Chương 603: Công dụng tuyệt vời của Thế Giới Tinh Thần 3
Thông thường thì chỉ cần võ giả có chút chí khí đều sẽ tự mình thoát khỏi con đường biến chất của mình.
Nhưng nếu muốn thoát khỏi đó bằng chính thực lực của mình thì ngoại trừ cần phải tích lũy nội tình cực kỳ mạnh mẽ ra thì họ còn cần phải tự mình thử nghiệm nhiều lần, hành động phù hợp với thực tế.
Đây cũng là một trong những bước khiến Lưu Kiến An rối rắm nhất.
Không có lối tắt để đi, một khi sai lầm cũng sẽ dễ bị thương. Nếu nghiêm trọng hơn thì cũng có thể tổn thương đến căn cơ nữa,
Vậy nên dù có thiên phú rất cao thì hắn ta cũng chỉ có thể từ từ đạt tới cấp này.
Nhưng hiện tại Vương thúc lại giúp hắn ta giải quyết vấn đề này, Hắn ta cứ tùy ý thử, không cần lo mình sẽ bị thương. Lại có chuyện may mắn đến vậy sao?
Hắn ta không do dự, bắt đầu cảm ứng cơ thể hiện tại của mình. Chẳng bao lâu sau, hắn ta đã thật sự cảm nhận được một luồng sức mạnh gần như giống y hệt khí huyết chi lực, ngay cả cơ thể của hắn ta cũng giống.
Hắn ta trực tiếp bắt đầu thử, dẫn dắt thứ lực lượng này tiến hành đột phá võ giả cấp Tông Sư. Khác ở chỗ chẳng qua lúc trước hắn cần phải thật cẩn thận, bây giờ thì không cần nữa.
Hắn ta có thể dùng phương thức mà trước đây mình hoàn toàn không dám thử.
Lúc này, Vương Thăng đúng lúc nhắc nhở: “Nhớ kỹ, đừng nên quá tham lam, cần phải tìm được phương thức mình có thể đạt được trong hiện thực. Nếu không thì dù ở thế giới này ngươi có lợi hại đến mức nào thì khi đến thế giới thực cũng vô dụng mà thôi.”
Nghe hắn nói vậy, Lưu Kiến An trong nháy mắt bình tĩnh lại. Tuy hắn ta vẫn gan dạ như trước nhưng cũng đã bớt lại rất nhiều.
Thấy Lưu Kiến An nghe lời nên Vương Thăng cũng không quan tâm nhiều nữa.
Thế giới này thật ra chính là Thế Giới Tinh Thần, nhưng lại không phải là Thế Giới Tinh Thần mà “Thiên Phụ” kéo hắn đi, mà là “Thế Giới Tinh Thần” sau khi “Vô Sinh Chân Không Cảm Tính Ứng” đột phá giới hạn ba lần, có được thanh tiến trình tương tự “thực thể”.
Vương Thăng vẫn chưa từng sử dụng, chỉ tu luyện “Vô Sinh Chân Không Cảm Tính Ứng Thiên”, sau đó để cho nó tăng thanh tiến trình.
Thật ra hắn cũng chỉ mới tạm thời nghĩ đến cách dùng này ngày hôm qua mà thôi.
Lúc hắn dùng thần niệm dò xét thực lực của Lưu Kiến An thì phát hiện ra nhận thức của mình với Khí Huyết Võ Đạo càng thêm sâu sắc. Thậm chí hắn còn có thể mô phỏng lại một vài thứ mang theo chút Khí Huyết Võ Đạo. Vậy nên hắn mới nghĩ đến biện pháp này.
Thế Giới Tinh Thần mặc dù còn non nớt nhưng loại chuyện đơn giản thế này thì vẫn có thể làm được.
Đặc biệt là sau khi thực lực của hắn đạt tới “Luyện Khí Hóa Thần” thì làm những thứ này càng thêm đơn giản.
Nhiều người có lẽ là không được, nhưng là một, hai người hay mười mấy người thì vẫn rất thoải mái.
Nhưng Vương Thăng cũng không ngờ nó lại có hiệu quả tốt như vậy.
Bản thân hắn lúc này cũng mang theo tính chất thử nghiệm. Cho dù không thể thành công thì Vương Thăng cũng có cách để Lưu Kiến An trở thành Tông Sư.
Chẳng qua phương thức hiện tại là phương thức tốt nhất trên lý thuyết mà thôi, nếu thành công thì tất nhiên là ai nấy đều vui mừng.
Thời gian chậm chạp trôi qua, Lưu Kiến An không ngừng cố gắng trong Thế Giới Tinh Thần.
Không biết có phải hắn ta phát ra tiếng ho khan hay không nhưng hiểu nhiên điều đó biểu hiện cho việc hắn ta nếm phải thất bại.
Nhưng theo thời gian dần trôi qua, những âm thanh đó càng ngày càng ít, hiển nhiên là hắn ta càng ngày càng đến gần thành công.
Dễ nhận thấy phương thức không hề cố kỵ này rất dễ để đạt được mục đích của bản thân mình, đặc biệt là ở trên phương diện tu luyện.
Bởi vì làm vậy sẽ gây ra tổn thất do thử lỗi rất lớn.
Một ngày trôi qua, Lưu Kiến An cuối cùng cũng dừng lại.
“Vương thúc, đã được rồi!”
Lưu Kiến An không giống với những người khác. Bản thân hắn ta ở trại Thanh Sơn đã có Tông Sư tên Nguyệt kia dạy dỗ. Hắn ta cũng biết nếu mình muốn đạt tới Tông Sư thì cần điều kiện gì. Vậy nên ngay từ lúc tu luyện ban đầu, hắn ta đã cố ý chuẩn bị trước.
Bây giờ hắn ta còn có thể thử mà không phải cố kỵ điều gì, cho nên thời gian một ngày là hoàn toàn đủ rồi.
Nếu đổi lại là người không có bất kỳ kinh nghiệm nào thì có lẽ không phải chỉ cần khoảng thời gian ngắn vậy thôi đâu.
Chẳng bao lâu sau, Vương Thăng đã xoá bỏ Thế Giới Tinh Thần.
Giây phút hoàn hồn, trở về với thế giới hiện thực, ngay cả Vương Thăng cũng có chút xuất thần.
“Quả nhiên, Thế Giới Tinh Thần vẫn quá mức non nớt, không thể tùy tiện sử dụng. Nếu cho người khác tiến vào thì bản thân Thế Giới Tinh Thần cũng đôi phần không chịu nổi…”
Nhưng so với hắn thì trông Lưu Kiến An càng kém sắc hơn nhiều,
Hắn ta giống như uống nhầm rượu giả vậy, lung lay chực ngã.
Vương Thăng triển khai thần niệm, kiểm tra Lưu Kiến An một chút.