Chương 565: Nhân tộc nợ Linh tộc
Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương cũng không có ý kiến.
Nếu có thể xua tan được thì tốt quá.
“Vậy thì phiền các hạ rồi!”
Bọn họ cũng muốn xem năng lực của người được Bạch Liên Linh Vương mời tới rốt cuộc có môn đạo gì.
Vương Thăng nhìn ba gốc Bạch Liên, nói: “Cho ta biết vị trí cụ thể của hồ nước đó.”
Gốc Bạch Liên dẫn hắn tới lập tức trả lời: “Bắt đầu từ chỗ này đi tiếp một dặm về phía đông.”
“Phạm vi bao nhiêu?”
“Trong phạm vi ba trăm thước xung quanh hồ nước chính là nơi chúng ta sinh sống.”
Vương Thăng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi trực tiếp sử dụng Hô Phong Hoán Vũ.
Ầm!
Cùng với một tiếng sấm, vô số nước mưa rơi xuống, trực tiếp bao phủ làn sương trắng. Sương trắng dưới mưa như đụng phải axit sulfuric nồng đậm, dần dần bị ăn mòn.
Chỗ duy nhất còn sót lại chính là nơi mà Bạch Liên vừa nói.
Hô Phong Hoán Vũ bị hắn thêm “thế” của mình vào, cho dù là ở thế giới tâm linh cũng có thể sử dụng “thế”, hơn nữa nó còn có thể phá hủy thân thể của Thiên Phụ thì xua tan lớp sương trắng này không là vấn đề lớn.
Hắn hỏi rõ vị trí, chủ yếu là vì lần này bọn họ tới để trợ giúp, không phải để phá hoại. Nếu không, cứ trực tiếp sử dụng phương pháp tấn công phá hủy trong phạm vi lớn mà không cần phiền toái như vậy.
Không bao lâu, sương trắng dần tản đi, chỉ còn lại ở nơi mà tộc Bạch Liên sinh hoạt.
“Đi thôi, đi xem chuyện gì đang xảy ra.” Không để ý tới Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương đang ngạc nhiên, Vương Thăng dẫn đầu đi tới chỗ sương mù còn sót lại.
Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương biết người mà Bạch Liên Linh Vương mời không yếu, nhưng không ngờ lại có thủ đoạn này.
Mưa?
Tộc của bọn họ có đủ loại thiên phú nhưng bọn hắn chưa từng thấy thủ đoạn này.
Nhưng có Vương Thăng ở đây, bọn họ biết bây giờ không phải lúc để khiếp sợ, quan trọng nhất là phải giải quyết xong chuyện.
Không bao lâu, một người và hai Linh Vương đều đứng trước làn sương trắng còn sót lại.
Trong sương trắng không có bất kỳ động tĩnh nào.
“Không có ở đây sao?” Kim Hầu Vương nghi hoặc, sương trắng bị xua tan, Bạch Liên Linh Vương không thể không phát hiện.
Nhưng không ai trong số họ xuất hiện, có thể chịu được như vậy sao?
Lúc này, một Bạch Liên dẫn bọn họ tới nói: “Đúng vậy, ta cảm nhận được là ở trong này, sẽ không có vấn đề gì…”
Sau khi hắn ta nói xong, Vương Thăng còn chưa kịp hỏi đã có một giọng nói quen thuộc truyền đến.
“Tiểu Bát nói không sai, ta ở đây, không ngờ các ngươi sẽ đến, quá tốt rồi!”
Đây là giọng của Bạch Liên Linh Vương, nhưng trước kia Vương Thăng cảm thấy nó thánh thiện, còn bây giờ có thêm phần quyến rũ.
Rất nhanh, một bóng người giống người nhưng không phải người xuất hiện trong làn sương trắng.
Nhìn qua thì không khác lần đầu tiên Vương Thăng gặp cho lắm.
“Bạch Liên, ngươi đã không còn là Linh Vương rồi!”
Kim Hầu Vương lập tức đã nhận ra vấn đề, hắn ta nói như vậy là do bản thân có năng lực phán đoán, hắn ta là hậu duệ của Linh tộc trưởng lão nên rất đặc thù.
Vương Thăng và Thần Tước Vương đều biết lời này là có ý gì.
Không phải Linh Vương, thì chỉ có một khả năng, là Yêu Vương!
“Đúng, bây giờ ta chính là Yêu Vương, nhưng như vậy thì sao? Đây là ta cam tâm tình nguyện. Là Linh tộc, bị hạn chế nhiều như vậy, không bằng làm Yêu tộc thoải mái, hơn nữa con người nợ chúng ta nhiều như vậy, ta thu một ít lãi thì sao?”
Bạch Liên Linh Vương thuận miệng nói ra một câu khiến đồng tử của Vương Thăng co lại, Nhân tộc nợ Linh tộc, đây là tin tức vô cùng mới.
“A, đúng rồi, ở đây hình như có một Nhân tộc, xem ra ngươi không biết. Ngươi nhìn xem, rõ ràng Nhân tộc sáng tạo ra Khí Huyết Võ Đạo, nhưng toàn bộ người của Linh tộc và Yêu tộc đều đi theo con đường Khí Huyết. Thậm chí một bông hoa như ta cũng như thế, ngươi không cảm thấy lạ sao?”
“Đều do Nhân tộc các ngươi mà mọi chuyện mới trở nên như vậy, khiến chúng ta mất đi thứ quý giá nhất, ta thu hồi một ít lãi thì có gì không đúng?”
“Ngươi đừng thấy Thần Tước và Kim Hầu hòa thuận với ngươi. Nội tâm bọn họ hận ngươi tới tận xương tủy. Ngươi chính là Nhân tộc, nếu không phải Nhân tộc các ngươi xuất hiện, làm sao đến bây giờ truyền thừa của Linh tộc đều…”
“Đủ rồi, Bạch Liên, đây cũng không phải là lý do ngươi tùy ý làm bậy, thậm chí làm tổn thương đồng tộc. Nếu đã biết những chuyện đó, vì sao vẫn muốn làm hại tộc nhân và con của mình?”
Kim Hầu Vương trực tiếp cắt ngang lời Bạch Liên Linh Vương.
Có một số việc có thể nói, nhưng cũng có một số việc không thể.
“Các ngươi không muốn người kia biết? Ha ha ha, hắn biết hay không thì sao, cũng không thể thay đổi vận mệnh của Linh tộc. Ta biết, muốn thay đổi vận mệnh của mình, chỉ có một cách chính là hóa thành Yêu tộc! Chỉ có trở thành Yêu tộc mới có thể thoát khỏi mọi thứ, mới có thể thoải mái, vô tư!” Bạch Liên Linh Vương càng nói càng điên cuồng.