Chương 566: Cái giá của sự tỉnh táo
Vương Thăng đang tiêu hóa những tin tức này, đồng thời cũng chuẩn bị ra tay.
Bởi vì, Bạch Liên Linh Vương đã chuẩn bị tiến công!
Từ lúc Vương Thăng và hai Linh Vương tiến vào nơi này, Bạch Liên Linh Vương cũng đã chuẩn bị, Vương Thăng đã dùng thần niệm nhận ra điều đó.
Lời của Bạch Liên Linh Vương là muốn giữ chân ba người bọn họ.
Đương nhiên, Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương cũng không phải người giỏi, sau khi bọn họ xác nhận trạng thái của Bạch Liên cũng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, có thể xuất thủ bất cứ lúc nào. Khí huyết trong cơ thể bọn họ đã sớm bắt đầu khởi động, như thể sẽ đánh ra chiêu mạnh nhất.
Vương Thăng không ra tay, nguyên nhân chủ yếu là muốn thu thập thêm tin tức trong lời nói của Bạch Liên lượng nhưng bị Kim Hầu Vương cắt ngang.
Đúng là đáng tiếc!
Nhưng Bạch Liên Linh Vương đã chuẩn bị xong, Vương Thăng cũng khôngđứng nhìn thêm nữa.
“Trảm Thần Kiếm!”
Hắn không biết thủ đoạn mà Bạch Liên Linh Vương đang che giấu rốt cuộc là gì, nhưng nếu tu luyện “Vô Sinh Chân Không Cảm Ứng” thì khả năng cao đã chuyển sang con đường tu luyện tinh thần.
Dùng Trảm Thần Kiếm để đối phó nhất định không có vấn đề gì.
“Một thanh kiếm thì có thể làm được gì, nếu đã tới rồi thì tất cả ở lại đây hết đi!”
Bạch Liên Linh Vương không do dự, trên người bộc phát ra một sức mạnh tinh thần cường đại, ngay sau đó, một gốc Bạch Liên bay thẳng lên trời lập tức xuất hiện trước mắt Vương Thăng.
Đóa hoa sen trắng này như đung đưa trong hỗn độn, như thực như ảo, sau khi xuất hiện thì ngăn cản Phi Kiếm, khiến đòn công kích của Phi Kiếm mất đi hiệu lực.
Không chỉ như thế, Vương Thăng còn nhìn thấy, Bạch Liên tựa hồ đang nuốt cái gì đó, vô số lực lượng không ngừng dung nhập vào Bạch Liên.
“Sức mạnh này…” Vương Thăng cảm thấy lực lượng này hình như có chút thần kỳ.
Lúc hắn đang định dùng thần niệm của mình để điều tra thì Bạch Liên vô tình di chuyển, tạo ra dao động vô tình đánh tới. Đây là lực lượng tinh thần có khí thế vô cùng khủng bố, có thể san bằng đỉnh núi một cách dễ dàng.
Lúc này, Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương cũng động thủ!
Khí huyết của bọn họ bộc phát, muốn ngăn cản cỗ lực lượng tinh thần cực kỳ cường đại này.
Bọn họ đã làm được, mặc dù trước mắt lực lượng tinh thần chiếm ưu thế so với lực lượng khí huyết, nhưng cũng không quá nhiều.
Nhưng tinh thần cứ liên tục dao động, đợt thứ nhất rồi đến đợt thứ hai theo sát phía sau.
Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương sau khi vượt qua đợt thứ nhất thì cũng tìm được một vài quy luật nên khi đánh đợt thứ hai không có vấn đề quá lớn.
Vương Thăng càng không gặp vấn đề gì.
Tuy có thể chống đỡ được nhưng tạm thời Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương cũng không có cách nào quá tốt để giải quyết, bọn họ chỉ có thể toàn lực ứng phó đòn tập kích.
Vương Thăng nhìn thoáng qua bông hoa sen trắng khổng lồ.
“Ban đầu còn tưởng Thiên Phụ sẽ xuất hiện, bây giờ xem ra, “Vô Sinh Chân Không Cảm Ứng” cũng có chút môn đạo.”
Hắn không hề do dự, trực tiếp triệu hồi Hắc Long thương.
Kinh Thế Long Thương!
Cũng giống như đối phó với Thiên Phụ, Kinh Thế Long Thương mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng.
Ngay cả Thiên Phụ cũng không thể ngăn cản, thậm chí còn vô cùng sợ hãi, vì vậy, Bạch Liên Linh Vương sao có thể ngăn cản. Đúng là so với lúc trước, bà đã mạnh lên, nhưng chỉ mạnh ngần ấy thì chưa chắc.
ầm!
Thương ảnh của Hắc Long thương trực tiếp xuyên qua đóa sen trắng khổng lồ. Thế thương và khí huyết lực đều bùng nổ, bắt đầu ăn mòn tất cả, không lâu sau đóa sen trắng lập tức biến mất.
Mà lúc này, Vương Thăng cũng thu hồi thần niệm quan sát của mình.
Sau khi đóa sen trắng khổng lồ biến mất, loại năng lượng bị nó hấp thu cũng dần biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn ấy, Vương Thăng lại thấy rõ một số bản chất của năng lượng này.
“Năng lượng tinh khiết, hoàn hảo… Đây là tinh thần lực tự do mà Hoàng Thiên nói sao?”
Vương Thăng cũng không rõ lắm, nhưng hắn biết, nếu cho hắn một chút thời gian, có lẽ có thể bắt được loại năng lượng này.
Nhìn thấy một lần rồi bắt sẽ thuận tiện hơn nhiều so với việc chỉ biết một cái tên rồi đi bắt.
Nhưng bây giờ trọng tâm không phải chuyện này.
Mà là Bạch Liên Linh Vương.
Hoa sen trắng khổng lồ đã biến mất, trận chiến cũng đã chấm dứt.
Thần Tước Vương và Kim Hầu Vương đi tới bên cạnh Vương Thăng, cho dù đều ở dạng động vật, cũng có thể thấy được thần sắc bọn họ vô cùng phức tạp.
Cứ nghĩ sẽ là một trận long tranh hổ đấu, cuối cùng lại kết thúc dễ dàng như vậy?
Rốt cuộc người này mạnh đến mức nào mà từ đầu đến cuối chỉ ra tay hai lần mà đã tiêu diệt được Bạch Liên Linh Vương bị yêu hóa. Trong khi có lẽ bọn họ phải đánh cuộc mới có thể giải quyết. Hắn cường đại đến nỗi khiến bọn họ sợ hãi.
Nhưng bọn họ và Vương Thăng đều nghĩ giống nhau, bây giờ không phải lúc để suy nghĩ đến chuyện này.