Chương 601: Công dụng tuyệt vời của Thế Giới Tinh Thầ

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1 lượt đọc

Chương 601: Công dụng tuyệt vời của Thế Giới Tinh Thầ

Hắn ta cảm thấy làn sương trắng này quá nửa là chỉ có mình Vương thúc mới có thể làm được. Mà một khi đã như vậy thì hắn ta cũng chẳng cần phải sợ có gì đó nguy hiểm.

Nếu như đã xảy ra chuyện thì hắn ta lại càng phải đi vào. Dù sao gia gia của hắn ta vẫn ở bên trong kia mà.

Còn nếu nói đã chuyển đi thì hắn ta biết điều đó là không thể. Hắn ta hiểu rõ gia gia nhà mình, nếu như họ chuyển đi thật, gia gia nhất định sẽ để lại người ở đây để thông báo.

“Kiến An…” Thời Vân Thanh có chút lo lắng.

Lưu Kiến An chỉ nhìn nàng ta một cái trấn an. Đã có Thời Vinh ở đây thì về cơ bản là không cần phải lo lắng đến vấn đề an toàn nữa.

Vậy nên hắn ta trực tiếp đi vào.

Hắn ta vừa mới tiến vào biển sương trắng, Vương Thăng đã lập tức cảm giác được.

Nhưng Vương Thăng cũng không để tâm đến chuyện này lắm. Lưu Kiến An cũng đã được ghi chép rồi, sẽ không bị trận pháp loại trừ.

Chẳng bao lâu sau, Lưu Kiến An xuyên qua làn sương trắng, quay về trại Thanh Sơn.

Nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, hắn ta thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hắn ta lập tức quay về nhà mình, cũng chính là nhà của thôn trưởng Chu Chính Văn.

“Về rồi à Kiến An, Vân Thanh đâu?”

“Gia gia, bọn họ đang ở bên ngoài. Chuyện sương trắng kia là thế nào vậy?”

Thôn trưởng vỗ đầu một cái, nói: “Quen quá rồi nên là ta quên mất. Đó là công lao của Vương thúc ngươi đó, giúp che giấu trại của chúng ta, tránh được vài chuyện phiền toái. Đây là tín vật, nếu như muốn dẫn người vào thì họ chỉ cần đi theo ngươi là được.”

Thôn trưởng lấy ra một tấm ngọc bài. Đây là thứ mà sau này Vương Thăng đã luyện chế ra, chỉ khi người trong trại cầm thì mới có thể dẫn người khác vào.

“Gia gia, vậy cháu đi đón bọn họ vào trước đây.”

Nếu hắn ta đã biết là Vương thúc làm thì cũng không còn gì phải lo lắng.

Mà như vậy cũng tốt, trại cũng được an toàn hơn một chút.

Đám người Thời Vân Thanh ở bên ngoài cũng đang nói chuyện phiếm. Lúc đó, đệ đệ của Thời Vân Thanh, Thời Vân Hiên cũng có chút tò mò, nói: “Tỷ tỷ, trại của tỷ phu xem ra không đơn giản chút nào đâu. Nhìn vẻ mặt vừa rồi của tỷ phu thì rõ ràng là có biết chuyện gì đó.”

Đây cũng là lý do vì sao bọn họ không ngăn cản hắn ta. Cũng chỉ có mình tỷ tỷ của cậu bé là không nhận ra mà thôi. Khi đứng trước người mình thích, chỉ số thông minh đều dễ dàng giảm xuống, bất kể là nam hay nữ.

“Không phải ta đã nói với mọi người rồi sao? Trại của đám người An ca rất không bình thường, khả năng là còn mạnh hơn Thời gia của chúng ta nhiều.”

Hai người họ đã tới bước bàn chuyện cưới hỏi, đương nhiên là có một số việc không thể giấu giếm nổi.

“Ta còn tưởng là tỷ thiên vị tỷ phu đến mức…” Đương nhiên là cậu bé cũng chỉ nhỏ giọng nói thầm những lời đó mà thôi, không phải là nghiêm túc.

Chủ yếu là do chuyện Lưu Kiến An nói gia gia của mình là người bình thường đã mê hoặc người khác quá mức.

Mấy người tán gẫu đôi câu. Không bao lâu, Lưu Kiến An lại đi ra.

“Đã xác nhận xong, không có chuyện gì, mọi người đi theo ta vào đi. Nhưng mọi người chú ý đừng cách ta quá phạm vi mười thước, nếu không sẽ bị trực tiếp đẩy ra ngoài.”

Vừa rồi, hắn ta đã nắm rõ được một vài quy tắc của mê trận, trong lòng thầm cảm thán thần kỳ.

“Thật sao, tỷ phu?”

“Ngươi có thể thử một lần.”

Thời Vân Hiên vô cùng tò mò. Sau đó, cậu bé bước vào trong biển sương trắng. Kết quả là không bao lâu sau, cậu bé lại xuất hiện trước mặt mọi người.

“Tiểu Hiên, ngươi đi vào rồi lại vòng ra à?”

“Đâu có đâu, con vẫn luôn đi về phía trước, kết quả là đi tới đi lui lại đi tới trước mặt mọi người.”

Thời Vân Hiên vừa cảm thấy có chút sợ hãi, lại cảm thấy có đôi phần quỷ dị.

Người Thời gia đều tin tưởng Thời Vân Hiên. Bọn họ cũng dần cẩn thận, cung kính hơn trước.

Đặc biệt là phụ mẫu Thời gia. Bọn họ thực sự rất thương yêu nữ nhi của mình, không muốn nữ nhi của mình phải gà vào nơi có thế lực lớn mạnh nào đó,

Lưu Kiến An thu hết vẻ mặt của mọi người vào trong mắt, nói: “Khụ khụ, cứ vào trước đi đã. Thật ra thì chuyện trong trại của bọn ta có chút phức tạp. Nhưng mọi người yên tâm đi, nếu như ta thật sự làm ra chuyện gì đó thì vị trưởng bối kia cũng sẽ không ra mặt giúp ta đâu. Nhà của bọn ta ngoại trừ ta ra thì thật sự đều rất bình thường…”

Họ đã sắp thành thân rồi, hắn ta cũng không muốn có chuyện gì xảy ra.

Nhưng chỉ nói suông cũng vô dụng. Hắn ta đưa theo người một nhà Thời gia tiến vào trại Thanh Sơn.

Lúc mới bước vào biển sương trắng, trong lòng Thời Vân Hiên thấy rõ sự tương phản lớn nhất.

Rõ ràng họ đều cùng vào bằng một cách nhưng kết quả là bây giờ có thể dễ dàng tiến vào.

“Tỷ phu, huynh nói cho đệ biết đi, vị trưởng bối kia của huynh rốt cuộc mạnh đến mức nào vậy?”

Có thủ đoạn đến mức này, chỉ e là một chữ “mạnh” cũng không đủ để nói rõ.

“Ta cũng không rõ lắm, nhưng những lời mà Vương thúc nói rất thần bí…”