vẻ tầm bốn mươi mấy tuổi, mặc dù vẫn lộ ra vẻ nhếch nhác nhưng vẫn miễn cưỡng coi là giữ nguyên được trạng thái.

Đồng thời vì là người đứng ra thay mặt cho nhóm dân chạy nạn cho nên ông ta đang nói chuyện với thôn trưởng.

Vương Thăng không nói gì mà tìm một chỗ ngồi xuống, nghe thôn trưởng bọn họ trao đổi.

Bây giờ trong thôn có chuyện gì thôn trưởng đều báo cho hắn, hắn đến hay không tùy ý, tùy vào thái độ.

Thỉnh thoảng có thời gian hắn cũng hay tới thăm nom, lần này nghe nói người đến là sư phụ Tiêu Cục Lý Vĩnh Phong nên mới đến đây xem sao.

Hai bên nói chuyện với nhau rất thuận lợi, nội dung câu chuyện tổng thể nói về nguyên nhân sư phụ Lý Vĩnh Phong đến nơi này.

Bọn họ vốn là định đi khỏi Thục Châu, nhưng cuối cùng lại bị đủ loại chiến tranh phá hoại nên mới không thoát được, chỉ đành quay đầu lại đi tìm nơi an toàn.

Sau đó bắt gặp một vị tú tài rồi biết đến sự tồn tại của trại Thanh Sơn, cho nên mới đến đây dự định tránh nạn.

Nói chung kết quả cùng là được đám người này níu lại, dù sao ở trại Thanh Sơn không thiếu gì phòng ốc.

Đương nhiên cái chủ yếu là thôn trưởng nhìn trúng vị tú tài kia.

Đừng hiểu lầm, chỉ qua thôn trưởng muốn trẻ con trong thôn mình được học lớp vỡ lòng.

Vương Thăng cũng không phát biểu ý kiến gì, hắn chủ yếu là nhân thời gian nghỉ ngơi đến đây góp vui thôi, có điều hắn vẫn tỏ ý cho Châu Cốc.

Giữ họ lại là một chuyện, nhưng răn đe quản thúc vẫn nên phải có, tránh cho việc có người làm chuyện gì đó…

Mặc dù là người quen, nhưng nên thăm dò thì vẫn phải thăm dò, nên dọa dẫm thì vẫn phải dọa dẫm, tránh trường hợp một số người không tự nhận thức được chính mình, lại gây ra chuyện.

Người có suy nghĩ như thế hiển nhiên không chỉ có một mình hắn, thời điểm hắn để cho Chu Cốc đứng ra, cũng có hai người khác đứng dậy.

Một người là Chu Vĩnh, người còn lại là Lý Vĩnh Phong.

Vừa rồi Chu Vĩnh còn đứng ở bên cạnh trưởng thôn Chu Chính Văn, không cần đoán cũng biết là ý của ai, còn Lý Vĩnh Phong có lẽ là suy nghĩ của chính hắn ta.

Trưởng thôn nhìn thấy ba người đứng ra, cũng nhanh chóng hiểu được nguyên do, vốn dĩ ông ấy chỉ muốn để cho Chu Vĩnh đứng ra mà thôi.

Có điều, hiệu quả của ba võ giả tất nhiên sẽ tốt hơn, vì vậy ông ta nói: “Chương tiên sinh, trại Thanh Sơn cũng không phải là lãnh địa của chúng tôi, hiện tại tất nhiên mọi người có thể ở lại nơi này, thế nhưng tôi hi vọng chúng ta có thể nước sông không phạm nước giếng, không xảy ra những tranh chấp không đáng có, nếu không, thôn của chúng tôi dù cho có nhỏ, nhưng cũng có vài võ giả, sẽ không im lặng chịu đựng đâu.”

Ba người đứng ở trước mặt trưởng thôn, trên người tỏa ra khí thế của võ giả.

Huấn luyện lâu như vậy rồi, mặc dù bọn họ vẫn chưa thể trở thành võ giả cấp hai, nhưng cũng đã có được khí thế nhất định.

Đám dân tị nạn mới tới kia tất nhiên đã bị dọa sợ, mỗi người đều bị dọa đến không dám nói lời nào, ngoại trừ một người, đó chính là “Chương tiên sinh” đứng ra trao đổi, Chương Trạch, cũng chính là sư phó tiêu cục của Lý Vĩnh Phong.

Vương Thăng đã từng nghe nói, lúc còn trẻ Chương Trạch ăn được một báu vật trời ban, tình cờ trở thành võ giả cấp một, mở ra tiêu cục.

Đối diện với sự chèn ép từ ba võ giả này, ông ta vẫn có thể miễn cưỡng chống chịu được.

Hiển nhiên Chương Trạch không ngờ tới trong thôn này lại có võ giả, hơn nữa vừa đứng ra đã có ba người.

Ông ta hít sâu một hơi, dằn sự ưu tư ở trong lòng mình xuống, nói: “Yên tâm đi, trưởng thôn, chúng tôi chỉ là mong muốn có được một chỗ tránh khỏi chiến loạn mà thôi.”

Bọn họ ngoại trừ tú tài là vừa mới tình cờ gặp, những người còn lại về cơ bản đều là những người cùng đi xuyên suốt quãng đường, sự tín nhiệm cơ bản vẫn có.

“Chúng tôi tất nhiên tin tưởng các người.”

Thấy đã có hiệu quả, trưởng thôn bật cười, trông vô cùng hài lòng với kết quả hiện tại.

“Các ngươi cứ yên tâm ở lại đây đi, có điều những ngôi nhà còn lại có thể là hơi rách rưới đổ nát một chút, cho nên có lẽ các ngươi sẽ phải tốn thời gian tu sửa lại, tất nhiên, nếu như có thời gian chúng tôi cũng sẽ hỗ trợ.”

Cuộc trao đổi rất nhanh đã kết thúc, những dân tị nạn mới tới cũng tản ra đi tìm ngôi nhà phù hợp, Vương Thăng lại đi tìm Lý Vĩnh Phong.

Vốn dĩ hắn muốn trao đổi một số chuyện, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn của Lý Vĩnh Phong thì cũng chỉ có thể vỗ lên bả vai hắn ta một cái, không nói thêm gì.

“Tốt hơn là ta vẫn nên quay về cải thiện kỹ năng của mình thôi!”

Lý Vĩnh Phong gần đây đang ở trong trạng thái vô cùng hưng phấn, có lẽ phải thêm một khoảng thời gian nữa mới có thể khôi phục lại như cũ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right