Chương 114: Mở trường học trong thô

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1,217 lượt đọc

Chương 114: Mở trường học trong thô

Nghe được nỗi phiền não của thôn trưởng, Vương Thăng đi đến bên “học đường” của các học trò thôn.

Nói là học đường nhưng thực ra là hang núi lớn nhất trong trại Thanh Sơn, cũng chính là nơi bàn bạc mọi chuyện của đám thổ phỉ trong các loại phim truyền hình.

Sau khi người ở thôn Thanh Sơn cư trú ở đây đã đem nơi này phát huy hết mọi thứ có thể, nơi có thể, nơi chính bàn chuyện của thổ phỉ biến thành nơi bàn chuyện của thôn họ.

Hiện tại lại cải tạo thành “học đường”

Nhóm lửa thắp sáng cả “học đường” lên.

“Ánh sáng hơi tối chút, nhưng ta xét lại một hồi hoàn toàn không tìm thấy phòng nào hợp lý hơn, đây tạm coi là nơi tốt nhất rồi, nên giờ cứ dùng tạm đã, đợi năm sau có thời gian sẽ sửa chữa thành một nơi chuyên biệt hơn.”

Vương Thăng nghe thôn trưởng nói, nhưng sự chú ý luôn đặt ở bó đuốc.

“Thôn trưởng, bó đuốc này là dùng dầu gì?”

Bó đuốc không thể chỉ bọc vải bên ngoài cây gỗ là được, mà còn phải ngâm vào dầu, chỉ là hắn không biết có phải là loại dầu mình đang nghĩ đến không.

“Dầu trẩu, sao vậy? Lúc trước đám Lý Vĩnh Phong đi thám thính tin tức ở xung quanh có bắt gặp một cánh rừng trẩu, cho nên đã lấy một chút về ép thành dầu, có điều trong thôn cũng không còn nhiều nữa, cần phải dùng tiết kiệm chút, bây giờ chỉ là đang thử hiệu quả chiếu sáng của nó, vì khi thời tiết tốt lên, ánh sáng bên ngoài hang cũng khá ổn, cho nên không cần thắp đuốc nữa…”

Vương Thăng nghe xong rồi nói: “Dầu trẩu ư, thôn trưởng à, chuyện mực viết có đầu cách rồi.”

Đột nhiên hắn nhớ tới cách thức chế tạo ra mực.

Chu Chính Văn: “???”

Vừa nãy bọn họ đã nói cái gì cơ chứ? Sao đột nhiên lại có manh mối làm mực rồi?

Niềm vui này đến quá bất ngờ rồi!

“Vận Thăng, ngươi nói thật sao?”

“Thật, ừm, à không, thôn trưởng à, trong thôn có hai biết đun keo không?’

“Keo” mà Vương Thăng nói ở đây thực ra là keo động vật, thường dùng để làm chất kết dính, cũng chính là keo nước phiên bản cổ đại, hắn nhớ ở trong thôn có người đã từng sử dụng, đó cũng là nguyên liệu chủ yếu để làm ra mực.

“Keo? Biết thì biết nhưng thường ít khi sử dụng, cần nó để làm gì?”

“Tất nhiên để chế tạo ra mực rồi!”

Vương Thăng vốn không nghĩ ra điều này, nhưng nghe thấy dầu trẩu, một phần ký ức được thức tỉnh.

Điều này là do hắn từng xem một video về “làm mực theo phương pháp cổ xưa”, mực trong đó được chế tạo từ nguyên liệu chủ yếu nhất là bụi than được đốt từ dầu trẩu.

Đương nhiên, mực ở trong video tương đối cao cấp, còn được cho thêm đủ loại nguyên liệu khác nhau.

Có điều chỉ là lớp vỡ lòng trong thôn dùng nên chỉ cần đơn giản nhất là được.

“Vận Thăng, ngươi biết cách làm ra mực sao?”

“Ừm, rất lâu trước đây ta từng được đọc trong một quyển sách, khi ấy không có ghi nhớ quá kĩ, bây giờ đột nhiên lại nhớ ra, lát nữa ta sẽ viết cách làm cho thôn trưởng ngươi, ngươi có thể tìm người nghiên cứu.”

Để tạo ra mực tốt cần rất có rất nhiều chi tiết, nhưng chỉ muốn làm mực có thể dùng là được thì không thành vấn đề, chỉ cần khói dầu và keo động vật là được.

“Tốt quá rồi!”

Thôn trưởng rất vui sướng, nếu như bình thường, loại mực kém chất lượng chẳng là thứ gì quý hiếm lắm thì khi tới thôn này mới biết một số kỹ năng quan trọng như thế nào.

Có cách làm mực, thôn trưởng rất vui mừng, ông ấy đưa Vương Thăng đi xem rất nhiều thứ, ví dụ như dùng khúc gỗ làm một chiếc bàn học đơn giản.

Nói chung mọi thứ đều được giản lược.

Sau khi Vương Thăng nhìn thấy điều này đã im lặng một lúc rồi mở miệng nói: “Thôn trưởng à, liệu có quá gấp gáp rồi không?”

“Thật ra ý ban đầu của ta cũng muốn năm sau mới bắt đầu, nhưng mấy người trong thôn cứ muốn ta mở sớm một chút.”

“?”

“Chủ yếu là bây giờ đi vào trong núi đã không còn an toàn như thôn Thanh Sơn nữa, người lớn đều bận bịu đồng áng, cho nên họ mong muốn có người giúp họ trông chừng con cái, bởi trước kia có một đứa trẻ đã chạy vào trong rừng, nếu như không kịp thời phát hiện, cũng không biết sẽ ra sao.”

“Vậy nên trẻ nhập học mới là từ 6 tuổi đến 12 tuổi đúng không?”

“Thực ra đứa lớn nhất mới tám tuổi, mười hai tuổi là độ tuổi cao nhất mà ta ấn định.”

Từ 6 tuổi đến 8 tuổi, về cơ bản đi làm chẳng giúp đỡ được mấy, lại còn vô cùng lì lợm, đặc biệt là độ tuổi dễ làm chuyện dại dột, thường được gọi là độ tuổi ma chê quỷ hờn.

Nên Vương Thăng trực tiếp thấy chuyện này cừ thật.

Vì đây chỉ dùng mấy bữa ăn, xây tạm một cái nhà trẻ lên là được rồi, đúng là hút máu.

Nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện ra bản thân mình đang bị hạn chế bởi tư duy của hiện đại.

Thời đại này tú tài đa số không biết làm ruộng, họ chỉ có thể dùng thứ mình sở trường để đổi lấy cơm ăn, hơn nữa chuyện tôn sư trọng đạo ở thời đại này cơ bản đã khắc sâu vào bên trong xương cốt của họ, trẻ con chắc chắn sẽ không khó quản như ở thời đại kia của Vương Thăng.

Cho nên tú tài cũng không coi là bị thiệt. Đôi bên cùng có lợi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right