Chương 600: Giai đoạn thứ ba Hóa Lô Đỉnh và mê trận 4

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1 lượt đọc

Chương 600: Giai đoạn thứ ba Hóa Lô Đỉnh và mê trận 4

“Ta hiểu rồi, Vương Thăng đại nhân, ta sẽ nhanh chóng cho đại nhân câu trả lời.”

Vương Thăng không nói gì thêm, tiếp tục bố trí trận pháp, Nguyệt đứng bên cạnh quan sát, Vương Thăng đôi lúc lên tiếng chỉ điểm vài câu.

Nguyệt rất chăm chú lắng nghe.

Không bao lâu, toàn bộ trận pháp được bố trí xong.

Tổng cộng có sáu mươi bốn hướng bố trí Bach Vụ Thạch, một khi dùng thần niệm điều động thì mê trận sẽ kích hoạt.

Vương Thăng không chần chừ, lập tức kích hoạt tất cả mê trận.

Trong phút chốc,bên ngoài toàn bộ trại Thanh Sơn xuất hiện làn sương trắng dày đặc, che phủ hoàn toàn trại Thanh Sơn bên trong.

Thôn trưởng đương nhiên chú ý tới tràng cảnh trước mắt, người khác có thể không biết nhưng hắn biết rất rõ Vương Thăng mới nhờ hắn không lâu mua một lượng lớn Bạch Vụ Thạch.

Không bao lâu, thôn trưởng tới kiếm Vương Thăng.

“Vận Thăng, đây là kiệt tác của ngươi đó sao?”

“Đúng vậy, ta đã bố trí một số thủ đoạn xung quanh trại Thanh Sơn, người nào tiến vào làn sương trắng sẽ mất đi phương hướng, sau đó trực tiếp đi ra ngoài mà không đi vào trong trại Thanh Sơn.”

Đây là phương pháp Vương Thăng giải quyết vấn đề người ngoài viếng thăm ảnh hưởng trại Thanh Sơn.

Vẻ mặt thôn trưởng tràn đầy sự vui mừng, như vậy có thể giải quyết một số phiền phức trong thôn rồi, nhưng hắn lập tức nghĩ tới một vấn đề, lên tiếng hỏi:” Người trong thôn sẽ không bị ảnh hướng chứ?”

“Yên tâm, trận pháp chỉ có tác dụng với người ngoài, người của trại Thanh Sơn không bị ảnh hưởng.”

Lúc hắn bố trí trận pháp đã nhớ khí tức tinh thần tất cả mọi người trong trại Thanh Sơn, đồng thời điều chỉnh trận pháp để không ảnh hưởng tới những người trại Thanh Sơn.

“Thế thì tốt, thế thì tốt, thật sự rất cảm ơn ngươi, Vận Thăng!”

“Không có gì!”

Tiện tay mà thôi, đối với Vương Thăng không phải chuyện to tát gì.

“Thôn trưởng thông báo chuyện này cho mọi người đi!”

Không phải mọi người trong thôn đều biết chuyện này, nói không chừng sẽ có khủng hoảng.

“Đúng, suýt nữa quên mất chuyện này.”

Sau khi thôn trưởng rời đi, Vương Thăng cũng không có tiếp tục bế quan nữa.

Dù sao sắp đến tết rồi, hắn cũng muốn thư giãn một chút, xem xem có thể nghiên cứu ra trận pháp nào khác không, hay nói cách khác thử trận pháp có thể sử dụng trên phi kiếm hay không.

Nếu có thể làm được, chiến lực của hắn có thể cải thiện đáng kể.

Khoảng nửa tháng sau, Nguyệt tới tìm Vương Thăng và nói ra quyết định chuyển sang con đường tu tinh thần.

Vương Thăng cũng không nói gì thêm, hắn trực tiếp đưa “Thiên Niệm Kinh” cho Nguyệt tự mình tu luyện, tiện thể cho hắn ta một cuốn sách cơ sở về trận pháp.

“Đa tạ Vương Thăng đại nhân!”

Hiển nhiên, trận pháp cơ sở “Thiên Niệm Kinh” thu hút ánh mắt của Nguyệt hơn.

Sau khi cho Nguyệt pháp môn tu luyện, không bao lâu đã tới cuối năm, cuộc họp thường niên của trại Thanh Sơn sắp bắt đầu nữa rồi.

Mà Vương Thăng quên một chuyện, hiển nhiên là trại Thanh Sơn có không ít thanh niên ra ngoài sinh sống.

Lưu Kiến An là một trong số những người đó, nhưng năm nay hắn ta quay về không chỉ có một mình mà còn thêm một tên to con khác…

Lưu Kiến An nhìn làn sương mù dày đặc trước mắt, người chợt ngẩn ra.

Tuy hắn ta phải ra ngoài rèn luyện nhưng năm nào cũng quay về cả. Lúc này là vì có chuyện nên thời gian ra ngoài cũng dài hơn, nhưng bây giờ hắn ta trở về cũng chỉ mới qua bảy, tám tháng mà thôi.

Kết quả là chỉ một khoảng thời gian ngắn như vậy mà hắn ta đã không tìm được đường về nhà rồi.

Những người đi cùng với hắn ta, ngoại trừ Thời Vân Thanh ra, thì còn có những người khác nữa, là cha mẹ, gia gia, nãi nãi, cùng với một đệ đệ và một muội muội của Thời Vân Thanh.

Trong đó, Thời Vinh, gia gia của Thời Vân Thanh, là người mạnh nhất. Ông ta là một võ giả cấp Tông Sư, cũng có thể coi là một cường giả.

Ngay từ đầu khi Lưu Kiến An và Thời Vân Thanh yêu nhau, Thời Vinh đã rất ủng hộ bọn họ. Ông ta coi trọng tiềm lực của Lưu Kiến An.

Sự thật chứng minh lựa chọn của Thời Vinh là đúng.

Tiềm lực của Lưu Kiến An rất mạnh. Hơn nữa, mấy năm nay hắn ta đi lịch lãm, hiện đã là võ giả cấp chín.

Đoán chừng không bao lâu nữa là hắn ta có thể trở thành võ giả Tông Sư.

Nếu Thời Vinh đã không phản đối thì những người khác trong nhà bọn họ tất nhiên là cũng không có bất kỳ ý kiến gì. Lần này họ tới đây chủ yếu là vì nghe nói gia gia của Lưu Kiến An là một người bình thường, tuổi già sức yếu, không tiện đi xa, cho nên họ mới tới đây bàn bạc chuyện hôn sự.

“Kiến An, chỗ này là thôn của các ngươi ư?”

Nếu không phải vì bọn họ đều đã hiểu rõ nhân phẩm của Lưu Kiến An thì bọn họ đều cảm thấy hắn ta đang trêu chọc mình.

Thứ bọn họ nhìn thấy trước mặt chỉ có một biển sương trắng.

“Gia gia, đúng là ở chỗ này đó ạ, cháu cũng từng tới đây rồi.”

Thời Vân Thanh đã từng tới đây một lần nên tất nhiên là có biết. Nhưng dù vậy thì trong lòng nàng ta còn hoang mang hơn cả Lưu Kiến An.

Lưu Kiến An nhìn làn sương trắng, cắn răng, nói: “Mọi người chờ ta một lát, để ta đi vào xem thử!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right