Chương 116: Văn chương sáng suốt, võ học phòng thâ
“Không sao, có còn hơn không, có quá trình này rồi, nhân lúc khoảng thời gian này đang rảnh rỗi, ta có thể bắt đầu thử nghiệm chúng.”
Có cách chế tạo, chung quy vẫn tốt hơn là không có chút đầu mối nào.
Trong lòng thôn trưởng đã đưa ra quyết định, cho dù bỏ ra một, hai năm để làm giấy cũng đều xứng đáng.
“Thôn trưởng ngươi thấy bằng lòng là được!”
Cách chế tạo giấy và mực tạm thời không có tác dụng gì lớn đối với hắn nên cứ để người trong thôn đi nghiên cứu là được, hắn cũng lười can dự vào.
Sau khi nói xong mọi chuyện hai người cũng chia ra, lúc thôn trưởng rời đi, bước chân cũng nhanh hơn không ít, hiển nhiên rất vui sướng.
Vương Thăng vốn cho rằng sẽ mất một khoảng thời gian dài mới có thể thực hiện được.
Nhưng chỉ sau một tuần, thôn trưởng đã mang hai khối hình thù màu đen đến tìm Vương Thăng.
“Thôn trưởng, đây là mực sao?”
Nhìn hai khối hình chữ nhật màu đen ở trong tay trưởng thôn, hắn nghĩ lại những sự việc thời gian gần đây, ngoài mực ra thì hắn không thể mường tượng được bất cứ thứ gì khác.
“Đúng vậy!”
Hiệu suất làm việc này không phải là cao bình thường thôi đâu.
“Tuy rằng giờ chỉ có được hai khối này rồi nhưng cũng đủ rồi.”
Hai khối mực, không coi là nhiều nhưng có thể làm ra được có nghĩa là sau này sẽ sản xuất ra cuồn cuộn không ngừng.
Vương Thăng cầm hai khối mực trên tay mình rồi ngửi mùi của nó.
“Một miếng dùng cành thông một miếng dùng dầu trẩu à?”
Hai khối mực này rõ ràng là được chế tác từ các loại nguyên liệu không giống nhau.
“Đúng, Vận Thăng ngươi không phải nói là hai loại đó có thể dùng sao? Gần đây ta khá nhàn rỗi cho nên đều thử một chút, kết quả đều thành công.”
Thôn trưởng không che giấu nổi ý cười của mình.
Bởi vì ông ấy đã thực hiện các bước làm mực tương đối đầy đủ, hơn nữa một số bước còn được kiểm soát khá tốt, cho nên mới có thể tạo ra mực nhanh như vậy.
Tuy chất lượng không được tốt lắm nhưng dù sao cũng đã thành công rồi.
Vì cách làm là do Vương Thăng cung cấp cho nên ngay khi vừa thành công ông trực tiếp cầm đến đưa cho Vương Thăng luôn.
Đương nhiên ông ấy làm vậy là vẫn còn mục đích khác.
“Vận Thăng, ngươi có muốn lấy hai khối này không?”
“Trong thôn không cần sao?”
Món đồ này không phải là làm để cho đám trẻ dùng sao? Tuy bây giờ vẫn chưa thể dùng được vì cần phải có thời gian hong khô.
“Cách làm là do Vương Thăng ngươi cung cấp, cho nên ta nghĩ dù thế nào cũng nên đưa cho ngươi trước, không cần lo lắng đâu, chuyện luyện chữ Tương tú tài đã có cách rồi.”
Vương Thăng hơi hiếu kỳ hỏi: “Cách gì?”
Thôn trưởng giảng giải: “Dùng bàn cát để luyện chữ, nghe nói tể tướng đương triều Vương đại nhân lúc còn nhỏ cũng dùng bàn cát để luyện chữ đó!”
“Vậy thì ta xin nhận.”
Đã có kinh nghiệm chế tạo ra rồi thì làm ra được hai khối mực cũng không được coi là khó lắm, hai khối mực này tuy không có xuất phát từ tay người có tiếng, nhưng dù sao cũng coi là hai khối mực đầu tiên ở trong thôn, nó vẫn là mang ý nghĩa kỉ niệm.
“Được, đưa cho Vận Thăng ngươi đó, sau này chế tạo thành công bút và giấy rồi ta cũng sẽ mang đến cho ngươi.”
Vương Thăng có chút hiếu kỳ mà hỏi: “Tiến độ làm giấy thế nào rồi?”
“Vâng đang lựa chọn vỏ cây thích hợp, Tương tú tài cũng thật nhiệt tình, hắn trình ra không ít ý kiến cho nên tiến độ cũng không tệ.”
“Có tiến triển là tốt rồi.”
Cứ đà này sự nghiệp trường học thôn của thôn trưởng phát triển cũng coi là khá tốt.
Sau khi hai người trò chuyện xong, vốn tưởng rằng thôn trưởng không còn chuyện gì nữa, ngờ đâu thôn trưởng đi được có mấy bước đột nhiên quay đầu lại: “Còn một chuyện nữa.”
Vương Thăng nhìn thôn trưởng, chỉ sợ tự nhiên thôn trưởng thốt ra một câu kiểu: “Con cứ việc lái xe, việc còn lại cứ để bố lo.”
“Thôn trưởng, còn có chuyện gì sao?”
Thôn trưởng có chút khó mở lời: “Ngươi có thể dạy cho đám trẻ con trong thôn quyền pháp của ngươi không? Chính là dạy cho đám trẻ trên học đường đó!”
“Được thì được nhưng ta không khuyến khích đâu.”
Bát Cực Quyền là một loại quyền pháp đọ sức quyết liệt, khi tập luyện rất dễ làm bản thân bị thương, đặc biệt là những đứa trẻ cơ thể còn chưa trưởng thành, luyện bất cứ quyền pháp nào quá sớm cũng không thích hợp.
“Thôn trưởng, đây là ngươi muốn…”
“Ôi, với tình hình hiện nay, chỉ học mỗi kiến thức thôi chưa chắc có thể phát huy được tác dụng gì quá lớn, cho nên muốn ta muốn để đám trẻ học võ công, trước đó ta cũng từng đi hỏi Từ Khúc, nhưng hắn ta nói bồi dưỡng võ giả tốt nhất nên là bắt đầu từ sau mười hai tuổi, có điều trước thời điểm đó có thể nâng cao thể chất một chút, tích lũy nền tảng ban đầu.”
Cái thời thế loạn lạc này không biết còn kéo dài được bao lâu, nên vẫn phải học tập cho sáng suốt, học võ dùng phòng thân, hai cái này cùng nhau lớn mạnh mới là tốt nhất.
“Muốn luyện được quyền pháp kia của ta, có thể đợi khi độ tuổi lớn hơn chút, bắt đầu từ mười năm, mười sáu tuổi.”