Chương 115: Mở trường học trong thôn 2
Hai người họ đang nói, người ở trong thôn cũng dần dần đến, mỗi nhà đều một người đến.
Khoảng nửa tiếng sau, thôn trưởng đi đến vị trí “vương vị” vốn dành cho trại chủ rồi nói:
“Ta tin rằng mọi người cũng đã nghe nói về mục đích ra kêu gọi mọi người tụ tập lại đây rồi, đúng vậy, đó là để xây dựng một trường học trong thôn, đọc sách giúp người ta sáng suốt… Cho nên dưới sự suy xét từ nhiều bên, ta quyết định xây dựng một trường học, nếu như có ý kiến phản đối gì có thể nói luôn ở đây.”
Chuyện này là việc thôn trưởng sớm đã vừa ý, đương nhiên là không có ai phản đối.
“Nếu đã như vậy thì xin mời Tương Mẫn Học, Tương tiên sinh lên nói vài câu.”
Tương Mẫn Học chính là cái người tú tài chạy nạn đến đây, gần 30 tuổi, cũng là người Lộc Thủy, cho nên mới biết tới sự tồn tại của trại Thanh Sơn.
Lần này cũng là vì có sự tồn tại của võ giả Chương Trạch nên mới dám theo vào.
“…”
Trương Mẫn Học là điển hình của dân mọt sách cho nên nói chuyện có chút cứng nhắc, nhưng hắn nhận thức rất rõ về tình cảnh của mình nên nói chuyện rất ôn hòa.
Sau khi hắn ta nói xong đã bảo hai mươi đứa trẻ vào học đường làm một lễ bái sư đơn giản, rồi kính trả.
Hiển nhiên Tương Mẫn Học không phải là loại người qua quít, hắn ta đơn giản nói qua một chút về quy tắc của bản thân cho mấy đứa trẻ nghe, tạo sự quyền uy.
Cho nên dù là thôn trưởng hay bố mẹ của đám trẻ đều vô cùng vừa ý.
Phải dạy dỗ như vậy mới đúng. Trẻ con thường như vậy, có nhiều lúc lời của thầy cô còn có tác dụng hơn lời cha mẹ.
Tất cả quá trình nhập học diễn ra, đại khái phải mất hai tiếng mới kết thúc.
“Nghi lễ nhập học” kết thúc, những đứa trẻ trong thôn cuối cùng cũng có “trường học” để đi rồi, người lớn có thể chuyên tâm làm chuyện của mình, còn Tương Mẫn Học thì có được công việc.
Tất thảy đều vui mừng!
Sau khi tất cả mọi người giải tán, thôn trưởng lại tìm tới Vương Thăng.
Vương Thăng biết mục đích của thôn trưởng hiện giờ: “Dùng dầu trẩu hoặc cành thông đốt lên, rồi lấy muội than của nó…”
Dù là cây trẩu hay cành thông thì các bước thực hiện đều giống nhau, thế nên Vương Thăng nói cùng lúc cả hai cây để xem tự thôn trưởng lựa chọn ra sao.
“Thực ra các bước thực hiện không quá khó, nhưng nếu muốn tạo ra được mực thì không hề đơn giản chút nào, nó đòi hỏi thôn trưởng phải đi tìm người để mày mò nghiên cứu.”
“Không cần mực tốt, có thể viết chữ là được rồi, cảm ơn ngươi nhiều, Vận Thăng!”
Vương Thăng không để ý mấy lời này, nói chuyện thì đôi ba câu vậy, nhưng lúc thực sự phải làm mới là khó.
Ngoài miệng thì đơn giản, nhưng thực sự muốn làm được thì vẫn phải bỏ ra một ít tâm tư, nghĩ đến đây, hắn liền nói ra một suy nghĩ khác nằm trong trí nhớ của mình.
“Thôn trưởng, cách làm ra giấy ta cũng đã ghi lại rồi, nhưng nội dung bên trong có thể không mấy đầy đủ, thôn trưởng cần không?”
Thế giới này cũng có giấy, nhưng không có người chuyên về chế tạo giấy, cũng không biết quá trình để tạo ra nó.
“Cần chứ!”
Thôn trường Châu Chính Văn chắc như đinh đóng cột, vì bước làm không hoàn chỉnh thì đã sao chứ? Cần thử thì phải thử mới ra được.
Có thể Vương Thăng chưa từng trải qua loại cảm giác này, nhưng thôn trưởng lại cực kỳ hiểu rõ. Ở đây cho dù giấy chất lượng kém nhất đi chăng nưa thì cũng là đồ hiếm.
Thôn trưởng cần ghi chép đó thì Vương Thăng đương nhiên sẽ nói thẳng: “Muốn làm ra giấy trước tiên cần có vỏ cây, ừm, vỏ cây gì thì ta quên rồi, cứ phải thử hết mới được, sau khi vỏ cây được lấy xuống thì mang đi phơi khô, tiếp đến ngâm, sau đó nấu nhừ ra… đúng rồi, ta nhớ bước cuối phải bỏ thêm nước của lá cây có tên là cái gì mà gừng…”
Vương Thăng nhớ nước của cái cây đó rất quan trọng, nhưng ký ức lại không được rõ ràng.
Lúc này thôn trưởng mở miệng nói: “Nước của lá gừng.”
“Đúng đúng đúng, chính là nó, thôn trưởng ngươi biết ư?
“Nước đó trước kia có người từng đến đây mua, vì vậy ta cũng có chút ấn tượng.”
“Chính là nó, sau khi bỏ vào thì dùng chiếu trúc chuyên dụng để làm…”
Thôn trưởng có chút vui mừng nói: “Nói như vậy, giấy mực thì đã có cách làm, nghiên mực thì đơn giản, vậy có nghĩa là mọi thứ đều đủ cả rồi?”
Vương Thăng nhìn dáng vẻ này, không nhịn được nhắc nhở thôn trưởng: “Thôn trưởng, đây tôi nói thì đơn giản, nhưng đến lúc bắt tay vào làm sẽ rất khó.”
Nói thì đơn giản, nhưng khi làm rồi sẽ có rất nhiều chi tiết cần xử lý, nó giống như mấy sách dạy nấu ăn vậy, cho dù đã ghi chú lượng muối cần dùng ra rồi nhưng không chắc chắn sẽ được đúng như cũ.
Làm giấy cũng như vậy, những chi tiết trong đó mà không kiểm soát tốt thì về cơ bản không thể làm ra được, uống hồ những gì Vương Thăng nhớ vẫn không phải là quá trình hoàn chỉnh.