Chương 524: Cách thức làm việc đáng sợ
Trước kia suýt chút nữa Vĩnh Niên Vương đã tra được, nhưng còn điều tra rõ ngọn ngành đã gặp phải một loạt chuyện, cuối cùng không bệnh mà chết.
Bại lộ cũng đã bại lộ rồi, chưa nói đến chuyện chỉ có thế lực đứng đầu mới biết, cho dù bị rất nhiều người biết đến cũng không có gì đáng lo.
Sức mạnh đã có, thì chẳng có người nào dám làm gì.
“Cứ như bình thường, nên làm gì thì làm, không cần quá lo lắng.”
“Được, nghe lời Vận Thăng ngươi.”
Dĩ nhiên thôn trưởng tin tưởng Vương Thăng, sự căng thẳng vì hai Đại Tông Sư tiến vào trại vừa rồi đã tan biến không ít.
Tất nhiên Lý Vĩnh Phong càng không cần phải nói.
Ba người nhanh chóng rời đi, người ở bên trong trại còn cần trấn an.
Ban đầu còn cho rằng sẽ không có người tới nữa, kết quả cách một ngày, lại có một người đến.
“Quả nhiên là ngươi nhỉ!”
Chu Hiểu nhìn người quen trước mặt, cũng không có quá nhiều bất ngờ.
Trước đó tất cả mọi người đều đang suy đoán rốt cuộc người giết chết mười hai đại tặc là ai, chỉ có nàng đoán được một số chuyện trước.
Chắc chắn người đó chính là Vương Thăng.
Trước đó, khi gặp mặt ở Giang Nguyên Thành nàng cũng biết chắc chắn Vương Thăng đang ở Thục Châu, nàng cũng biết Vương Thăng mạnh đến mức nào.
Cũng không có nhiều cường giả có thể ung dung giết chết Đại Tông Sư như vậy.
Loại bỏ Đại Tông Sư của thế lực cấp bá chủ, những người còn lại cũng rất dễ đoán.
Linh Kiếm cốc và Thiên Đao Thành có tổ chức tình báo rất mạnh, nhưng chắc chắn khách điếm Duyệt Lai của nàng mạnh hơn, hơn nữa nhờ vào hành động của Đại Tông Sư trong Linh Kiếm cốc và Thiên Đao Thành lúc trước, nàng cũng đã tìm được vị trí trại Thanh Sơn rất nhanh.
“Cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng che giấu sự tồn tại của nơi này.” Vương Thăng đưa cho Chu Hiểu một ly trà, đây mới thật sự là khách, hai người trước đó cố ý muốn nói chuyện, không thể coi là khách được.
“Ai có thể ngờ một vị cường giả đứng đầu, lại xuất thân từ thôn nhỏ trong núi này, nhưng mà quả thật cuộc sống này không tệ.”
Nếu không có sự tồn tại của khách điếm Duyệt Lai, cần nàng lèo lái đi lên, nàng cũng muốn sống những ngày tháng như thế này.
Nhưng khách điếm Duyệt Lai là tâm huyết của nàng, nên không thể nào buông bỏ như vậy, hơn nữa gần đây cũng có khá nhiều chuyện, có thể dành một chút thời gian, cũng đã coi như là lén rảnh rỗi trong bận bịu.
Vương Thăng cũng nhìn thấu phiền não của Chu Hiểu, nói: “Gặp phải vấn đề gì khó khăn sao, nói đi, có lẽ ta có thể đề nghị một chút cho ngươi!”
“Cũng không phải chuyện lớn gì, chủ yếu là chưởng quỹ ở phía Nam, muốn chuyển một lượng lớn lương thực đi cứu trợ thiên tai, số lượng của lô lương thực này rất lớn, cho nên gần đây bận việc một chút.”
“Cứu trợ thiên tai? Phía Nam đã xảy ra chuyện gì?”
Vương Thăng biết khách điếm Duyệt Lai sẽ thường xuyên tiến hành cứu trợ thiên tai ở một số địa phương khó khăn, trước kia lúc đi ra ngoài du lịch hắn cũng từng thấy, cũng không cảm thấy khó hiểu về chuyện này.
Nhưng ngay cả Chu Hiểu cũng cảm thấy số lượng lương thực khổng lồ, rốt cuộc phía Nam đã xảy ra chuyện gì?
“Lũ lụt, có nhiều chỗ đã liên tục mưa như thác đổ, gây ra Trường Giang và Hoàng Hà vỡ đê, dân chúng sống lưu lạc khắp nơi, lương thực bị ngập nước, hoàn toàn không có gì ăn, cho nên người tổng phụ trách ở nơi đó xin chúng ta một lượng lương thực lớn.”
“Xác nhận chuyện có thật sao?” Mặc dù khách điếm Duyệt Lai mà Chu Hiểu nắm trong tay rất mạnh, nhưng trước những ích lợi to lớn, thì chuyện gì cũng có thể phát sinh.
“Đã xác nhận rồi, chuyện là thật, nhưng mà một số kho hàng ở phía Nam của chúng ta cũng bị ngập, cho nên cần tập trung từ chỗ khác, nhưng nhất định cần báo cáo với ta về số lượng lương thực được điều động, vì vậy dạo gần đây có khá nhiều chuyện.” Chu Hiểu xoa xoa đầu.
Dù nàng có sức mạnh cường đại, cũng cảm thấy hao phí tinh lực với những chuyện này.
Dẫu sao chuyện lần này thực sự quá lớn.
Vương Thăng nhìn dáng vẻ của Chu Hiểu, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, nói: “Chỉ có một mình thế lực của các ngươi đang tập trung lương thực sao?”
Sau khi Chu Hiểu nghe vậy thì cười lạnh một tiếng, nói: “Những thế lực khác cũng không tốt bụng đến vậy, vì tranh đoạt địa bàn, bọn họ lại siết lương thực rất chặt, để cung cấp nuôi dưỡng cường giả của phe mình.”
“Mấy châu phủ bị thiên tai là những nơi nào?”
“Man Châu…”
Chu Hiểu liên tiếp nói ra mấy châu phủ.
Vương Thăng nghe, sau đó kết hợp với tin tức của mình.
“Trong này có mấy chỗ là địa bàn của Linh Kiếm cốc, bọn họ cũng không ra tay?”
“Không, không biết bọn họ đang suy nghĩ gì?” Chu Hiểu lắc đầu một cái, có hơi tức giận.
“Cũng không ra tay sao…”
Vương Thăng càng nhận thấy suy đoán kia của mình là chính xác, mười hai đại tặc do mấy thế lực cấp bá chủ tự mình đào tạo ra.
Mục đích cũng rất đơn giản, chính là thu thập lòng dân.