Chương 118: Sơn Quân báo â

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1,854 lượt đọc

Chương 118: Sơn Quân báo â

Lý Vĩnh Phong vừa về nhà đã thấy cảnh như vậy, rất kỳ quái.

“Cha, cha có biểu cảm gì thế? Hạt giống của Vận Thăng có chỗ nào không đúng sao?”

Lý Văn Quang nói: “Bình thường mà nói, chỉ cần nhiệt độ không khí thích hợp, thời gian hạt giống cúc hoa nảy mầm nhiều nhất cũng không vượt qua hai mươi ngày, thậm chí các loại trong thôn chúng ta, mười ngày là được, nhưng hạt giống mà Vận Thăng đưa, phải dùng một tháng mới nảy mầm… Nếu không phải đây là Vận Thăng đưa, ta cũng nghĩ là ai đang chơi ta…”

Tuy Lý Vĩnh Phong cũng từng giúp việc trồng trọt trong nhà, nhưng mà bình thường đều chỉ giúp đỡ bận rộn chút chuyện đơn giản, cho nên cũng không biết cần bao nhiêu ngày.

Nhưng thấy cha mình nói…

“Cha, hạt giống hoa cúc mà Vận Thăng đưa không đơn giản.”

“Vô nghĩa, ta có thể không biết sao? Yên tâm đi, ta sẽ chăm sóc tốt.”

Lý Văn Quang đương nhiên biết rõ hạt giống mà Vương Thăng đưa không đơn giản, không chỉ thời gian nảy mầm dài, còn bởi vì Vương Thăng đã thể hiện ra sự lợi hại của mình, nếu không ông ta cũng không chịu nổi.

“Ta đi nói cho Vận Thăng một chút.”

Nói xong, Lý Vĩnh Phong đã trực tiếp đi tới nhà Vương Thăng, nói cho Vương Thăng chuyện hạt giống cúc hoa nảy mầm.

“Vận Thăng, rốt cuộc hạt giống cúc hoa này của ngươi là chủng loại này, sao nảy mầm cũng cần thời gian dài như vậy?”

Vương Thăng nghe thấy gieo trồng thành công, hơn nữa khác với hạt giống cúc hoa tầm thường, trong lòng vui vẻ.

Thấy tình huống này, chưa chắc đã không thể thành công!

“Một loại chủng loại đặc thù, chờ trưởng thành rồi thì Vĩnh Phong ca sẽ biết rõ!”

Vương Thăng không nói rõ, tất cả chỉ có thể chờ hạt giống trưởng thành rồi mới có kết quả, dù sao cho dù bản thân hắn cũng không thể bảo đảm hiệu quả hoa cúc của mình sau khi gieo trồng, sẽ không tùy ý nói.

Lý Vĩnh Phong cũng không hỏi nhiều, hắn ta tới đây chủ yếu chỉ để thông báo chuyện hoa cúc nảy mầm.

Sau khi thông báo xong, hắn ta đã trực tiếp rời đi, bản thân Vương Thăng cũng định trở về bổ sung kỹ năng của mình.

Lúc này, một trận gió thổi tới, còn mang theo một chút mùi máu tươi.

Quay đầu nhìn lại, thì ra là Sơn Quân.

Hiện tại, ngày nào Sơn Quân cũng sẽ tự mình ra ngoài tìm kiếm thức ăn, đây cũng coi như là thói quen của nó.

Chẳng qua, hôm nay Sơn Quân có một chút khác biệt, trong miệng của nó ngậm một thứ.

“Sao ngươi lại mang đồ ăn về?”

Trước đó Sơn Quân đã mang về một lần, nhưng mà bị Vương Thăng mắng cho một trận, sau đó thì không mang về nữa.

Sơn Quân thả đồ trong miệng xuống, sau đó đẩy tới trước mặt hắn.

Lúc này Vương Thăng mới thấy rõ thứ mà Sơn Quân mang về, dường như là một con sói.

“Đại Bạch, gần đây có sói?”

Đại Bạch, là tên mà Vương Thăng đặt cho Sơn Quân, Sơn Quân không phản đối hoặc là nói không sao cả, vì thế tên này đã được an bài cho nó.

“Không phải nói ngươi ở gần đây, thì sẽ không có mãnh thú khác sao? Hay là gần đây mới đến?”

“G-rào…”

Đại Bạch vẫn đẩy con sói tới phía hắn, dù sao cũng không nói rõ.

Nhìn động tác của Đại Bạch, Vương Thăng đột nhiên nhớ tới chuyện mèo báo ân, có một số con mèo, sẽ mang chuột chết về cho con sen của mình.

Hổ, nghiêm khắc mà nói thì cũng là động vật họ mèo, chẳng lẽ lại kế thừa “Mỹ đức tốt đẹp” này?

“Đại Bạch, đầu tiên, ngươi mang về là tốt, nhưng mà, ta cũng không thiếu ăn, cho nên…”

“G-rừ…”

Đại Bạch rống lên một tiếng, muốn kéo thi thể sói trở về, phát hiện vài thứ tốt mang về cho ngươi nếm thử thứ mới, sao cứ dong dong dài dài, không cần thì thôi!

Nhưng lúc này, Vương Thăng đè lại móng vuốt của nó.

“Nếm thử thứ mới cũng tốt!”

Dù sao cũng không thể phụ ý tốt của Đại Bạch, chỉ là có phải con sói này hơi lớn quá không?

Con sói mà Đại Bạch mang về thật sự lớn.

Thân thể của sói bình thường đều khoảng 1 - 1.3 mét, nhưng con mà nó mang về, chỉ nhìn qua đã hơn hai mét, lớn hơn sói bình thường nhiều.

“Chờ một chút, ta đi lấy con dao.”

Tuy rằng hắn không thể tám phút giết một con dê, nhưng tốt xấu gì cũng biết giết động vật, một con sói không phải vấn đề lớn.

Mười mấy phút sau, hắn đã lột da sói, đương nhiên, bởi vì nguyên nhân kỹ thuật, da sói không hoàn chỉnh, có hơi rách tung toé.

Hắn cũng không định ăn sạch một con sói, vì thế chỉ chặt bỏ một chân rồi đưa phần còn lại cho Sơn Quân.

“G-rừ…”

Tuy chỉ lột da rồi bỏ nội tạng, nhưng Sơn Quân còn chưa từng ăn bữa tiệc lớn “thịnh soạn” như vậy, cho nên ăn rất vui vẻ.

Vương Thăng đương nhiên không thể ăn sống, hắn cắt lấy một chút thịt từ trên đùi, nhóm lửa nướng chín, rắc lên một chút gia vị.

“Còn rất thơm, không biết ăn ngon không?”

Kiếp trước, sói là động vật bảo hộ cấp hai, đời trước hắn cũng chưa từng đụng tới sói, cho nên đây cũng là lần đầu hắn ăn thịt sói, trong lòng còn có chút kích động.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right