Chương 119: Sói đặc thù
Cắn một miếng vào…
Cũng không ăn ngon thế nào, trước tiên không nói đến việc vị của thịt sói, tay nghề nướng thịt của hắn cũng không quá tốt, hương vị bình thường, còn có một số chỗ nướng khét.
Nhưng mà dù sao cũng là do mình nướng, chỉ cần không phải khó có thể nuốt xuống thì hắn đều sẽ trực tiếp ăn xong.
Nhưng còn chưa ăn xong, hắn đã cảm nhận được chỗ khác biệt.
Thịt sói này, có tác dụng bổ sung đối với thể lực, đối với khí huyết, tuy rằng gần như không có hiệu quả gì với hắn, còn không khủng bố bằng Thập Toàn Đại Bổ hoàn, nhưng cũng có thể cảm nhận rõ ràng hiệu quả bổ sung, hoàn toàn không giống loại thịt bình thường.
Trước đó khi luyện tập Tám đoạn cẩm, hắn cũng từng ăn thịt bình thường, mà thịt bình thường cần phối hợp với tiêu hao năng lực lớn khi luyện tập Tám đoạn cẩm, mới có thể nhanh chóng bổ sung khí huyết.
Nhưng thịt sói này, chỉ cần ăn xong là sẽ có hiệu quả nhất định.
Nghĩ thế nào cũng thấy thịt sói này không đơn giản!
“G-rào!”
Đại Bạch thấy Vương Thăng lộ ra biểu cảm ngoài ý muốn, rất vừa lòng.
Đã biết chưa, đây chính là thứ tốt, nếu không nó cũng sẽ không mang về.
Vương Thăng nghe thấy một tiếng rống lên, quay đầu nhìn về phía nó, nói: “Đại Bạch, chẳng lẽ con sói này cũng giống ngươi, là động vật cực kỳ đặc thù?”
Đơn giản mà nói chính là động vật có thể so với võ giả.
“G-rừ…”
Đại Bạch gật đầu hổ của mình một cái.
Con sói này đúng là rất đặc thù, thực lực còn không tồi, đương nhiên không phải đối thủ của Sơn Quân đại nhân nó.
Lúc chiến đấu, nó đã phát hiện chỗ không thích hợp, cho nên mới mang con sói về.
Vương Thăng cho nó nhiều thứ như vậy, tuy nói những thứ đó là thù lao của mình, nhưng công việc này quả thực rất nhẹ nhàng, ngẫu nhiên nó cũng có thể báo đáp lại một chút.
Loại đồ vật này, cho dù là nó cũng rất ít khi nhìn thấy.
Vương Thăng ăn thịt sói xong, đột nhiên phát hiện thanh kỹ năng thuần thú từ “5 (10%)” nhảy tới “6 (15%)”, đột nhiên đã tiến bộ một đoạn lớn.
Tuy nhiên Vương Thăng cũng không cảm thấy kỳ quái, kỹ năng thuần thú này ngẫu nhiên sẽ động kinh một chút, đột nhiên tăng lên biên độ lớn, chỉ là lần này tăng lên rất nhiều mà thôi.
So với kỹ năng thuần thú, hắn càng chú ý đến bản thân thịt sói hơn.
Tác dụng của thịt sói, Đại Bạch cũng không thể phản bác, nói cách khác, hơn phân nửa con sói này cũng giống Sơn Quân, là chủng tộc thân thể đặc thù.
Nhưng loại thể chất đặc thù này dễ xuất hiện như vậy sao?
Đầu tiên là Sơn Quân đã vài thập niên chưa xuất hiện, hiện tại lại là sói đặc thù, còn đều xuất hiện ở nơi nhỏ bé này.
Nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy có hơi không thích hợp.
Có hai loại khả năng, một là gần bọn họ có nơi đặc thù gì, cho nên mới xuất hiện nhiều chủng loại đặc thù như vậy, thứ hai chính là Thục Châu xuất hiện vấn đề.
Suy nghĩ thứ hai không phải tùy tiện suy đoán.
Việc Vĩnh Niên Vương tiến công Thục Châu chính là một đáp án.
Nhưng mặc kệ là loại nào, đều chứng minh bên ngoài có không ít nguy hiểm, dù sao dã thú bình thường và dã thú có sức chiến đấu có thể so với võ giả không phải cùng một trình độ.
Trại Thanh Sơn ở trong núi rừng, trình độ gặp được loại nguy hiểm này càng lớn hơn.
“Vẫn nên đi thông báo cho thôn trưởng một chút!”
Tuy dã thú rất ít khi tập kích nơi con người tụ tập, nhưng rất ít không có nghĩa là sẽ không xảy ra.
Đặc biệt là hiện tại đã khôi phục thời kỳ ngày mùa.
Thôn dân đã lục tục đi tới đồng ruộng gần trại, ngẫu nhiên cũng sẽ xuất hiện tình huống lạc đàn.
Vốn dĩ có Đại Bạch, thì dã thú bình thường cũng không dám tới, nhưng dã thú có thể so với võ giả là thế nào, không ai có thể nói rõ, cần đề phòng một chút.
Hắn đưa cái chân còn lại tới trước mặt Đại Bạch.
“Cảm ơn ngươi đã mang về cho ta, nhưng có lẽ chính ngươi cũng không đủ ăn, cho ngươi này!”
Nói xong, hắn trực tiếp ra ngoài.
Đại Bạch nhìn chân sói bị đưa về, vẻ mặt nghi hoặc.
Vương Thăng không thích thứ này sao?
Nghĩ đến đó, nó lại thấy được bàn thịt chín Vương Thăng đặt ở sân trên.
Nó đi qua cuốn thịt chín nhét vào trong miệng, nhai vài miệng, lộ ra một biểu cảm khó coi, chữ “Vương” trên đầu cũng nhăn lại.
Khó trách không thích ăn!
Quả nhiên vẫn là thịt tươi, nguyên nước nguyên vị ngon hơn, dinh dưỡng phong phú hơn không ít.
“G-rào…”
…
Sau khi Vương Thăng ra ngoài, trực tiếp tìm thấy phòng của thôn trưởng.
Kết quả thôn trưởng cũng không ở trong nhà.
“Đi tới chỗ lão Kỷ rồi?”
Thôn trưởng đã xảy ra chuyện?
“Nghe nói là có người bị thương, cho nên ông ấy đi xem tình huống.” Người nói chuyện là vợ thôn trưởng, bình thường Vương Thăng gọi là bà nội Chu.
“Ta biết, bà nội Chu!”
Vương Thăng tự hỏi, nếu là vấn đề ai bị thương trực tiếp tới chỗ lão Kỷ, quả nhiên thấy thôn trưởng.