Chương 523: Hy vọng hắn thức thời 3

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 723 lượt đọc

Chương 523: Hy vọng hắn thức thời 3

Yên lặng được một lát, Ngô Thanh Phong lấy một vật ra, nói: “Chúng ta cũng không muốn nhiều lời, lần này mục đích chúng ta tới đây rất đơn giản, chính là không hy vọng ngươi mở rộng phạm vi, đây là sự đền bù của chúng ta.”

Vừa nói Ngô Thanh Phong vừa đặt xuống một thứ có vẻ như là lọ đan dược, Vương Thăng dùng thần niệm cảm thụ một chút, là một lọ linh đan Dược Vương.

Vương Thăng không nói gì, chỉ nhìn bọn họ, dường như đang suy tư cái gì.

Mà Ngô Thanh Phong và Khương Đạo đã đứng dậy, định rời khỏi.

Trước khi đi, Ngô Thanh Phong nhấn mạnh lần nữa, nói một câu: “Hy vọng ngươi có thể nhớ lời chúng ta!”

Nói xong, bọn họ lập tức rời khỏi ngay.

Vương Thăng nhìn bóng dáng hai người dần dần biến mất, sờ Vân Tiêu đáp xuống bên cạnh mình một cái, tự nhủ: “Ngươi nói xem, có phải chuyện mười hai đại tặc do chính bọn họ gây ra hay không!”

“Chíp chíp chíp…”

Hiển nhiên Vân Tiêu cũng không hiểu gì, chỉ thoải mái mà hót lên hai tiếng!

Nhưng Vương Thăng càng nghĩ càng thấy có khả năng.

Người của thế lực cấp bá chủ nói gì cũng không chịu ra tay, nói gì mà vương của mình đang bế quan, không có thời gian.

Nhưng sau khi hắn dùng Phi Kiếm giết chết mười hai đại tặc, thì những người này lập tức xuất hiện, hơn nữa còn tìm được hắn, hiển nhiên chuyện không đơn giản như vậy.

Dẫu sao chuyện Ngô Thanh Phong và Khương Đạo tới tìm hắn đã rất rõ ràng, chính là cảm thấy uy danh của hắn ở ba huyện quá cao, sợ hắn lợi dụng điều này.

Nhưng nếu sợ như vậy tại sao không ra tay kiếm một danh tiếng tốt?

Dĩ nhiên, những chuyện này cũng chỉ là nghi ngờ, không thể khẳng định trăm phần trăm.

Nhưng Vương Thăng cảm thấy, phân tích dựa theo tin tức đã biết, còn có phong cách hành sự của Ngô Thanh Phong và Khương Đạo, khả năng này vẫn rất lớn.

Hắn nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên, đây không phải là chuyện quan trọng gì, mười hai đại tặc đã chết thì có nói nhiều cũng vô dụng, hắn nhịn xuống không ra tay, kết phường diễn xuất với hai người kia, không phải là không có bất kỳ mục đích gì.

“Hy vọng các ngươi đừng khiến cho ta thất vọng, tốt nhất là mau mau dụ thứ kia ra đi!”

Vương của bốn thế lực cấp bá chủ đều là mồi câu mà hắn mong đợi, không thể tổn thất dễ dàng như vậy.

Cùng lúc đó, Ngô Thanh Phong và Khương Đạo rời khỏi trại Thanh Sơn, cũng đang trao đổi.

“Cứ thế bỏ qua vậy sao, không làm cái gì cả? Tiểu tử kia đang giả bộ ngu ngơ với chúng ta!”

“Ngươi muốn ra tay, ta sẽ không ngăn cản, người đó còn mạnh hơn ta tưởng tượng, nếu thật sự đánh nhau, chưa chắc có thể bắt hắn lại, nếu thật sự để cho hắn chạy thoát, vẫn sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến chúng ta.”

Thật ra thì Khương Đạo cũng biết đạo lý này, chẳng qua hắn ta chỉ đang đổ thêm dầu vào lửa thôi, muốn để cho Ngô Thanh Phong ra tay dò xét, mặc dù biết làm như vậy cũng chẳng có tác dụng gì, Ngô Thanh Phong sẽ không mắc lừa, nhưng hắn ta vẫn thích làm.

“Không ra tay thì không ra tay, nhưng hy vọng tên tiểu tử đó thức thời một chút, bây giờ sức mạnh của chúng ta đang ngày càng mạnh lên, nếu như hắn thật sự làm gì không nên làm, vậy thì cũng không thể trách chúng ta!”

“Đó là hiển nhiên!”

Mặc dù biết Vương Thăng rất mạnh, nhưng bọn họ cũng không sợ hãi chút nào, từ sau khi hoàng triều Đại Chu hoàn toàn diệt vong, gần như sức mạnh của bọn họ càng ngày càng mạnh hơn, hoàn toàn không sợ bất kỳ ai.

Bọn họ cũng hy vọng người đó thức thời một chút, nếu không đến lúc đó lại làm phiền đến bọn họ.

Người của hai bên đều có tâm tư riêng.

Nhưng sau khi trại Thanh Sơn bị một số thế lực đứng đầu để mắt đến thì không thể chỉ là một trại bình thường được nữa, đó là nơi có Đại Tông Sư vô cùng cường đại trấn giữ, cho dù không có bao nhiêu võ giả mạnh mẽ, nhưng chỉ cần có sự tồn tại của võ giả đứng đầu thì đều giống nhau.

Sức mạnh đứng đầu, chính là yếu tố quyết định cuối cùng của một thế lực.

Tại sao bảy thế lực cấp bá chủ có thể thống trị vùng đất này mấy ngàn năm, chẳng phải do đời nào cũng có Đại Tông Sư đứng đầu hay sao?

Cho nên chỉ cần Vương Thăng còn ở đó, chỗ này chính là thế lực đứng đầu.

Nhưng căn cơ của trại Thanh Sơn còn kém xa những thứ thế lực khác, cần tích lũy trong một khoảng thời gian rất dài nữa.

Ngô Thanh Phong và Khương Đạo vào thôn cũng không hề che giấu chút nào, tất nhiên đã bị thôn dân nhìn thấy.

Không bao lâu, Nguyệt, thôn trưởng, Lý Vĩnh Phong đều tới.

“Đại nhân, hai người vừa rồi là hai vị Đại Tông Sư phải không?” Nguyệt nhiều kiến thức nhất, lên tiếng hỏi.

Thôn trưởng và Lý Vĩnh Phong nghe thấy câu này thì khiếp sợ trong lòng, vừa rồi lại có hai vị Đại Tông Sư tiến vào sao?

“Đúng vậy, hai vị Đại Tông Sư của Thiên Đao Thành và Linh Kiếm cốc, yên tâm đi, không có chuyện gì lớn, chẳng qua là trại Thanh Sơn đã bị lộ trước mắt những người đó thôi, không ảnh hưởng lớn.”

Cho tới bây giờ Vương Thăng chưa từng cố gắng giấu giếm sự tồn tại của trại Thanh Sơn, nhưng vẫn không có bất kỳ ai cẩn thận điều tra, cho nên mới không bị bại lộ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right